Tiếng Thét Câm Lặng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 44

❊ ❊ ❊

“Thật là một ngày kinh khủng”, Bryant nói khi đỗ xe sau đồn cảnh sát. Đó là những lời đầu tiên được thốt ra từ sau khi họ rời khỏi khu đất. “Lúc ở đó Dawson đã khá im ắng nhỉ.”

“Anh bất ngờ à?”

Dawson đã không thể rời mắt khỏi cái hộp nhỏ cho đến khi các xương được chuyển sang cái hộp lớn hơn, đặt bên cạnh xương của người mẹ.

“Về nhà đi Bryant. Tôi tới gặp Woody rồi về sau.”

Vừa mới qua 7 giờ và họ đã bước sang giờ làm việc thứ mười ba của ngày làm việc thứ sáu trong tuần. Bryant vẫn sẽ đi cùng cô. Nhưng anh còn có một gia đình. Cô thì không.

Cô dùng chút năng lượng cuối cùng lê bước qua các bậc cầu thang để lên tầng 3. Cô gõ cửa và chờ đợi.

Khi Woody nói “mời vào”, cô ngạc nhiên thấy mức độ của cơn thịnh nộ được kiểm soát có thể được chứa trong hai âm tiết.

Khi cô ngồi xuống, quả cầu sức khỏe đã nằm trong tay ông ta.

“Thưa sếp, ngài muốn gặp tôi à?”

“Ba giờ trước, khi tôi gọi, thì chính xác hơn,” ông gầm gừ.

Kim nhìn tay phải ông và thề cô có thể nghe thấy tiếng quả bóng phát khóc cầu xin được bao dung.

“Có những diễn biến tại khu đất yêu cầu…”

“Stone, cô đã có vấn đề tâm lý.”

“Trình độ lái xe của Bryant không tệ đến thế,” cô vớt vát một câu đùa. Thật là một ngày dài.

“Im đi. Cô hoàn toàn hiểu quy trình và hiểu sự cần thiết phải trở về đây nhận một cuộc thẩm vấn và kiểm tra sức khỏe.”

“Tôi ổn, cứ hỏi Bryant…”

“Cô sẽ thứ lỗi cho tôi nếu tôi không chọn lãng phí thời gian vào việc đó.” Ông ngồi ngả lưng ra và chuyển quả bóng sang tay trái. Chết tiệt, cô vẫn chưa thoát khỏi rắc rối.

“Tôi có một nghĩa vụ, một bổn phận phải chăm sóc, vậy mà cô khiến tôi không thể thực hiện được. Cô phải được hỗ trợ và tư vấn.”

Kim trợn tròn mắt. “Khi tôi cần người nói cho tôi biết tôi nên cảm thấy thế nào, chắc chắn tôi sẽ cho ngài biết.”

“Việc cô không cảm thấy gì cũng có thể là vấn đề đấy, Stone.”

“Với tôi nó không phải là một vấn đề, thưa ngài.”

Ông cúi người về phía trước, đôi mắt xoáy sâu vào cô. “Không phải ngay lúc này nhưng cuối cùng tất cả những thứ tiêu cực sẽ ảnh hưởng đến cô và khả năng hành động của cô.”

Kim nghi ngờ điều đó. Đó là cách cô luôn giải quyết mọi thứ. Những điều tệ hại được đóng kín vào thùng và niêm phong chặt. Mấu chốt ở chỗ cô không bao giờ mở các hộp đó ra và câu hỏi duy nhất của cô là tại sao nhiều người lại không làm như thế.

Câu ngạn ngữ cổ nói rằng thời gian chữa lành tất cả mọi thứ. Và cô đã nắm vững nghệ thuật điều khiển thời gian. Thực tế cô đã không thể cứu mạng Arthur Connop mới bảy giờ trước, nhưng những việc mà cô nhồi nhét vào khoảng thời gian từ lúc đó tới giờ khiến trí nhớ cô có cảm giác nó thật xa xăm. Trong tâm trí cô, việc này cứ như là xảy ra từ tận tuần trước. Vì thế, với cô nó thuộc về quá khứ sâu hơn là Woody nghĩ.

