Kim gõ cửa và hít một hơi thật sâu.
Cánh cửa mở ra.
“Thanh tra, chúc buổi sáng tốt lành. Xin mời vào.”
“Chào buổi sáng, Nicola,” Kim nói rồi bước vào căn hộ.
Nicola đóng cửa lại rồi đứng luôn đó. “Hôm nay cô đi có một mình à?”
Kim gật đầu. “Tôi cho đội tôi chút thời gian nghỉ.”
“Nhưng không cho mình?”
“Sớm thôi, Nicola. Rất nhanh thôi.”
“Mời ngồi.”
Kim đã làm như vậy. Khi hạ mình xuống, mắt cô ở rìa ghế sofa, và tâm trí cô nhớ lại đầy đủ những gì cô đã thoáng trông thấy trong lần trước tới đây.
“Tôi có thể giúp gì đây?” Nicola hỏi.
Kim mất một giây để phân tích biểu hiện của Nicola. Cởi mở và nghiêm túc. Kim không thấy có chút dối trá nào trong đó. Chết tiệt.
“Chúng tôi tìm được một thi thể nữa.”
Tay Nicola vụt che miệng. “Ôi Chúa ơi, không.”
Việc sốc là thật.
“Nicola, cô có biết nạn nhân thứ tư có thể là ai được không?”
Nicola đứng dậy và đi tới đi lui phía sau ghế sofa. “Tôi thậm chí không thể tưởng tượng người…”
“Nicola, nhóm đó có thành viên thứ tư không?”
Nicola cau mày. Chuyển động ánh mắt cho thấy cô ấy đang cố lục tìm trong trí nhớ.
“Không, Thanh tra ạ. Tôi chắc chắn chỉ có ba người.”
Kim thở dài và đứng dậy như thể muốn rời đi. “Ồ, Beth có thể nhớ được một cô gái nào đó khác chăng?” Kim hỏi đầy hi vọng.
Nicola lắc đầu. “Giờ Beth ra ngoài mua sắm rồi nhưng khi con bé về…”
“Cô chắc không?” Kim hỏi.
“Tất nhiên tôi chắc,” Nicola nói và mỉm cười.
Kim gật đầu về chỗ rìa ghế sofa. “Thế thì tại sao cô ấy không mang theo gậy?”
Mắt Nicola nhìn tới cây gậy chống móc sau ghế sofa. Biểu hiện trên mặt cô vẫn đúng là sự bối rối thật sự.
Kim tận dụng khoảnh khắc đó sải bước qua căn phòng. Cô đi về phía cánh cửa đầu tiên và chỉ hi vọng đúng là phòng ấy.
“Có lẽ cô ấy chưa đi đâu. Có lẽ cô ấy sẽ…”
“Thanh tra, không vào đó. Beth không thích…”
Những lời của cô tắt dần khi Kim đẩy cánh cửa.
Nicola đứng bên cạnh cô và họ cùng xem xét căn phòng. Chiếc giường đơn chỉ có đệm. Không có ga phủ giường hay cả chăn. Một cái tủ có hai ngăn kéo đặt bên cạnh chiếc giường trống.
Kim bước đến tủ quần áo trong góc phòng và mở nó ra. Bảy chiếc mắc áo trơ trọi nhìn cô chằm chằm.
Kim quay nhìn Nicola - người đang đứng ở ngưỡng cửa, sững sờ.
Kim đợi cô phản ứng gì đó nhưng Nicola vẫn nhìn chằm chằm vào căn phòng trống.
Một giọt nước mắt lăn dài trên má cô. “Nó lại đi rồi - còn không nói một lời tạm biệt.”
Kim đẩy Nicola ra ngoài và đóng cửa lại. Cô đỡ Nicola đến ghế sofa và ngồi xuống bên cạnh cô ấy.
“Beth có từng làm thế này chưa?” Cô nhẹ nhàng hỏi.
Nicola gật đầu. “Nó đã làm thế từ khi chúng tôi rời Crestwood.” Nước mắt lại lăn xuống trên má và cô giơ tay áo lau đi. “Con bé lúc nào cũng giận tôi nhưng không nói cho tôi biết lí do. Giờ nó làm thế này. Trở về rồi lại bỏ tôi đi một lần nữa. Thật không công bằng. Con bé thừa biết tôi chẳng có ai nữa.”
Kim vào bếp và lấy vài tờ khăn giấy. Cô ngồi xuống và đưa giấy cho Nicola. Nước mắt vẫn chưa ngừng tuôn rơi.
