Tiếng Thét Câm Lặng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 41

❊ ❊ ❊

Với diện tích mười bảy mẫu đất, Brindleyplace là khu tái phát triển sử dụng cho mục đích hỗn hợp lớn nhất tại Anh. Những nhà máy hai bên kênh và một ngôi trường Victoria đã được cải tạo theo một loạt các phong cách kiến trúc.

Dự án được bắt đầu vào năm 1993 và giờ đã cho thấy ba khu vực riêng biệt.

Brindleyplace gồm các tòa nhà thấp tầng cung cấp không gian văn phòng sang trọng, các cửa hàng bán lẻ và các phòng trưng bày nghệ thuật trong khi Water’s Edge lại dành chỗ cho các quán bar, nhà hàng và quán cà phê. Nhà dân nằm ngổn ngang bên ngoài Symphony Court.

“Thưa sếp, chúng ta đã làm sai cái quái gì thế?” Bryant hỏi khi họ đứng trên tầng 4 tòa nhà của vua Edwards Wharf.

Cánh cửa được mở bởi một người phụ nữ thân hình thể thao mảnh dẻ mặc legging đen và áo thể thao bó chặt. Gương mặt cô ửng đỏ vì mới dùng sức hoặc tập thể dục.

“Cô là Nicola Adamson?”

“Và ông là?”

Bryant chìa thẻ ngành ra và giới thiệu cả hai người họ.

Cô đứng sang một bên và mời họ vào trong một căn nhà áp mái thiết kế mở.

Kim bước lên sàn gỗ sồi trải dài suốt không gian tiến vào khu vực nhà bếp.

Ghế sofa da màu trắng đã được đặt chéo phía trước một bức tường có gắn một chiếc TV màn hình phẳng lớn. Ở dưới nó có các thiết bị điện tử khác nhau được đặt vào trong tường. Không có dây hay cáp lộ thiên.

Những bóng đèn sân khấu nằm ngang với trần nhà và có một vài chiếc đèn thẳng được cố định phía trên một lò sưởi ốp đá cuội.

Một bàn ăn kính bao quanh bởi những chiếc ghế gỗ tếch đánh dấu kết thúc không gian phòng khách. Phía ngoài không lát gỗ mà là đá nền.

Kim đoán không gian sống nơi này khoảng một trăm bốn mươi mét vuông.

“Tôi có thể mời mọi người một thức uống, trà hay cà phê không?”

Kim gật đầu. “Cà phê, loại đặc nhất mà cô có.”

Nicola Adamson cười thân thiện. “Kiểu ngày đó à, Thanh tra?”

Người phụ nữ khẽ bước vào căn bếp gồm tủ ngăn phủ bóng màu trắng với các điểm nhấn bằng gỗ nâu.

Kim không trả lời mà tiếp tục đi quanh phòng. Bức tường bên trái cấu tạo hoàn toàn bằng thủy tinh, chỉ bị ngắt quãng bởi một vài trụ đá tròn. Phía ngoài là ban công và không cần bước ra Kim cũng có thể nhìn thấy con kênh Brindley Loop.

Xa hơn nữa dọc theo bức tường kính, Kim thấy một máy chạy bộ bị che khuất một phần bởi một tấm chắn phòng. Phải rồi, cô lập luận, nếu cô ấy có tập thể dục thì chính là dùng nó.

Thật là một không gian ấn tượng đối với một người phụ nữ ngoài 20 tuổi, và ở nhà vào giữa buổi chiều.

“Cô làm nghề gì?” Kim hỏi một cách thẳng thừng.

“Xin lỗi?”

“Nơi này rất đẹp. Tôi chỉ băn khoăn không biết cô làm nghề gì mà có thể đủ tiền sống ở đây.”

Sự tinh tế và khéo léo của Kim đã ở lại đâu đó quanh quãng thời gian lúc 11 giờ. Đã là một ngày dài và người phụ nữ này sẽ trả lời hoặc không.

“Tôi không chắc sao lại liên quan gì đến cô khi mà việc tôi làm chắc chắn không phạm pháp. Nhưng tôi là một vũ công, một vũ công thoát y, và tôi làm công việc đó khá giỏi.”

Kim đoán có lẽ là vậy. Chuyển động của cô ấy duyên dáng và uyển chuyển một cách tự nhiên.

