Khu nhà Hollytree nằm giữa Brierley Hill và Wordsley. Toàn bộ khu nhà ở xã hội này được xây dựng vào đầu những năm bảy mươi, phủ hết một vùng hai dặm và giờ thì là nhà của ít nhất ba tên đã có tiền án tội phạm tình dục.
Khi vào đây, Kim luôn nhớ đến các vòng địa ngục của Dante. Lớp bên ngoài gồm những ngôi nhà được ghép từ các phần chế sẵn có màu xám cùng với những ô cửa sổ hoặc đã bị hỏng hoặc đã bị che chắn. Những hàng rào ngăn giữa các nhà đã biến mất từ lâu. Vườn của các ngôi nhà hoang đã biến thành bãi rác tiện lợi cho cả vùng. Lác đác trên đường là những chiếc xe cũ mang những bộ phận chẳng mấy liên quan.
Lớp bên trong là những căn nhà nhỏ, cứ mười hai ngôi nhà thành một khối. Mỗi bức tường bên ngoài là một cuộc thi phun bày những lời thô tục, mang thông tin chi tiết về các loài chim và ong hơn trong chương trình học rất nhiều. Đó là một trận chiến mà hội đồng địa phương đã thua. Kim chưa cần ra khỏi xe đã ngửi thấy thứ mùi kinh khủng từ những hành lang phân phát nhiều thuốc hơn cả hãng Boots.
Ở trung tâm của khu nhà là ba tòa nhà cao hẳn lên, nhìn được toàn cảnh bên dưới. Mặc dù hội đồng thành phố ra sức chối bỏ điều này, nhưng đây là nơi trú ngụ của những gia đình bị trục xuất khỏi các khu nhà ở xã hội khác trong vùng. Thụ án vô thời hạn có thể khiến người ta như trở lại kỉ Băng Hà.
“Cô biết không, đúng là Tolkien đã đặt tên cho vùng đất đen tối của Mordor theo tên Black Country đấy, ông ấy chắc chắn đã nhìn thấy cảnh này.”
Kim không phản đối. Đây là vùng đất không có hi vọng. Cô biết - vì Hollytree đã là nhà của cô trong suốt sáu năm đầu đời.
Bryant đỗ xe trước một dãy nhà đã từng là các cửa hàng phục vụ cộng đồng. Cửa hàng đóng cửa cuối cùng là một quầy bán báo mà sau đó đã bị trộm bởi hai cậu bé 12 tuổi dùng dao hăm dọa.
Tòa nhà chính giữa, tòa nhà mà trước đây từng là một cửa hàng đồ ăn vặt, được mở cửa mỗi tuần một buổi sáng, như một trung tâm hỗ trợ.
Một nhóm bảy cô gái ở giữa độ tuổi thiếu niên quanh quẩn ở cửa ra vào. Chúng vây kín cửa bằng cả cơ thể và thái độ canh giữ. Bryant nhìn cô và Kim mỉm cười đáp lại.
“Đừng làm tổn thương các em, chúng còn nhỏ quá, thưa sếp.”
“Tất nhiên là không rồi.”
Bryant lùi lại khi Kim đứng trước cô gái cầm đầu. Tóc cô bé có ba sắc độ tím khác nhau và làn da căng mịn trẻ trung của cô bé lốm đốm những chấm do tiếp xúc với kim loại nặng.
Cô bé chìa tay phải ra. “Phí vào cửa.”
Kim bắt gặp ánh nhìn của con bé, cố nén cười. “Bao nhiêu?”
“Trăm.”
Kim lắc đầu. “Không, quá nhiều. Đang suy thoái kinh tế mà.”
Cô bé mỉm cười và khoanh tay lại. “Đó là lí do tại sao tôi giữ giá cao.”
Đám bạn xung quanh cười khẩy và khẽ huých nhau.
“Được rồi, vậy trả lời một câu hỏi đơn giản và cháu sẽ có tiền như ý.”
“Tôi sẽ không trả lời, không câu hỏi nào hết vì cô sẽ không được vào đâu, đồ khốn.”
Kim nhún vai và bắt đầu quay đi. “Được thôi, tôi sẽ đi nhưng ít nhất là theo cách của tôi thì cháu còn có cơ hội.”
Sự do dự kéo dài một giây. “Vậy làm đi?”
