Tiếng Thét Câm Lặng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 78

❊ ❊ ❊

Kim nhìn thứ trước mặt mình và khẳng định dì Bessie là một kẻ dối trá chết tiệt.

Cô đặt cái hộp ghi thành phần bên cạnh những gì cô vừa lôi từ trong lò ra - chính là công sức nỗ lực của cô - để so sánh. Không, có thêm kem hay trang trí lấp lánh vào cũng không cứu vãn được.

Kim ném cái hộp vào thùng rác. Cô cảm thấy bị phản bội.

Cô ngước mắt lên nhìn trần nhà. “Con sẽ cố, Erica. Con hứa con sẽ cố.”

Có tiếng gõ cửa.

“Cửa mở đấy,” cô hét lên.

Bryant bước vào, anh mặc quần jean và áo nỉ, mang theo một hộp bánh pizza.

“Hôm nay không thấy cô ở chỗ làm,” anh nói, đặt cái hộp lên trên quầy.

Cô đảo mắt. “Mệnh lệnh của Woody và tôi không dám không nghe nữa vì ông ấy sắp chết rồi.”

“Ông ấy nói thế à?

Cô gật đầu và đếm đếm trên các ngón tay. “Rõ ràng tôi đã giành được hai lá đơn khiếu nại chính thức phàn nàn về thái độ. Tôi đã bỏ qua chỉ đạo trực tiếp ba lần và không tuân thủ các quy trình chuẩn…” Cô đếm số ngón tay còn lại, “… hừm, ít nhất là từng này lần.”

Bryant ôm đầu “Ôi Chúa ơi, chắc phải hung dữ lắm?”

Kim nghĩ một lúc rồi gật đầu. “Phải, rất nhiều. Ông ấy đã có khá nhiều điều để nói.”

“Và cô nói sao?”

“Tôi nói với ông ấy là xe của ông ấy đã mất cái lò xo xà đỡ bao lơn ở trục sau rồi.”

Bryant cười phá lên và cô cũng cười theo. Dù nhận thức hơi chậm nhưng cô cũng đã nhận ra đó là một chuyện khôi hài.

Nhưng đó là cách cô nói cảm ơn. Cô hoàn toàn nhận thức được rằng mình lẽ ra đã mất việc. Và Woody đã nói rất rõ ràng rằng chính kết quả công việc đã cứu cô.

Thậm chí nếu một trong những linh cảm của cô là sai, thì giờ The Bowl đã thuộc về người khác.

Vụ án này đã khiến cô suýt chút nữa mất đi thứ quan trọng nhất trong đời mình, nhưng nó xứng đáng.

“Bao lâu nữa ông ấy mới cho cô tham gia vụ khác?”

Kim làu bàu khi cô lấy từ trên tủ xuống hai cái cốc. “Một tháng.”

“Trời, làm sao mà cô vui vẻ được với chuyện đó?”

Kim nhún vai. Cô có bốn tuần để nói chuyện với bác sĩ tâm lí hoặc đối mặt với án đình chỉ công tác.

“Cô không nghĩ ông ấy thực sự làm thế, phải không?”

Kim nhớ lại vẻ mặt kiên quyết của Woody. “À không, ông ấy sẽ làm thế đấy.”

“Hừm, vậy cô sẽ hài lòng khi biết Richard Croft nhìn có vẻ đã ổn hơn trước.”

“Thật à?”

“Phải, cho đến khi tôi đọc cho ông ta nghe các tội trạng của ông ta.”

Kim rất muốn có mặt ở đó. “Ôi, đừng nói với tôi là bà Croft cũng có mặt nhé?”

“Chắc chắn có mặt rồi. Trong vài giây, cô ta đã có biểu cảm giống như một con lạc đà bị táo bón nhưng cô ta đã nhanh chóng bình thường trở lại, dọn dẹp máy tính xách tay và giấy tờ rồi bảo luật sư của cô ta sẽ liên lạc.”