Cô gái mang ra một khay gồm hai cái cốc đang bốc khói và một bình nước. “Tôi làm việc ở The Roxburgh,” cô nói, như thể điều đó giải thích tất cả mọi thứ và với Kim thì đúng là vậy. Câu lạc bộ đó chỉ dành cho thành viên và cung cấp những màn giải trí người lớn cho những người chuyên nghiệp. Việc quản lí nghiêm ngặt đảm bảo lực lượng cảnh sát địa phương sẽ ít phải ghé thăm, không giống như các câu lạc bộ khác ở trung tâm thành phố Birmingham.

“Cô có hiểu lí do tại sao chúng tôi tới đây không?” Bryant hỏi. Sau khi đã sai lầm ngồi dựa lưng trên ghế sofa sang trọng, bây giờ anh đã đấu tranh để ngồi thẳng lên trước khi thứ đồ nội thất đó nuốt chửng anh.

“Tất nhiên. Tôi không chắc có thể giúp được bao nhiêu, nhưng cứ thoải mái hỏi tôi bất cứ điều gì.”

“Khi ở Crestwood, cô bao nhiêu tuổi?”

“Không phải là cả một thời gian dài, Thanh tra ạ. Tôi và em gái tôi cứ ra vào nơi đó từ khi lên 2.”

“Bức ảnh đó là khi cô mấy tuổi?” Kim hỏi về bức ảnh lồng trong khung bạc đặt trên chiếc bàn nhỏ bên cạnh cô.

Các đặc điểm của hai cô gái cũng như quần áo của họ đều y hệt nhau. Cả hai đều mặc áo sơ mi trắng của cửa hàng đồng phục miễn phí. Kim nhớ rất rõ những bộ quần áo đó và cả những lời chế nhạo đi cùng với chúng.

Cả hai đều mặc áo khoác len hồng cùng màu với một mẫu hoa thêu bên cánh tay trái. Mọi thứ đều giống hệt nhau trừ mái tóc của họ. Một người có những lọn tóc vàng xoã ra còn người kia buộc chúng lại với một chiếc dây có hình một quả cầu nhỏ bằng len.

Nicola chạm vào bức ảnh và mỉm cười. “Tôi vẫn nhớ rõ những chiếc áo len đó. Beth đã làm mất áo của con bé và thường lấy áo của tôi. Đó là thứ duy nhất chúng tôi tranh giành nhau.”

Bryant mở miệng nhưng biểu cảm của Kim khiến anh im lặng. Gương mặt của người phụ nữ đã thay đổi. Cô đã không còn nhìn vào bức ảnh, mà nhìn xuyên qua nó.

“Chúng có thể chẳng có gì nhiều nhưng thực sự những chiếc áo đó rất quý giá. Mary đã hỏi xem có ai tình nguyện giúp bà ấy lau sạch các vết sơn. Beth và tôi xung phong vì Mary là một người phụ nữ tốt, người đã làm hết sức mình. Vào cuối ngày, bà ấy đã cho chúng tôi một bảng vì những gì chúng tôi đã làm.” Đến đây Nicola ngước mắt lên. Biểu cảm của cô vừa buồn vừa tiếc nuối.

“Mọi người không thể tưởng tượng được chúng tôi cảm thấy thế nào đâu. Ngay buổi sáng hôm sau, chúng tôi đến Blackheath, để vào chợ. Chúng tôi đã dành cả ngày lang thang dọc các quầy hàng để quyết định nên mua gì và ở đó không có nhiều áo len nhưng chúng là của chúng tôi, ngay từ khi còn mới. Không phải là những chiếc áo chuyền tay nhau từ các chị lớn hơn hay là đồ từ thiện. Chúng còn mới và chúng là của chúng tôi.”

Một giọt nước mắt rơi xuống từ mắt phải của Nicola. Cô đặt bức ảnh trở lại và lau gò má.

“Nghe có vẻ ngớ ngẩn và mọi người có thể không thực sự hiểu…”

“Có, tôi có thể hiểu,” Kim nói.

Nicola mỉm cười khoan dung và lắc đầu. “Không, Thanh tra, cô thực sự không thể…”

“Có, tôi thực sự có thể,” Kim lặp lại.