Kim quay lại và nhìn khuôn mặt háo hức muốn có tiền.
“Nói xem nếu tôi yêu cầu giảm giá 15% thì tôi phải trả bao nhiêu tiền?”
Sự bối rối khiến mặt con bé nhăn lại. “Tôi không biết cái quái quỷ…”
“Thấy không, nếu cháu đi học, cháu có thể moi được nhiều tiền thế nào.” Kim cúi xuống gần hơn để mặt họ chỉ cách nhau tí xíu. “Giờ hãy tránh đường trước khi tôi tóm vòng mũi cháu và lôi cháu đi.”
Kim giữ giọng trầm và để mắt mình làm việc.
Cô bé nhìn chằm chằm lại suốt cả phút. Kim không hề chớp mắt.
“Đi thôi mọi người, con khốn này chẳng đáng,” con bé nói, dịch sang bên trái. Đội cảnh vệ nhí theo sau.
Khi lối vào đã không còn ai, Kim quay lại. “Này, cô bé, một tờ mười đô - trông chừng xe.”
Cô bé ngập ngừng nhưng một cô bé thứ hai huých nhẹ cô bé từ phía sau. “Thỏa thuận,” cô bé gầm gừ.
Bryant đi theo Kim vào trong khung của một tòa nhà. Bất cứ thứ gì có giá trị cũng đã được dỡ bỏ, bao gồm cả gạch ốp trần. Có một vết nứt cỡ hai mét chạy từ góc bên phải tới giữa bức tường phía sau.
Có ba người đàn ông đứng ở góc đối diện. Họ đều quay đầu lại. Hai người ngay lập tức lộ vẻ hoảng sợ và chạy qua họ, tiến về phía cửa. Những tội phạm chuyên nghiệp giống như chó săn, có thể đánh hơi thấy mùi cảnh sát từ khu lân cận.
“Chúng ta từng nói chuyện chưa nhỉ, các cậu bé?” Bryant hỏi.
Một tên rít qua kẽ răng như một dấu hiệu cho thấy sự thiếu tôn trọng và Kim lắc đầu. Cả hai bên đều có cảm giác đó.
Người đàn ông còn lại Kim nhận ra chính là người ở lò thiêu vào ngày họ đuổi theo xác Mary Andrews.
“Mục sư Wilks, ông mặc quần áo này làm tôi không nhận ra đấy,” Bryant châm chọc.
Victor Wilks mỉm cười với sự độ lượng gần như không thể che giấu trước một nhận xét hẳn ông ta đã nghe rất nhiều lần. Mặc dù Bryant cũng chẳng nói sai lắm.
Khi mặc áo choàng, Wilks lập tức hoá thân thành con người được cung kính, tôn trọng và đầy thân thuộc. Nhưng ở đây, giữa chốn bình thường này, trông ông ta rất dân dã, chỉ là một người đàn ông thường thường. Ban đầu khi ở lò thiêu, cô nghĩ ông ta khoảng gần 60 tuổi, nhưng khi ông ta không mặc lễ phục, tuổi của ông ta chắc phải giảm đi mười năm. Bộ quần áo bình thường với quần jeans màu sáng và chiếc áo nỉ màu xanh da trời làm nổi bật thân hình mà nên được miêu tả là cơ bắp chứ không phải là béo.
“Hai người uống nước không?” Ông ta hỏi, chỉ vào một chiếc bình bạc.
Kim để ý tới hai ngón tay cuối cùng trên bàn tay phải của ông ta. Chúng cuộn lại như một cái móc. Đó là một kiểu chấn thương cô đã từng nhìn thấy ở những đấu thủ đấm bốc tay trần. Cùng với chiều cao trên trung bình của ông, Kim đoán hẳn ông ta đã có thời gian chơi đấm bốc.
Kim nhìn bình trà và khẽ huých Bryant khiến anh trả lời. “Không, cảm ơn Linh mục… Mục sư…”
“Cứ gọi tôi là Victor.”
“Ông làm cái quái gì ở đây vậy?” Kim hỏi. Chẳng có người tỉnh táo nào lại chọn đến nơi này.
Ông ta mỉm cười. “Cố gắng trao hi vọng, Thanh tra ạ. Khu này là một trong những nơi nghèo khổ nhất nước. Tôi cố gắng cho họ thấy còn có một con đường khác. Phán xét thì dễ thôi nhưng ai cũng có điểm tốt, mình chỉ cần tìm xem đó là gì thôi.”