“Với chúng ta?”

“Với Richard. Tôi ngửi thấy mùi của một cuộc ly hôn nhanh chóng đâu đó trong những tháng ngày sắp tới của ông ta.”

“Ông ta đã nói gì?”

“Ồ, ông ta khẳng định Victor là người đã giết Beth. Những người còn lại chỉ giúp chôn cái xác thôi. Ông ấy nói Teresa Wyatt là người nghĩ ra ý tưởng gây hoả hoạn để làm loạn hồ sơ và để những người chạy trốn và các cô gái được đưa đến chỗ khác.”

“Anh tin ông ta không?”

“Tôi không biết. Không quan trọng lắm. Ông ta sẽ có một luật sư giỏi, nhưng chắc chắn ông ta vẫn phải ngồi tù. Quan trọng hơn là cuộc sống ông ta từng có đã kết thúc. Vợ, nhà cửa, sự nghiệp, có thể là cả con cái nữa, cũng mất hết.”

Kim đã không nói gì. Chẳng có gì để nói. Cô chẳng cảm thấy gì ngoài sự ghê sợ dành cho Richard Croft. Ông ta đã trốn khỏi tội ác để có cuộc sống vương giả của mình.

Bryant trầm ngâm. “Cô có nghĩ Victor Wilks hoàn toàn xấu xa? Ý tôi là, tôi biết những gì ông ta đã làm nhưng ông ta đã phục vụ khu này và các chỗ khác nên có thể ông ta cũng có điểm tốt.”

Đôi khi Bryant có vẻ trẻ hơn tuổi của mình. Cô rất tiếc phải là người nói với anh rằng ông già Noel không có thật.

Cô lắc đầu. “Không, Bryant. Hắn bị hấp dẫn bởi những nơi không có hi vọng và tràn ngập tuyệt vọng - nơi hắn có thể thể hiện mình là tia hi vọng giữa những khổ đau. Đó là sự hài lòng thực sự của hắn, là ảo giác sức mạnh thực sự của hắn. Quan hệ với những cô gái trẻ dễ bị tổn thương và lòng đầy khiếp đảm sẽ thỏa mãn nhu cầu bạo lực bên trong hắn. Hắn tự đặt mình vào trong những nơi mà các cáo buộc hiếp dâm sẽ khó được chứng minh và bất cứ kẻ nào muốn “giở chứng” cũng đều bị xử lý. Hắn đã giết họ và thích thú tận hưởng chuyện đó. Hắn làm điều đó vì hắn có thể và vì hắn cảm thấy thích đáng khi kết thúc cuộc sống của bất cứ ai cản trở hắn. Có những nạn nhân của Wilks ở Hollytree và dù hơi khó để chấp nhận nhưng đúng là chúng ta không bao giờ có thể tìm ra được hết.” Toàn bộ khu đó đã ghi nhận mười tám vụ bỏ trốn từ khi Victor trở về hai năm trước. Thêm vào nữa là những vụ mất tích của các cô gái mà người trong gia đình không khai báo vì họ không chú ý hoặc chẳng quan tâm, và con số đó có thể lên gấp đôi.”

“Đồ khốn,” Bryant lẩm bẩm.

Kim cũng thấy thế nhưng cô tự an ủi mình bằng suy nghĩ rằng Victor Wilks sẽ không bao giờ được đi lại tự do nữa.

“Anh tìm thấy chiếc xe chưa?” Cô hỏi.

Anh gật đầu. “Nhà để xe phía sau căn hộ của Nicola Adamson. Audi trắng, cửa trước bị móp.”

Kim lắc đầu. Dù thử cố gắng, cô cũng không kêu gọi được chút lòng thương cảm nào dành cho Teresa Wyatt, Tom Curtis, Richard Croft hay Arthur Connop. Cùng với Victor Wilks, họ đã che giấu cái chết của ba cô gái trẻ và không cho những cô gái đó công lí trong suốt một thập kỉ, chỉ để che giấu những bí mật bẩn thỉu của riêng mỗi người. Từng người trong số họ đều tìm được cách để lạm dụng những cô gái.

