Lần thứ hai trong ngày Kim nhìn thấy cổng chính của bệnh viện Russells Hall. Cô để xe đạp lên vỉa hè và nhanh chóng lấy vé.
Bước vào bệnh viện, cô đi qua một nhóm hỗn tạp các bệnh nhân và khách đến thăm đang hút thuốc phì phèo bên dưới tấm biển “Không hút thuốc”.
Cô tiến đến bàn tiếp tân phía bên trái mình. Một người phụ nữ đeo biển tên Brenda, mỉm cười với cô.
“Lucy Payne, nhập viện sớm nay?”
“Cô là người thân à?”
Kim gật đầu. “Chị họ.”
Brenda nhấn một vài phím trên máy tính. “C5, khu nội.”
Kim đi qua cửa hàng cà phê và nhìn các biển tên. Cô đón thang máy lên tầng 2 và đi dọc chái nhà phía Tây, tránh sang bên nhường đường cho một chiếc giường có bánh xe từ phòng mổ đi ra.
Kim bước vào khu vực phía sau chiếc giường. Có tiếng vù vù khe khẽ của máy móc, mọi người đều giảm âm lượng. Một chiếc xe đẩy thuốc rời một phòng sáu giường bệnh sang một phòng khác.
Kim thấy mình đến đúng vào cuối giờ thăm bệnh. Những người thân của các bệnh nhân ngồi im lặng, họ đã nói hết những gì cần nói và giờ chỉ đợi đến khi đồng hồ điểm báo hết giờ.
Cô tới chỗ bàn y tá. “Lucy Payne?”
“Khu bên cạnh, cửa thứ hai.”
Kim đi qua cánh cửa đầu tiên - nơi là một nhà bếp nhỏ. Cô tới cánh cửa thứ hai và giơ tay định gõ, nhưng cô đã nhìn thấy cảnh bên trong trước khi tay kịp chạm vào tấm gỗ.
Lucy đang ngủ ngon lành trên một chiếc giường lớn, đầu cô bé được kê tới năm chiếc gối đỡ. Một thiết bị điều khiển được gắn vào ngón trỏ bên tay phải của cô bé. Một chiếc máy phía bên phải cô bé đang phát ra những tiếng bíp nhịp nhàng.
Trên cái kệ cao bên cạnh tủ là một tấm thiệp “Mau khoẻ nhé” và một con gấu bông màu xám.
Kim bước vào phòng, đi qua William Payne đang khẽ ngáy trong chiếc ghế bành ở góc phòng.
Cô đứng bên cạnh giường và nhìn xuống người đang ngủ. Lucy trông trẻ con hơn nhiều so với độ tuổi 15 của cô bé.
Nhưng cô bé đã phải chịu đựng rất nhiều. Cô bé chẳng hề muốn bị thứ bệnh tàn bạo dần lấy đi sức khoẻ và khả năng di chuyển của mình, cô bé cũng chẳng hề muốn bị từ bỏ bởi chính mẹ của mình. Và chắc chắn cô bé cũng chẳng muốn bị ba cô gái ngu ngốc kia nhét vào một chiếc thùng rác.
Hôm nay Lucy đã suýt chết. Cô bé đã cố gắng hét lên nhưng tất cả những gì có thể dậy lên chỉ là sự im lặng.
Mặc cho cuộc sống khó khăn nhường ấy, cô bé dũng cảm kiên cường này vẫn chiến đấu. Cô bé đã tìm cách leo lên khỏi vực thẳm chỉ đơn giản vì cô bé muốn sống. Việc cô bé đã cố gắng nhấn nút khẩn cấp trên mặt điều khiển là minh chứng cho điều đó.
Khi được đưa ra khỏi căn hộ cao tầng ở Hollytree, cơ hội sống của Kim cũng không cao. Những cái lắc đầu im lặng và những tiếng thở dài nặng nề theo cô suốt chặng đường tới bệnh viện - ở đó cô được cho ăn qua đường tĩnh mạch mà chẳng mấy kì vọng sẽ thành công. Cơ thể 6 tuổi của cô chỉ nặng gấp rưỡi một hòn đá. Tóc cô rụng thành từng búi và cô không thể nói được. Nhưng vào ngày thứ ba, cô đã ngồi dậy được.
Kim lấy khăn giấy lau một vệt nước dãi dưới cằm Lucy.
Cuối cùng, cô đã hiểu mối quan hệ của mình với cô bé này, người cô mới vừa biết được vài ngày. Lucy là một chiến sĩ. Con bé sẽ không chấp nhận lá bài số phận dành cho mình. Mỗi ngày Lucy đều chiến đấu chống lại tỉ suất được sống - thứ không hề ủng hộ cô bé.
Sáng ngày hôm đó, cô bé có thể chọn cách không nhấn nút khẩn cấp. Cô bé có thể đầu hàng bệnh tật và chọn con đường tới sự bình yên cuối cùng nhưng cô bé đã không làm thế và chỉ có một điều duy nhất đã ngăn cô bé. Đó là hi vọng.
Liệu cô gái trẻ này có thể có được một cuộc sống tốt hơn bây giờ, Kim tự hỏi. Có thể làm cho cuộc sống của cô bé an toàn và dễ chịu hơn không? Kim không biết, nhưng cô biết từng thớ thịt của cô gái này đều mang cốt lõi của sức mạnh và lòng quyết tâm khiến chính Kim cũng buộc phải ngưỡng mộ.
Khi Kim đặt khăn giấy lên cạnh tủ, cô mới nhận thấy sự thay đổi sau lưng mình - tiếng ngáy nhẹ đã dừng lại.
Cô không quay lại. “Anh biết chúng ta phải nói chuyện à?” Cô nhẹ nhàng hỏi.
“Vâng, Thanh tra, tôi biết,” William trả lời chắc nịch.
Kim gật đầu và rời khỏi phòng. Đã đến lúc về nhà rồi.
Cô có việc phải làm.