A ha, có đây, cô nghĩ khi giọng ông ta đã chuyển sang chế độ thuyết giáo.
“Tỉ lệ thành công của ông là bao nhiêu?” Kim hỏi khi đã phát cáu. “Ông đã cứu được bao nhiêu linh hồn rồi?”
“Tôi không quan tâm đến số lượng, cô gái ạ.”
“May thay,” cô nói rồi bắt đầu nhẩn nha quanh phòng.
Bryant bắt đầu nói về cuộc điều tra. “Chúng tôi được biết ông thường xuyên tới Crestwood; nói chuyện với các cô gái, cung cấp những dịch vụ nhỏ?”
“Đúng rồi.”
“Chúng tôi cũng biết thỉnh thoảng ông cũng làm thay cho William Payne?”
“Chuyện đó cũng đúng. Tất cả chúng tôi đều làm thay cậu ấy lúc này lúc kia. Hoàn cảnh của cậu ấy không tránh khỏi chuyện đó, tôi chắc chắn hai người cũng đồng ý. Sự tận tình cậu ấy dành cho con gái thật đáng ngưỡng mộ. Cậu ấy lúc nào cũng biết ơn ông trời đã cho Lucy được sống và chăm sóc con bé không hề mệt mỏi. Tất cả các nhân viên đều cố hết sức để hỗ trợ cậu ấy.” Ông suy nghĩ một lát rồi nói thêm, “Hừm, hầu hết các nhân viên.”
Kim đã hoàn thành một vòng quanh phòng và về đứng bên cạnh Bryant. “Nói đến các nhân viên, ông có thể nói cho chúng tôi những người đã ở đó trong thời gian ông làm việc với Crestwood không?”
Victor bước tới chỗ bình trà và Kim không thể không ngạc nhiên khi thấy thứ đồ kim loại này còn chưa bị ăn trộm mang đi bán phế liệu.
Ông ta bỏ một túi trà vào chiếc cốc nhựa. “Richard Croft đã được xếp đặt ở vị trí quản lí. Vai trò của ông ấy hình như chủ yếu là việc hành chính. Tôi nghĩ, nói ngắn gọn là thắt chặt ngân sách và nâng cao hiệu quả. Ông ấy rất ít tiếp xúc với các cô gái và ông ấy cũng thích như vậy. Tôi luôn cảm thấy rằng ông ấy không bao giờ đến gần họ, và ông ấy luôn vội vã làm xong việc, đạt được mục tiêu và tiến lên.”
“Có gì về Teresa Wyatt không?”
“Ồ tất nhiên, hai người họ đã có xích mích. Teresa đã bị trượt mất chức quản lí và do vậy luôn khó chịu với vị trí của Richard.”
Wilks cố gắng khuấy cho trà ra nhiều hơn. “Teresa không phải là một phụ nữ nhiệt tình cho lắm, bà ấy và Richard đã lập tức nảy sinh mâu thuẫn. Họ ghét nhau và mọi người đều biết điều đó.”
Tất cả rất thú vị, Kim nghĩ, nhưng không giải thích được chuyện có hai hoặc có thể là ba cô gái chôn dưới lòng đất.
“Chúng tôi nghĩ Teresa hơi nóng tính.”
Victor nhún vai nhưng không nói gì.
“Ông có bằng chứng nào cho điều đó không?”
“Không, cá nhân tôi không có.”
“Nhưng người khác thì có?” Kim tiến tới.
Ông ta do dự rồi nói. “Tôi thấy giờ chuyện này cũng không còn có hại gì nữa. Teresa đã nói với tôi về một khiếu nại sắp xảy ra với bà ấy. Tôi đã nghe đồn về những cái tát hoặc xô đẩy, đôi lúc, chúng xảy ra khi cơn giận của Teresa lên cao, nhưng lần này thì khác. Bà ấy thực sự đã đấm vào bụng một cô gái quá mạnh đến nỗi cô bé ho ra máu.”
Kim cảm thấy bàn chân mình bắt đầu run. Cô đặt tay lên đầu gối của mình để giữ cho nó đứng yên.
“Và đó là chuyện bị khiếu nại?”