Thậm chí tệ hơn nữa, họ đã tiếp tay cho cái chết của một người vô tội khác - người chỉ có lỗi là đã muốn mặc cái áo len màu hồng của chị mình.

“Kim, tôi đang tò mò cái gì khiến ban đầu cô nghĩ là có hai kẻ sát nhân riêng biệt?”

“Cách thức của cái chết,” cô trả lời. “Khi chúng ta tìm ra các cô gái, rõ ràng là họ đã bị giết bằng cách sử dụng rất nhiều vũ lực nhưng các vụ giết người hiện tại thì không. Đẩy Teresa xuống dưới nước chẳng cần phải cố nỗ lực lắm. Họng Tom thì bị cắt từ phía sau, Arthur thì bị một chiếc xe đâm vào và Richard cũng bị đâm ở sau lưng. Tất cả các phương pháp đều cần sự khôn ngoan, kiên nhẫn và ẩn mình, không phải sức mạnh thể chất.”

“Còn vụ hoả hoạn ở nhà Teresa? Vấn đề là gì?”

“Có một lớp tuyết rất mỏng trên mặt đất, Bryant ạ. Sẽ có rất nhiều bằng chứng pháp y được tìm thấy: những dấu chân và thậm chí cả dấu gậy, nhưng tám nhân viên cứu hỏa, hai toa nước và một vòi phụt sẽ nhanh chóng phá huỷ hết tất cả.”

“Thông minh thật.”

“Chính xác, vậy nên đó phải là một người phụ nữ.”

“Vâng, nhưng cô ta đã bị bắt.”

“Ừ, bởi một người phụ nữ.”

Bryant vừa trợn mắt vừa rên rỉ.

Anh nghiêm túc trở lại. “Sao sếp nghĩ Nicola sẽ chống cự khi cô ấy nhận ra sự thật?”

Kim nhún vai. “Thực sự không phải là Nicola đã làm điều đó. Mà là Beth.”

Bryant hoài nghi. “Cô thực sự tin như vậy?”

Chúa phù hộ anh, anh đúng là một người đơn giản.

“Ồ vâng, Bryant, tôi tin.”

“Có chút khó hiểu với tôi.”

Kim thở dài. “Beth chỉ trở lại những lúc Nicola cần, khi Nicola bị bệnh hay sợ hãi. Tiềm thức Nicola đã dùng em gái như một tấm chắn bảo vệ. Nicola không bao giờ thực sự chấp nhận rằng em gái mình đã chết. Tiềm thức của cô ấy chặn mọi ký ức để em gái có thể sống. Nó bảo vệ cô ấy khỏi cảm giác tội lỗi. Bây giờ hãy tưởng tượng là, khi là Beth, ký ức của Nicola hiện rõ. Cô ấy có thể nhớ lại những đoạn hội thoại đã nghe lỏm được từ trong văn phòng, cô ấy có thể nhớ được chuyện gì xảy ra nên mặc dù Nicola không thể nhớ được ký ức, khi chuyển cái tôi, cô ấy lại có thể.”

Kim hoàn toàn tin rằng khi tỉnh táo và là chính mình, Nicola hoàn toàn không biết chuyện tiềm thức của cô đã mang Beth quay về. Và sau khi gặp “Beth”, cô ấy không hề nghĩ rằng đó không phải hành động thực.

Cô quay sang Bryant. “Hãy cố tưởng tượng tâm hồn của ai đó bị tách làm hai nửa. Nicola kiểm soát những hoạt động bình thường ngày qua ngày. Cô ấy đã có thể làm mọi thứ một cách toàn tâm thức nhưng có ai đó khác lại kiểm soát tiềm thức của cô ấy.”

Anh lắc đầu. “Không, vẫn không hiểu nổi - và tôi không nghĩ hội thẩm đoàn hiểu được đâu.”