Nicola gặp ánh mắt cô và cứ nhìn như thế trước khi gật đầu đã hiểu.

“Để trả lời câu hỏi của cô, bức ảnh đó là khi chúng tôi 14 tuổi.”

Bryant nhìn Kim và cô ra hiệu cho anh tiếp tục. “Cô ở hẳn trong Crestwood suốt à?” Anh hỏi.

Nicola lắc đầu. “Không, mẹ tôi là một người nghiện heroin và tôi muốn nói là bà đã cố hết sức nhưng thực sự thì không phải. Đến khi chúng tôi 12 tuổi, cuộc sống của chúng tôi là một hỗn hợp của các nhà nuôi dưỡng, trại trẻ và mẹ tôi dọn nhà rồi lại đón chúng tôi về. Tôi thực sự không nhớ rõ tất cả mọi thứ khi đó.”

Kim có thể thấy ánh mắt cô gái nói lên rằng hồi ức đó chẳng có gì tốt đẹp cả.

“Nhưng các cô có nhau?” Kim nói, nhìn vào bức ảnh. Cô cũng đã biết cảm giác đó trong sáu năm.

Nicola gật đầu. “Vâng, chúng tôi đã có nhau.”

“Cô Adamson, chúng tôi có lí do để tin rằng thi thể chúng tôi phát hiện được ở trong lòng đất có thể là của một trong những cô gái sống ở Crestwood.”

“Không,” cô ấy nói, lắc đầu. “Cô đừng quá nghiêm trọng hóa vấn đề.”

“Có bất cứ điều gì cô có thể nhớ lại về khoảng thời gian đó có thể có ích cho chúng tôi không?”

Ánh mắt Nicola bận rộn như thể tìm kiếm kí ức của chính mình. Cả Kim và Bryant đều không nói gì.

Nicola bắt đầu chậm rãi lắc đầu. “Tôi thành thực không thể nghĩ được điều gì. Beth và tôi chỉ chơi với nhau thôi. Không có gì tôi có thể cung cấp được.”

“Em gái cô thế nào? Cô có nghĩ cô ấy có thể giúp chúng tôi không?”

Nicola nhún vai ngay khi điện thoại di động của Kim bắt đầu ré lên. Hai giây sau, điện thoại của Bryant đổ chuông. Cả hai đều mò lấy điện thoại và ngắt cuộc gọi.

“Xin lỗi về điều đó,” Bryant nói. “Cô đang định nói?”

“Có lẽ Beth có thể nhớ lại một cái gì đó. Giờ con bé đang ở với tôi.” Nicola kiểm tra đồng hồ của mình. “Nếu hai người muốn chờ, nó sẽ về nhà trong khoảng nửa giờ nữa.”

Điện thoại của Kim bắt đầu rung trong túi. “Không, thế là được rồi,” cô nói và đứng dậy.

Bryant làm theo và chìa tay ra. “Nếu cô nghĩ ra chuyện gì, vui lòng gọi cho chúng tôi nhé!”

“Tất nhiên,” cô nói rồi đi cùng họ ra cửa.

Kim quay lại, cố gắng tìm hiểu khả năng hiếm hoi. “Cô có nhớ bất kì cô gái nào có niềm yêu thích đặc biệt với những hạt cườm?”

“Hạt cườm?”

“Có thể là một chiếc vòng tay?”

Nicola suy nghĩ một lúc và sau đó đưa tay bịt miệng.

“Vâng, vâng, có một cô gái tên là Melanie. Cô ấy lớn tuổi hơn tôi nên tôi không biết rõ cô ấy lắm. Cô ấy là một trong các cô gái rất “ngầu”, một trong những người luôn gây rắc rối.”

Kim nín thở.

“Vâng, bây giờ tôi nhớ các hạt cườm rồi. Cô ấy đã tặng nó cho các bạn thân của mình. Họ giống như là một câu lạc bộ nhỏ.”

Nicola bắt đầu gật đầu. “Đúng rồi, phải rồi, họ có ba người. Tất cả đều đeo vòng.”

Kim cảm thấy dạ dày chùng xuống. Cô sẵn sàng đặt cược rằng cả ba người đó đều đã bỏ chạy.

ÂM LẶNG KIM STONE #1 Silent Scream (2015) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.