Ông lắc đầu. “Không, Teresa không quan tâm tới chuyện hành hung mà quan tâm tới những gì người khiếu nại sẽ suy ra.”
“Là gì?”
“Đó là Teresa Wyatt đánh cô bé vì cô bé đã từ chối quan hệ tình dục.”
“Có đúng là bà ta đã làm vậy?”
Victor nhìn có vẻ không chắc chắn. “Tôi không nghĩ vậy. Teresa thành thật với tôi về các cuộc hành hung. Bà ấy thừa nhận chính xác những gì bà ấy đã làm nhưng bà ấy đã thề đó không phải vì tình dục. Bà ấy biết một lời cáo buộc như vậy sẽ huỷ hoại bà ấy. Một điều sỉ nhục như vậy sẽ mãi gắn liền với tên bà ấy như một con đỉa suốt phần đời còn lại.”
Kim nhắm mắt lại và lắc đầu. Những bí mật vẫn còn khoá kín.
“Ai là người khiếu nại?” Kim hỏi. Cô sẽ đặt cược xe đạp, nhà và công việc của mình rằng đó là một trong ba cô gái.
“Bà ấy đã không nói, Thanh tra ạ. Cuộc trò chuyện của chúng tôi chỉ để tốt cho bà ấy thôi. Bà ấy muốn nói ra để cho nhẹ bớt.”
Tất nhiên bà ta làm thế, Kim nghĩ. Teresa Wyatt sẽ không bao giờ nghĩ đến chuyện nói ra sự thật.
“Còn Tom Curtis thì sao?” Bryant hỏi.
Victor đã phải suy nghĩ một lát. “Ồ, ý ông là cậu đầu bếp? Cậu ta là người khá lặng lẽ. Cậu ta không thực sự mâu thuẫn với ai. Người hơi dễ bị dắt mũi, tôi nghĩ mọi người sẽ nói về cậu ta như vậy. Cậu ta từng bị mắng một vài lần vì quá thân thiết với các cô gái.”
“Thật sao?” Kim hỏi.
“Cậu ta mới ở giữa độ tuổi 20, là nhân viên trẻ nhất, nên cậu ta có thể gắn kết với chúng tốt hơn. Có vài người còn nghĩ là quá tốt nữa - nhưng đó chỉ là tin đồn thôi, thế nên tôi không muốn bình luận thêm.”
“Nhưng chắc chắn ông có ý kiến của mình chứ.”
Victor nhăn nhó giơ tay phải lên. “Tôi sẽ không bôi nhọ thanh danh của một người đã chết khi mà bản thân tôi chưa nhìn thấy bằng chứng về những chuyện sai trái.”
“Suy ra là những người khác đã làm?” Kim lại lấn tới.
“Không phải chuyện để tôi nói và tôi sẽ không suy đoán.”
“Chúng tôi hiểu mà, Victor,” Bryant xoa dịu. “Cứ nói tiếp đi.”
“Mary Andrews thuộc kiểu phụ nữ tinh tế, người có lẽ đã dành cho các cô gái sự quan tâm nhiều nhất. Bà ấy mạnh mẽ nhưng rất giàu tình yêu và cũng luôn sẵn lòng nữa. Với Mary, công việc đó không chỉ là một công việc.”
“Còn Arthur?”
Victor cười. “Ồ, Arthur Connop; suýt chút nữa quên mất ông ta. Một người không được may mắn thì đúng hơn, tôi luôn cảm thấy như vậy. Tôi thường tự hỏi hẳn những gì đã xảy ra trong đời ông ta khiến ông ta đầy hận thù và cay đắng như vậy. Người đàn ông bé nhỏ lạ lùng chẳng thích bất cứ ai.”
“Riêng William Payne thì sao?” Bryant hỏi.
Victor nhăn mũi. “Ồ, tôi nghĩ chuyện đó thì chả có gì mà riêng tư. William là kiểu người khiến người ta khó mà không thích cho được. Tôi nghĩ Arthur bực với chuyện các nhân viên còn lại thỉnh thoảng lại giúp đỡ William. Ông ta không muốn bất cứ ai nhận được bất cứ điều gì ông ta không được nhận.”
“Ông ta với các cô gái thì thế nào?”