Kim ngờ rằng Bryant nói đúng nhưng cô cũng lo Nicola liệu có được tuyên bố là đủ khả năng hầu toà. Đối với Kim, cuộc đấu tranh nội tâm giữa Nicola và Beth đã được minh chứng tại hiện trường tội phạm của cả Teresa và Tom. Cả hai lần cảnh sát đều xuất hiện rất nhanh. Phần linh hồn bị chia tách nào đó đã muốn được dừng lại.

Nicola không phải là một người xấu hay độc ác và sự trừng phạt sẽ đến với cô khi ký ức của cô trở lại.

Từ kinh nghiệm bản thân, Kim biết cảm giác tội lỗi của người sống sót có sức mạnh bóp méo tâm trí đến mức nào; và đó là lí do tại sao cô cầu mong những cái hộp của riêng cô sẽ không bao giờ bị mở ra.

“Sao cô nghĩ được là Wilks phải cố mà sống sót?”

“Ăn may thôi,” Kim nói. “Ông ta sẽ là người tiếp theo và cô ấy sẽ có được ông ta.”

Bryant lắc đầu. “Một điều tôi không hiểu là làm thế quái nào rõ là chỉ có một người sinh đôi mà sao không ai để ý thấy?”

“Đống hồ sơ là một mớ hỗn độn, Bryant ạ. Hãy nhớ rằng, nơi này đã bị khiến cho rỗng tuếch. Hồ sơ về những cô gái bỏ trốn không được cập nhật và vào cái đêm hoả hoạn tất cả mọi người có mặt sẽ là làm nên danh sách. Dịch vụ cứu thương chuyển các cô gái tới bệnh viện để kiểm tra. Đó là một mớ hỗn độn và dụng ý của người ta cũng là như vậy. Chẳng lấy đâu ra hai danh sách để mà dò khớp.”

“Nhưng tại sao Nicola không lên tiếng?”

“Cô ấy quá sợ hãi. Cô ấy đã nghĩ họ sẽ nhận ra họ đã nhầm vì cái áo và sẽ tới tìm cô.”

“Còn Mary Andrews? Bà ấy có nghĩ chính Nicola hay Beth hoặc bất cứ ai đã giết bà ấy?”

Kim lắc đầu. “Không có bằng chứng nào cho thấy bà ấy chết vì nguyên nhân nào khác ngoài bệnh tật. Mary là người duy nhất không có mặt hay được nhắc đến vào ngày hôm đó nên Nicola không có lí do gì để nhằm vào bà ấy.” Kim thở dài nặng nề. “Tôi nghĩ Mary Andrews là người duy nhất trong số họ có thể tin tưởng. Ngoại trừ William, người làm ca đêm, từng người bọn họ đều tìm được cách nào đó bóc lột những cô gái và hơn thế nữa. Có ai băn khoăn rằng họ đều không phải là thành viên của Hội Nữ hướng đạo sinh không?”

“Một cách nghĩ độ lượng,” Bryant nói thêm.

Cô định tranh luận nhưng lại thôi. Bryant tin rằng bộ luật đạo đức đã ăn sâu vào lương tâm mỗi người từ khi sinh ra. Anh tin rằng nó cũng được di truyền giống như màu mắt hay chiều cao. Kim biết không phải thế. Lương tâm, và việc sử dụng nó, là việc cần phải học. Nó đến từ những tấm gương thực tế và những hình mẫu có vai trò quan trọng. Sự khác biệt vốn có giữa đúng và sai được hoàn thiện trong suốt cuộc đời và không in sẵn trên não.

Nền tảng xuất thân của Tracy, Melanie và Louise đã chỉ định những bộ luật đó sẽ mãi mãi bị bóp méo. Những đứa trẻ đã bị lạm dụng thường sẽ tiếp tục bị lạm dụng.