“Thưa ngài, cảm ơn ngài đã quan tâm nhưng tôi thực sự ổn. Tôi đã chấp nhận sự thực là mình không thể cứu được tất cả mọi người và tôi không tự trách mình khi người ta chết.”

Woody giơ tay lên. “Đủ rồi Stone. Tôi đã quyết định rồi. Xong vụ này cô sẽ phải tìm tư vấn hoặc không thì sẽ bị tạm đình chỉ.”

“Nhưng…”

Ông lắc đầu. “Nếu không, cái xấu bên trong sẽ hủy hoại cô.”

Cô chẳng quan tâm đến những gì được kìm giữ trong lòng mình. Cô đã khóa chúng lại và nhốt chúng ở đó. Cô chỉ sợ chúng thoát ra được. Giải phóng chúng chắc chắn sẽ khiến cô bị hủy hoại.

Cô thở dài nặng nề. Một ngày nào đó sẽ lại phải đấu tranh vì chuyện đó.

“Không nói thêm chuyện này nữa, nhưng trước khi cô đi, có chuyện khác nữa đây.”

Tuyệt rồi, cô nghĩ.

“Lãnh đạo đã gọi cho tôi. Ông ấy mới nhận được cuộc gọi của cấp trên, cả hai người họ đều muốn loại cô khỏi vụ này.” Ông ngả lưng ra sau. “Vậy nên nói cho tôi biết hôm nay cô đã chọc tức ai?”

Nói dối ông sẽ chẳng ích gì. Rõ ràng lông của ai đó đã xù hết lên rồi.

“Thưa ngài, tôi có thể cho Ngài cả một danh sách nhưng vẫn chưa được đầy đủ. Nhưng người duy nhất tôi biết mình đã làm cho nổi giận là Richard Croft, nhưng tôi không tưởng tượng nổi ông ta lại có sức ảnh hưởng như vậy.”

Một thoáng im lặng khi ánh mắt họ gặp nhau. “Vợ ông ta,” họ cùng nói ra.

“Cô đã nói gì với ông ta?”

Cô nhún vai. “Nhiều thứ,” cô trả lời, sau những chuyện này, cô có ý nghĩ rằng vợ Croft hẳn phải yêu ông ta rất nhiều.

“Nhân chứng hay nghi phạm?”

Cô nhăn mặt. “Cái nào cũng có một chút.”

“Chết tiệt, Stone. Khi nào cô mới hiểu có yếu tố chính trị khi đã động tới chính trị ở mức độ này?”

“Không, thưa ngài, đấy là ở mức độ của ngài. Mức của tôi vẫn là tìm ra sự thật.”

Woody trừng mắt nhìn cô. Kim không hẳn có ý như vậy. Cô biết một thực tế là ông sẽ hiểu và quyết định không nói những điều ngu ngốc.

Cô hất cằm. “Vậy ngài sẽ nghe theo chỉ đạo, loại tôi ra khỏi vụ này chứ?”

“Stone, tôi không cần cô khích tôi tận dụng một người hoàn toàn khỏe mạnh. Tôi đã thông báo với họ là cô sẽ tiếp tục lãnh vụ án.”

Kim mỉm cười. Cô lẽ ra phải biết điều đó mới phải.

“Vị Ủy viên Hội đồng chắc chắn có điều gì đó phải che giấu, nếu không thì ông ta đã không thả chó ra như thế.”

Lần đầu tiên trong suốt nhiều ngày, ông hơi cười với cô. “Vậy nên, tôi đoán mình nên cởi xích con chó của tôi rồi.”

“Vâng, thưa ngài.” Kim mỉm cười.

ÂM LẶNG KIM STONE #1 Silent Scream (2015) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.