Tiếng Thét Câm Lặng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 62

❊ ❊ ❊

Lần thứ hai trong hai ngày, Kim lại bước trên hành lang của bệnh viện Russells Hall. Vì đã hết giờ thăm bệnh, cô tự giới thiệu qua hệ thống liên lạc nội bộ rằng mình là cảnh sát.

Ưu tiên hàng đầu của các nhân viên y tế là chăm sóc bệnh nhân, nhưng họ đã cố gắng để giúp đỡ cả cảnh sát nữa.

Kim đi ngang qua phòng chờ nhỏ ở đầu khu bệnh. Bryant đứng dậy khi nhìn thấy cô. Cô ra hiệu cho anh ngồi xuống.

Cô dừng lại ở quầy y tá. “Richard Croft?”

Người phụ nữ mặc đồng phục màu xanh dương đậm có dáng người thấp và tròn trĩnh. Chiếc thắt lưng co dãn lẽ ra phải đặt ở eo nhưng đã thất bại thảm hại trong việc tìm xem vòng eo ở chỗ nào.

“Thanh tra, tôi không nghĩ ông ấy có thể trả lời câu hỏi đâu.”

Kim gật đầu thể hiện cô hiểu nhưng vẫn muốn hỏi vài câu. Cô ghé xuống và lặng lẽ nói. “Chị gái, tuần này tôi đã có hơn sáu xác chết ngoài kia và tất cả họ đều cần câu trả lời. Richard Croft suýt nữa đã vào vị trí số bảy và có lẽ ông ta có thể giúp gì đó.”

Những nếp nhăn trên mặt người phụ nữ càng sâu thêm.

Kim giơ tay lên. “Tôi đảm bảo với chị tôi sẽ không làm bất cứ điều gì nguy hại cho tình trạng của ông ta.”

Chị ta gật đầu về phía cánh cửa mở thứ ba tách rời khỏi khu chính. “Vài phút thôi nhé?”

Kim gật đầu đã hiểu và lặng lẽ bước dọc theo hành lang.

Kim đứng ở cửa. Cô không nhìn con người nằm trơ trên giường mà nhìn vợ ông - người đang ngồi trên ghế ngả, chìm đắm với điện thoại.

Khi Kim dựa người vào khung cửa, cái đầu có mái tóc đen bóng đó đã ngẩng lên. Biểu cảm ấn định của Nina Croft là khoan thai độ lượng một cách đầy lịch sự. Chắc chắn là nét mặt cô ta dành cho nhân viên. Nhưng khi ánh mắt cô ta nhìn đến Kim, chút tàn dư của bao dung hay lịch sự đã biến mất hết.

Kim thoáng ngạc nhiên bởi sao một gương mặt thu hút như vậy lại có thể bị ảnh hưởng bởi sự nham hiểm bên trong. Đột nhiên mọi vẻ đẹp mờ đi và được thay thế bằng một đôi mắt nheo lại và một khuôn miệng mỏng tầm thường.

“Cô làm cái quái gì ở đây?”

“Bà Croft, chồng của bà cần được thẩm vấn.”

“Không phải bây giờ, Thanh tra Stone, và chắc chắn nhất không phải bởi cô.”

Nina Croft đứng dậy. Đúng như Kim đã hi vọng.

Richard Croft rên rỉ trên giường. Kim đã bước một bước về phía ông ta và Nina ngay lập tức chặn đường cô.

“Ra ngoài,” cô ta ra lệnh.

Kim đã cố bước tránh cô ta nhưng Nina đã nắm chặt cánh tay cô và kéo cô ra cửa. Nếu như không phải là một nhân viên cảnh sát có nhiệm vụ phục vụ cộng đồng, Kim hẳn đã cho người phụ nữ này một cái tát. Đôi khi sự hi sinh chẳng hề đáng chút nào như vậy.

“Ra khỏi phòng này và tránh xa chồng tôi ngay!”

Nina lôi cô tới cửa khu bệnh. Khi họ đi qua phòng chờ, Kim liếc nhìn vào trong và bắt gặp ánh mắt của Bryant. Cô gật đầu về phía căn phòng không còn ai bảo vệ đằng sau.

Khi đã ở bên ngoài khu bệnh, người phụ nữ hất tay Kim ra như thể nó bị bệnh hủi.

“Tôi không thích phương pháp của cô, Thanh tra ạ, và tôi không thích cô.”

“Tin tôi nhé, câu đó chẳng khiến tôi mất ngủ đâu.”

Người phụ nữ quay đầu để vào lại phòng bệnh.

“Không hẳn phương pháp của tôi là thứ bà không thích, phải không, bà Croft?”

Nina quay đầu và bước lại. Tốt.

“Bà cũng không phải ngốc. Bà hẳn sẽ điều tra về tôi trước khi gọi điện yêu cầu loại tôi ra khỏi vụ án. Chắc chắn tỷ lệ thành công vụ này của tôi là thứ khiến bà xem thường nhỉ.”

Nina bước lại gần hơn. “Không, tôi xem thường thực tế là cô biến chồng tôi thành một kẻ tình nghi, điều đó cho tôi thấy cô không đủ điều kiện đảm nhận vụ điều tra này. Cô hoàn toàn vô lý…”

“Tại sao bà lại muốn loại tôi ra khỏi vụ án này khi bà thừa biết rất rõ là tôi sẽ giải quyết được vụ án, dù cho nó có mất bao lâu chăng nữa?”