Bryant sẽ không bao giờ bị thuyết phục nhưng Kim biết - vì cô đã ở đó. Và khoảng thời gian ba năm đã cứu rỗi không chỉ cuộc đời cô.

Bryant nhấp một ngụm cà phê. “Vậy, chuyện gì đang xảy ra giữa cô và Tiến sĩ thế? Chắc chắn là đã có sự gặp gỡ của những bộ não.”

“Bryant,” cô cảnh cáo.

“Ôi, Kim. Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén.”

“Bén thì sao?”

“Cháy,” anh nói, mở to mắt.

“Thế anh có biết có đám cháy nào mà không có thiệt hại không?”

Bryant mở miệng, suy nghĩ một giây rồi lại ngậm miệng lại. “Thật sự là không có câu trả lời.”

“Chính xác.”

“Có thể là chuyện tốt,” Bryant trầm ngâm. “Tiến sĩ rất thích cô.” Anh mỉm cười. “Lạy Chúa, hãy tưởng tượng những đứa con của hai người sẽ…”

“Bryant, tôi nghĩ anh nên lo những việc chết tiệt của anh đi,” cô ngắt lời. Đôi khi anh hiểu cô quá rõ.

Nhưng mà, nếu cô gặp lại Daniel thì sao, ai mà biết?

“Vâng, có lẽ tôi nên làm thế nhưng không chắc tôi sẽ làm thế.”

Kim mỉm cười. “Cuộc sống ở nhà của những chú chó Battersea thế nào?”

“Đám chó con rất ổn. Tất cả đã được nhận nuôi. Cháu gái của tôi nhận Pebbles. Hàng xóm lấy Bam Bam. Yogi được trông nom bởi bạn thân của con gái tôi và Boo Boo sẽ đến ở với chị của Stacey.”

“Anh không gửi gắm những điều đau thương lên những cái tên đó đấy chứ?”

Bryant lắc đầu. “Không, cho đến giờ thì chỉ để phân biệt chúng thôi.”

“Con mẹ thì sao?”

“Nó sẽ ở lại với tôi. Nó mới có 4 tuổi và bác sĩ thú y ước chừng nó phải trải qua ba lứa đẻ rồi. Việc của nó đã xong.”

Trong một giây, chỉ một giây thoáng qua thôi, Kim đã muốn ôm người đàn ông có trái tim ấm áp nhất này. Anh đúng là đồng nghiệp và cũng là người bạn thật sự của cô.

Nhưng cô để khoảnh khắc đó trôi qua.

Anh nhảy xuống khỏi ghế đẩu. “Vậy tôi sẽ chuyển tới lí do thực sự của chuyến thăm này. Hoàn tất hết rồi, phải không?”

“Ừm, Bryant, xong rồi.”

Anh xoa xoa tay. “Tôi có thể, tôi có thể, tôi có thể không?”

Kim cười trước sự phấn khích trẻ con của anh.

Anh lao qua cánh cửa bên cạnh để xông ra nhà để xe.

Cô lấy bánh và đổ vào thùng rác. Cô ngâm khay làm bánh vào nước nóng.

Bryant trở lại cửa. “Ừm… Kim, nó không có ở đó.”

“Ồ thật sao, thì sao?”

Anh dựa người vào khung cửa với cánh tay khoanh lại. “Cô đã bán rồi, phải không?”

Kim không nói gì.

Bryant bối rối tuôn ra một tràng. “Nhưng cô yêu cái xe đó như một đứa trẻ. Cô đã làm việc hàng tháng trời để nghĩ tới lúc lái nó. Tôi không hiểu. Nó là cả thế giới đối với cô cơ mà.”

“Anh biết không, Bryant, chỉ là có những thứ ý nghĩa hơn.”

Cô lau khay làm bánh và cất đi. Bryant lúng túng. Anh không hiểu.

Nhưng Kim đã làm thế - và đó mới là điều quan trọng.

☆ ☆ ☆ ☆ ☆

cover

ÂM LẶNG KIM STONE #1 Silent Scream (2015) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.