“Cô có nhớ lần cuối cô ấy về là khi nào không?”
Nicola ngừng khóc và nghĩ ngợi. Cô khịt mũi và gật đầu. “Hai năm trước, khi tôi bị sốt viêm tuyến bạch cầu và được đưa vào bệnh viện. Tôi tỉnh dậy và thấy con bé ở đó, ngồi bên cạnh giường.”
“Và lần trước đó nữa?”
“Tôi bị một tai nạn xe hơi nhỏ, thực sự là đã tránh được. Tôi không bị thương nặng nhưng lúc đó đã rất hoảng sợ. Rất lâu sau đó tôi đã không lái xe.”
“Vậy là từ khi các cô rời Crestwood, cô ấy cứ xuất hiện rồi lại biến mất. Cô có lờ mờ nghĩ tới lí do nào khiến cô ấy giận cô không?”
Nicola nhất mực lắc đầu. “Con bé không nói cho tôi biết.”
Kim cảm nhận được sự bực bội trong giọng nói của Nicola và nhận ra chuyện này có thể khó hơn cô tưởng.
Kim nắm lấy tay của Nicola. “Tôi cần cô nghĩ lại ngày hôm xảy ra vụ cháy. Tôi nghĩ có gì đó mà cô có thể đã quên mất. Cô có nghĩ có thể nhớ lại khi có tôi ở đây không?”
“Chẳng có gì cả,” cô gái bối rối trả lời.
Kim siết chặt tay cô gái. “Không sao đâu, Nicola. Tôi ở ngay đây. Hãy nói cho tôi lần lượt từng chuyện cô nhớ ngày hôm đó và chúng ta sẽ xem liệu có thể ghép lại với nhau không?”
Nicola nhìn chằm chằm phía trước, mắt tập trung nhìn bức tường đối diện. “Tôi nhớ hôm đó trời lạnh, Beth và tôi đã cãi vã gì đó. Con bé chiến tranh lạnh với tôi nên tôi tới phòng sinh hoạt chung.”
“Có ai ở trong phòng sinh hoạt chung khi đó?” Kim nhẹ nhàng hỏi.
Nicola lắc đầu và sau đó cau mày. “Không có ai cả. Tất cả bọn họ đều ở bên ngoài làm người tuyết.”
“Vậy cô đã làm gì?”
Nicola nghiêng đầu. “Tôi nghe thấy tiếng người nói, tiếng la hét. Từ văn phòng của ông Croft.”
“Cô đã nghe thấy gì, Nicola?”
Kim nắm tay Nicola nhưng ngón cái của cô đã đặt nơi cổ tay mảnh dẻ. Mạch đã đập nhanh hơn.
“Họ đã nói về William, về chuyện che giấu gì đó. Họ đã nói chú ấy sẽ gặp rắc rối, rằng chú ấy sẽ phải đi tù. Họ đã nói về những gì sẽ xảy đến với Lucy.”
“Cô có nhớ đã nghe thấy có ai ở đó không?”
“Ông Croft và cô Wyatt cãi nhau. Cha Wilks lặng lẽ nói chuyện và tôi nghe loáng thoáng tiếng Tom Curtis và Arthur Connop.”
Năm người họ, Kim nghĩ. “Còn Mary Andrews thì sao?”
Nicola lắc đầu. “Bà ấy nghỉ ốm.”
“Chuyện gì xảy ra tiếp theo, Nicola?”
“Cha Wilks mở cửa và nhìn thấy tôi. Ông ta có vẻ giận dữ. Tôi liền chạy đi.”
Kim có thể cảm nhận được lòng bàn tay Nicola đã rịn mồ hôi.
“Cô đã đi đâu?”
“Tôi đi tìm Beth. Nó ở trong phòng của chúng tôi. Tôi đã mệt mỏi với việc mọi người cáu giận với tôi.”
Giọng nói của Kim không thể coi là một lời thì thầm nữa. “Vậy cô đã làm gì?”
“Tôi nói với con bé… Tôi nói với con bé…”
Kim siết chặt tay cô nhưng đầu Nicola đã lắc liên tục. Ánh mắt cô nhìn khắp xung quanh, lục tìm ký ức, hi vọng sắp xếp lại quá khứ.
“Không. Không. Không. Không. Không.”
Kim đã cố giữ tay nhưng Nicola dễ dàng vùng ra.