Nina Croft vẫn trừng mắt với cô.

“Đặc biệt là khi bà biết chồng mình gặp nguy hiểm. Bất kì người vợ bình thường nào cũng sẽ muốn kẻ giết người bị bắt càng nhanh càng tốt để người thân của họ không phải gặp nguy hiểm.”

“Hãy cẩn thận về những gì cô nói với tôi, Thanh tra Stone.”

“Bà sợ hãi điều gì, bà Croft? Tại sao bà lại lo sợ tôi sẽ tìm ra câu trả lời? Và ngày đó, chồng bà đã làm những chuyện quái quỷ gì?”

Nina bước lùi lại và khoanh tay lại. “Cô sẽ không bao giờ chứng minh được ông ấy đã làm bất cứ chuyện gì không hay.”

“Thật thú vị khi bà không nói ông ta không làm gì sai mà lại chỉ là tôi sẽ không thể chứng minh được điều đó.”

“Một cách chơi chữ thôi, Thanh tra ạ.”

“Chồng bà biết gì đó về chuyện đã xảy ra tại Crestwood mười năm trước và bây giờ, trong lúc ông ta đang cố giữ tính mạng thì có những người khác không được may mắn như vậy.”

Người phụ nữ nhìn vẫn thản nhiên. Kim không chắc liệu mình có từng gặp một người phụ nữ nào ít cảm xúc hơn Nina Croft.

Kim lắc đầu kèm theo sự hoài nghi. “Lúc nào bà cũng cản trở cuộc điều tra này. Bà đã cố loại tôi ra khỏi vụ án, nhưng không thành công. Bà sử dụng ảnh hưởng pháp lí của mình để đệ trình hồ sơ phản đối việc khai quật…”

Giọng Kim nhỏ dần khi cô đã hiểu ra sự thật. “Bà là người đã giết chết con chó của Giáo sư! Khi phản đối hợp pháp không thành, bà đã thử bất cứ cách nào để ngăn chặn việc đào xới diễn ra ở nơi đó. Lạy Chúa, cái quái gì xảy ra với bà vậy?”

Nina nhún vai. “Cứ thoải mái bắt giữ tôi vì những lí do không hợp lí đó, Thanh tra ạ.”

Một chuyển động phía sau Nina Croft cho cô biết Bryant đã ra khỏi phòng bên.

Kim bước đến trước mặt người phụ nữ. “Bà đúng là một người tàn nhẫn máu lạnh đến đáng sợ. Bà chẳng quan tâm đến bất cứ ai hay bất cứ điều gì. Tôi nghĩ bà biết chính xác những gì xảy ra khi đó và bà chỉ bảo vệ mỗi bản thân mình. Và tôi hứa với bà điều này, sẽ có ngày tôi đến thăm bà lần nữa và đó sẽ là một vụ bắt giữ công khai vì tội đã cản trở công lí.”

Kim ngừng lại khi Bryant đi qua cánh cửa đôi đầu tiên.

“Và giờ bà có lí do để làm một lá đơn khiếu nại chính thống rồi đấy. Thế nên làm ơn hãy cố làm cho tốt vào nhé.”

Bryant đã đến đứng bên cạnh cô.

“Có được những gì anh muốn chưa?” cô hỏi.

Bryant gật đầu và quay sang Nina. “Chồng cô gọi cô.”

Nina nhìn cả hai người trước mặt và nhận ra cô ta đã bị lừa. Mặt cô ta đỏ lên tức giận. Nina Croft không thích bị thua.

“Con khốn xảo quyệt…”

Kim quay đầu và bước đi.

“Được luyện cả tim lẫn óc, sếp nhỉ?”

“Giờ là bạn thân rồi đấy. Anh có được gì rồi?”

“Hoàn toàn chẳng có gì.”

Kim dừng bước. “Anh đùa đấy à?”

Bryant lắc đầu. “Không.”

“Chúng ta có một nạn nhân còn sống. Một người còn sống sau khi đã bị ám sát bởi tên khốn đã giết chết ít nhất hai người, vậy mà Croft lại không cung cấp được gì?”

“Thưa sếp, ông ta gần như không thể nói nổi hai từ liền nhau, và chỉ bằng có với không, tôi đã tìm hiểu được là ông ta đang đứng, quay lưng ra cửa thì bị một con dao cắm vào lưng. Ông ta ngã xuống và bất tỉnh ngay lúc ấy.”

Kim thổi phì. “Chỉ vài phút thôi, Bryant. Chúng ta đã bị lỡ mất vài phút chết tiệt. Ai đó đã biết họ chỉ có cơ hội trong một thời gian rất ngắn khi Marta đã ra ngoài mua sắm và họ biết cách duy nhất để ra vào mà không bị phát hiện.”

Khi họ bước ra khỏi bệnh viện thì trời đã tối.

“Nghe này, tôi bảo Kev rồi. Mai hãy nghỉ đi. Thứ Bảy chúng ta sẽ cố ráp mọi thứ lại với nhau. Một tuần quá kinh khủng rồi.”

Duy có lần này Bryant không tranh cãi.

Kim định đi vòng sang bên hông bệnh viện tới nơi cô để xe đạp. Cô rẽ ở góc đường, bước vào bóng tối.

Khi vừa chạm đến cái mũ bảo hiểm đã được khoá vào bánh xe, điện thoại của cô bắt đầu đổ chuông.

ÂM LẶNG KIM STONE #1 Silent Scream (2015) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.