Trại dưỡng lão mang kiến trúc đối xứng. Bên trong sảnh là cửa sập kính ở hai bên. Phía bên phải Kim là một văn phòng trống nhỏ và phía bên trái của cô là một căn phòng có một vài cái bàn cùng một người phụ nữ mặc một chiếc áo thun màu đen. Người gác cổng.
“Tôi có thể giúp gì không?” Kim đoán cô ta đã hỏi vậy qua thanh kính ngăn cách họ.
“Chúng tôi có thể nói chuyện với một trong các bệnh nhân không?”
Người phụ nữ nhún vai không hiểu. Kim chỉ vào cánh cửa trượt nhưng người phụ nữ lắc đầu và mấp máy môi ‘chỉ trường hợp khẩn cấp’.
Trong một thoáng, Kim cảm thấy như thể họ bị mắc kẹt trong kiểu phòng khử nhiễm. Cô chỉ vào những cánh cửa bên trong.
Người phụ nữ gật đầu và chỉ vào một cuốn sách mở trên gờ bên phải cửa sổ. Cô ta dùng tay ra dấu mở ra. Kim đoán đó là hướng dẫn đăng kí vào trong.
“Nhắc tôi nhớ đến những tiến bộ nhân loại đạt được trong thông tin liên lạc,” Kim lẩm bẩm với Bryant.
Họ đã đăng ký và chờ nghe tiếng còi.
Khi họ bước vào trong, Kim ngay lập tức thấy có hai nhóm người. Bên trái là những người khoẻ mạnh. Một hoặc hai người di chuyển xung quanh trên máy đi bộ, những người khác chồm qua ghế bành của họ để tán gẫu. Giọng Philip Schofield vẫn đều đều nói về cách quản lí tiền bạc. Mọi người đã quay lại và nhìn họ; những gương mặt mới.
Phía bên phải có rất ít tiếng động. Một y tá đẩy một chiếc xe phân phát thuốc. Không ai nhìn họ.
Người phụ nữ từ phía sau kính bước ra khỏi phòng. Cô ta đeo một chiếc phù hiệu ngay trên ngực trái của mình có ghi chữ ‘Cath’.
“Tôi giúp gì được cho các bạn?”
“Chúng tôi muốn nói chuyện với một trong những người sống ở đây; Mary Andrews.”
Cath đưa tay lên ôm cổ họng. “Hai vị là người thân à?”
‘Thanh tra’, Bryant trả lời. Anh tiếp tục nói chuyện nhưng phản ứng của người phụ nữ khiến bụng Kim thấy khó chịu. Họ đã đến quá muộn.
“Tôi rất tiếc, nhưng Mary Andrews đã chết cách đây mười ngày rồi.”
Trước khi tất cả chuyện này bắt đầu, Kim nghĩ - hoặc có lẽ nó đã bắt đầu tất cả.
“Cảm ơn cô,” Bryant nói. “Chúng tôi sẽ liên hệ bên giám định pháp y.”
“Để làm gì?” Cath hỏi.
“Liên quan đến cái chết của bà ấy,” Bryant giải thích nhưng Kim đã quay đi. Cô đẩy cửa nhưng nó đã bị khóa.
“Chẳng có cuộc khám nghiệm tử thi nào được tiến hành với Mary Andrews cả. Bà ấy bị bệnh nan y: ung thư tuyến tụy, nên hầu như không có bất ngờ lớn khi bà ấy qua đời. Không có lí do gì để bắt gia đình bà ấy phải chịu quá trình đó nên bà ấy đã được giải thoát tới chỗ của Hickton.”
Kim không cần phải hỏi. Mọi người đều biết những người quản lí tang lễ ở Cradley Heath. Họ đã chôn cất người dân địa phương kể từ năm 1909.
“Ngày hôm đó có ai đến gặp Mary Andrews không?”
“Ở cơ sở này của chúng tôi có năm mươi sáu nhân khẩu, hãy thông cảm cho tôi nếu tôi không thể nhớ hết được.”
Kim nghe có thái độ chống đối trong đó và lờ đi.
“Cô có phiền nếu chúng tôi kiểm tra sổ ghi tên khách ra vào?”
Cath suy nghĩ một thoáng và sau đó gật đầu. Cô nhấn một nút màu xanh lá cây mở cửa ra vào và Kim lùi lại vào tiền sảnh.
Kim bắt đầu lật lại các trang trong khi Bryant giơ chân giữ cho cửa mở.
“Thưa anh, anh phải để cho cửa đóng lại nếu không sẽ có còi báo động.”
Bị mắng, Bryant bước trở lại vào tiền sảnh.
“Anh có chuyện gì thế, có gì đó bất mãn với những người già à?” Kim hỏi, để ý thấy biểu hiện sa sầm trên bộ mặt của Bryant.
“Không, chỉ là thất vọng thôi.”
“Chuyện gì?” Kim hỏi, lật lại một vài trang.
“Biết được đây là điểm dừng chân cuối cùng. Khi ta ở thế giới rộng lớn bên ngoài kia, mọi thứ đều có thể, nhưng một khi ta đã vào những nơi như thế này, ta sẽ biết chỉ có một cách để ra ngoài.”
“Hừm… ý nghĩ vui đấy. Đây rồi,” cô nói, chỉ vào trang. “12:15 ngày mùng 10. Vị khách đã ghi tên để vào gặp Mary Andrews, cái tên hoàn toàn không thể đọc nổi.”