Cô ấy lao quanh phòng như một con thú bị nhốt vào lồng đang tìm nơi nào đó để lẩn trốn.
Sự hoảng loạn đã tăng lên. Nicola càng chuyển động nhanh và điên cuồng.
“Không, không thể… tôi không thể…”
Nicola đập tay xuống mặt bàn bar trong nhà. Cô ấy quay lại và bắt đầu đấm vào tường, sau đó đấm vào chính đầu mình.
Kim chạy đến ôm lấy Nicola từ phía sau, giữ hai tay cô ấy ở yên bên cạnh sườn để cô ấy không gây thêm bất cứ thương tổn nào cho chính mình nữa.
“Cô đã nói gì với Beth?”
Nicola vùng vẫy để thoát khỏi Kim nhưng Kim đã giữ chặt và không định buông ra.
“Xin hãy dừng lại, tôi không thể…”
Giọng Kim to hơn. “Nicola, cô phải nhớ lại. Cô đã nói gì với Beth?”
Nicola lắc đầu lia lịa. Kim phải ngửa cổ ra để tránh bị va trúng.
Kim hét vào tai cô. “Nói cho tôi biết, Nicola. Cô đã nói gì với em gái cô?”
“Tôi nói với con bé nó có thể lấy cái áo len chết tiệt đó nếu cái áo đó khiến nó hạnh phúc,” Nicola hét lên.
Sự im lặng đột ngột bao trùm giữa họ. Đột nhiên cơ thể Nicola chẳng còn sức chiến đấu và cô gái sụp xuống đất, kéo theo cả Kim. Cuộc chiến khiến cơ thể Nicola và cô rơi xuống đất.
Kim vẫn không buông ra. Cô ngồi trên sàn nhà, ôm lấy Nicola. Kim biết những chuyện xảy ra mười năm về trước cuối cùng đã nhảy múa trong tâm trí cô ấy.
“Beth đã mặc nó, phải không?”
Nicola gật đầu và Kim cảm nhận được những giọt nước mắt nhỏ xuống tay mình.
“Vậy nên họ đều nghĩ cô ấy là cô, phải không, vì cái áo cardigan đó?”
Nicola lại gật đầu. “Mới phút trước tôi nhìn ra ngoài thấy con bé đang chơi với mọi người mà phút sau đã không thấy nó đâu. Tôi cứ hỏi mọi người và tất cả bọn họ đều nói với tôi con bé không có ở đó. Cuối cùng tôi về phòng đợi nhưng con bé không bao giờ về nữa. Sau đó, ngay trước khi xảy ra vụ cháy, qua cửa sổ nhà bếp tôi đã nhìn thấy họ. Tất cả bọn họ đứng quanh một cái hố và tôi đã hiểu. Tôi không biết phải làm gì. Tôi sợ họ sẽ trở lại bắt tôi nên khi vụ cháy xảy ra tôi đã thở phào, nghĩ là họ không thể bắt tôi được nữa.”
Kim biết Beth đã không thể chạy trốn được. Trong thời tiết lạnh như vậy, đầu gối của Beth đã không cho phép cô ấy làm thế.
“Beth quay về khi nào, Nicola?”
“Khoảng hai tuần trước,” cô trả lời, giọng khàn khàn.
Khi có thông báo về việc khai quật và một lần nữa, Nicola cảm thấy sợ hãi.
“Giờ cô đã biết chính cô đưa cô ấy trở về, phải không, Nicola?”
“Khôngggg…”
Nghe như tiếng kêu lạ lùng của một con thú. Một linh hồn tội nghiệp đã bị tổn thương quằn quại trong đau đớn. Kim vẫn giữ chặt trong lúc Nicola cố gắng thoát khỏi những chuyện hiển hiện trong đầu cô ấy.
Sự thật về những gì Nicola đã làm dưới danh nghĩa của Beth đã không được tiết lộ. Sau tất cả, Nicola sẽ được chăm sóc bởi một bác sĩ tâm thần giỏi.
Khi ngồi vỗ về cô gái trẻ tuyệt vọng, người đã để tội lỗi giành quyền kiểm soát chính mình, Kim ngờ rằng Nicola sẽ không bao giờ là người phù hợp ra hầu tòa vì tội giết Teresa Wyatt, Tom Curtis và Arthur Connop.
Vài phút sau, Kim thư thái ngả người về phía sau.
Đã đến lúc cần gọi một cuộc điện thoại.