“Ai cơ, Arthur á? Không liên quan tí nào. Ông ta ghét chúng. Bởi vì bản tính của ông ta, ông ta dễ trở thành mục tiêu của chúng. Chúng sẽ chơi xỏ ông ta, giấu đồ của ông ta, những chuyện kiểu như vậy.”
“Họ có chơi xỏ William không?”
Victor suy nghĩ một lúc. Có gì đó lướt qua mặt ông nhưng ông lắc đầu.
“Không hẳn, vì William làm ca đêm nên chẳng có mấy liên can tới các cô gái.”
Kim ngồi thẳng lên. Có gì đó mà ông đã không kể với họ.
“Ông có thể nói gì về các cô gái đó?”
Ông ngồi ngả lưng ra sau. “Chúng không phải một đám xấu xa. Một số đứa chỉ ở đó tạm thời vì hoàn cảnh gia đình. Một số đứa được cho vào trại trẻ sau những cáo buộc lạm dụng trẻ em. Những người khác ở lại cho đến khi một thành viên khác trong gia đình nhận họ và cũng có một số ít thì chẳng còn ai trong nhà hết.”
“Ông có nhớ cặp sinh đôi Nicola và Bethany không?”
Mắt ông ánh lên niềm vui. “Ồ vâng. Họ là những cô gái nhỏ xinh đẹp. Nếu tôi nhớ chính xác, Nicola là người hoà đồng hơn. Bethany thường núp sau chị và để chị cô bé nói chuyện. Họ không chơi với các cô gái khác. Tôi nghĩ vì họ đã có nhau.”
“Vậy, chẳng có cô gái nào có vấn đề à?” Kim hỏi. Vì nghe không giống bất kì trại trẻ nào cô đã ở.
“Tất nhiên có những cô gái ghê gớm hơn. Những quý cô trẻ không thể động vào được. Đặc biệt là có ba người… Tôi xin lỗi, tôi không nhớ tên của họ. Từng người một trong số họ đã đủ tệ rồi nhưng khi đi cùng nhau họ trở thành một nhóm nhỏ gắn bó. Họ tách ra khỏi nhau và gây ra đủ các loại rắc rối; trộm cắp, hút thuốc, dính líu tới con trai.” Ông quay đi. “Và cả những chuyện khác nữa.”
“Những chuyện gì khác?” Bryant hỏi.
“Không thực sự là chuyện tôi được nói.”
“Họ làm tổn thương ai à?” Kim xen vào.
Victor đứng dậy và đứng bên cửa sổ. “Không quá nghiêm trọng về mặt thể chất, Thanh tra ạ.”
“Sau đó thế nào?” Cô hỏi, nhìn về phía Bryant.
Victor thở dài nặng nề. “Họ độc ác hơn hầu hết mọi người, nhất là khi ở cùng nhau.”
“Họ đã làm gì vậy?” Kim dồn ép.
Victor vẫn đứng bên cửa sổ. “Một trong số họ sống trong khu đó và biết Lucy. Một ngày, ba người họ đề nghị được chơi với đứa bé trong lúc William làm một số việc lặt vặt. Là một người hoàn toàn tin người, William nhân tiện tận dụng cơ hội đi siêu thị. Một giờ sau khi cậu ấy trở về, các cô gái đã không thấy đâu và cả Lucy cũng vậy. Cậu ấy đã tìm khắp nhà từ trên xuống dưới.”
Victor quay lại và bước về phía họ. “Mọi người có biết cậu ấy tìm thấy con bé ở đâu không?”
Kim cảm thấy quai hàm mình bắt đầu nghiến chặt.
“Họ đã lột trần truồng con bé và đẩy cơ thể nhỏ bé đó vào thùng rác. Con bé không có sức mạnh cơ bắp để thoát ra bên ngoài.” Ông nuốt nước bọt. “Con bé đã bị mắc kẹt ở đó hơn một giờ đồng hồ, ngập ngụa trong rác và thực phẩm cùng tã lót bẩn của mình. Cô bé nhỏ đáng thương mới chỉ có 3 tuổi.”
Kim cảm thấy cảm giác buồn nôn trỗi dậy. Cho đến bây giờ, họ đã cố gắng tìm hiểu sâu hơn về vụ án nhưng nó lại dẫn về trước cửa nhà của William và Lucy Payne.
Đã đến lúc có một cuộc nói chuyện khác.