Bryant chỉ vào góc trên bên phải tiền sảnh.
Kim quay lại và gõ vào cửa kính. Cath cau mày nhìn cô. Kim chỉ vào cửa ra vào. Chuông cửa vang lên.
“Chúng tôi cần xem CCTV ở đây.”
Cath nhìn như thể cô ta chuẩn bị phản đối nhưng rồi sau đó lại chỉ hô to. “Lối này.”
Họ đi theo cô ta qua văn phòng tổng và vào một khoảng trống phía sau.
“Nó đây,” cô ta nói rồi để họ lại đó.
Nơi này khó mà được gọi là một phòng. Có một chiếc bàn nhỏ với một màn hình TV và bộ điều khiển thu hình. Một cái máy VHS đơn chạy rò rò bên cạnh.
“Tôi nghĩ kĩ thuật số là điều xa xỉ ở đây,” Bryant rên rỉ.
“Đúng, những cuộn băng video cũ còn tốt. Làm ơn hãy nói với tôi là chúng được dán nhãn.”
Kim ngồi xuống chiếc ghế duy nhất khi Bryant kiểm tra các kệ để các cuộn băng video.
“Có hai cuộn băng cho ngày hôm đó. Một cuộn ban ngày và một cuộn ban đêm. Họ chỉ thay băng mười hai tiếng một lần.”
“Vậy giờ chúng ta đang nói đến những khoảng thời gian à?”
“E là như vậy,” anh nói, cầm lấy cuộn băng. Đứng từ góc độ bằng chứng, video thời gian thực cũng chấp nhận được, vì nó ghi lại đầy đủ mọi thứ. Những hình ảnh được ghi lại trong từng giây hình thành nên các chuyển động cơ học, tạo ra một video, gần giống như một bộ sưu tập các hình ảnh chụp lại màn hình.
Kim cho cuộn video vào máy. Màn hình trở nên sống động. Cô chuyển băng tới thời gian gần đúng trong ngày.
Kim nhìn chằm chằm vào màn hình. “Anh có nhìn thấy những gì tôi đang nhìn thấy không?”
“Băng nhiễu quá. Chết tiệt, không thể đọc được.”
Kim ngồi lại xuống ghế. “Những cuộn băng này được dùng bao nhiêu lần rồi?”
“Nhìn xem, chúng ta đang nói đến con số hàng trăm.”
Những cuộn băng CCTV thông thường được huỷ sau mười hai lần ghi hình để tránh những gì hiển thị trên màn hình bây giờ.
Kim tiếp tục nhìn bóng những nhân vật ra vào sảnh.
“Lạy Chúa, kia có thể là tôi được ấy chứ.”
Bryant nghiêm túc nhìn cô. “Có phải cô không, thưa sếp?”
Kim ngả người ra sau và ra mở cửa.
‘Cath’, cô hét lên. “Tôi nhờ một phút?”
Cath xuất hiện ở cửa. “Thực sự, Thanh tra, không cần phải…”
“Chúng tôi sẽ lấy cuộn băng này.”
Cath nhún vai. “Được.”
“Cô có mẫu đơn gì để chúng tôi kí vào không?”
“Gì cơ?”
Kim trợn tròn mắt. “Bryant.”
Anh xé một trang sổ tay của mình và ghi lại số vòng quay băng, tên của họ và tên đồn cảnh sát.
Cath cầm lấy nó, mặc dù cô ta rõ ràng vẫn còn không rõ cầm nó để làm gì.
“Cath, cô có nhận thấy hệ thống này khá vô ích không?”
Người phụ nữ nhìn cô như thể cô thật ngu ngốc. “Đây là trại dưỡng lão, Thanh tra ạ, không phải là trung tâm tội phạm.”
Cô ta có vẻ đúng.
Kim gật đầu đồng ý, còn Bryant đã chọn cách kiểm tra móng tay của mình.
“Cô nói đúng, nhưng nếu như có những cuộn băng tốt hơn, chúng tôi có thể đã nhận dạng được ai đó chịu trách nhiệm cho hai, có lẽ là ba vụ giết người và chúng tôi chắc chắn sẽ có cơ hội lớn hơn đảm bảo được họ sẽ không có cơ hội giết thêm ai nữa.”
Kim mỉm cười thỏa mãn khi nhìn gương mặt kinh hoàng vì sợ hãi của người phụ nữ. “Nhưng cảm ơn cô đã dành thời gian và sự hợp tác hữu ích.”
Kim sải bước qua người phụ nữ và ra khỏi tòa nhà.
“Sếp biết không, thưa sếp, tôi luôn biết là khi sếp mỉm cười thì có nhiều lí do để lo sợ hơn.”
“Đưa cuộn băng cho Stacey. Cô ấy có thể biết một người thợ kì diệu nào đó có thể cho chúng ta manh mối.”
“Sẽ làm vậy. Giờ đi đâu thưa sếp?”
Kim lấy chìa khóa từ tay anh.
“Chúng ta chuẩn bị đi chặng đường là cơn ác mộng tồi tệ nhất của anh, Bryant ạ,” cô nói, mở to mắt. “Chúng ta sẽ đi từ trại dưỡng lão đến nhà tang lễ.”
Bryant rùng mình. “Được thôi, nhưng nếu sếp lái xe, hãy chắc chắn đây không phải là chặng đường cuối cùng của tôi, nhé?”