Tiếng Thét Câm Lặng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 21

❊ ❊ ❊

Dù xuất phát sau, Kim vẫn đỗ xe vào bãi trước Bryant một chút. Anh đậu xe bên cạnh cô.

“Đi rửa ráy sạch sẽ đi. Tôi sẽ đi gặp Woody.” Cô bắt đầu tiến về phía cửa ra vào.

“Tôi đang vô cùng hạnh phúc với những quyết định của riêng mình nên đừng…”

“Tôi có bảy phút để đến phòng của ông ấy nên hãy nhanh lên.”

Họ cùng nhau chạy hết tốc lực lên cầu thang và bước vào văn phòng.

Dawson trợn trừng mắt. “Trời đất, trông giống như hai người đã có một cuộc chiến bùn.” Cậu ta cười khúc khích. “Tôi thích nhìn thế này. Tôi sẽ cược tiền vào cô.”

Bryant ngồi xuống. “Khốn kiếp, Dawson, mọi món tiền thông minh đều đặt cửa của sếp.”

“Có xương,” Kim nói, cởi áo khoác. Cô lùa tay vào tóc. “Bryant sẽ giải thích cho mọi người.”

Cô tiến thẳng đến cánh cửa.

“Thưa sếp,” Bryant nói, ngăn cô lại. “Hãy nói với ông ấy sự thật.”

“Tất nhiên,” cô trả lời và đi vào cầu thang.

Bằng tính toán của mình, cô còn một phút rưỡi trước khi gõ của phòng ông. Cô chờ ông gọi rồi mới vào. Sẽ chẳng được lợi gì nếu cô làm sếp mình tức giận thêm.

Cô bước bốn bước tới ghế và chú ý thấy quả bóng căng thẳng đó vẫn đang ngồi ở bàn làm việc. Được rồi, giờ cô đang gặp rắc rối.

“Cô nghĩ cô đang làm cái quái quỷ gì vậy, Stone?”

“Ơ… ông có thể cụ thể hơn không?” cô hỏi. Cô ghét phải nói lời xin lỗi cho những điều sai trái.

“Đừng đùa với tôi. Những trò hề của cô và Bryant có thể gây nguy hiểm nghiêm trọng…”

“Không có Bryant, thưa ngài. Anh ấy chỉ đứng xem.”

Woody lườm cô. “Có người nhìn thấy cậu ấy ở trong hố.”

“Và tôi có bốn người ở gần hố nói anh ấy không làm gì cả.”

“Và Bryant sẽ nói gì?”

Kim nuốt nước bọt. Cả hai đều biết câu trả lời.

“Thưa ngài, tôi xin lỗi vì những gì tôi đã làm. Tôi biết thế là sai và tôi xin chân thành…”

“Miễn bài phát biểu giùm tôi. Thật buồn nôn và sẽ chẳng giúp gì cho cô được đâu.”

Ông nói đúng. Kim chẳng thấy có lỗi gì hết. “Sao ông biết?”

“Chẳng phải việc của cô, nhưng Tiến sĩ Matthews…”

“Ồ, lẽ ra tôi phải biết ông ta…”

“…hoàn toàn có quyền gọi cho tôi,” Woody cao giọng. “Cô nghĩ cô đang làm cái quái quỷ gì vậy?”

“Thưa ông, tôi phải bắt đầu. Lòng tôi biết có một thi thể dưới đó và ý nghĩ phải chờ đợi thủ tục giấy tờ đưa đến thật vô lý.”

“Vô lí hay không, có những lí do tại sao chúng ta phải tuân thủ quy trình, nhất là để trước toà chúng ta có thể bảo vệ các hành động của mình. Cô sẽ được đối xử tử tế để nhớ rằng chỉ thị của tôi không phải là để tùy chọn có nghe theo hay không.”

“Tôi hiểu.”

Ông thở dài nặng nề. “Sự cứu cánh duy nhất của cô lúc này là những điều cô tin tưởng đã cho kết quả đúng, giờ chúng ta cần đánh lạc hướng chú ý để hạn chế thiệt hại.”

Kim gật đầu.

“Tuy nhiên, tại thời điểm này, tôi không còn tin chắc rằng cô là người thích hợp để đảm nhận vụ điều tra này.”

Cô ngồi phía trước. “Nhưng, thưa ông, ông không thể…”

“Ồ vâng, tôi có thể và lúc này tôi đang nghiêm túc xem xét việc loại cô ra khỏi vụ này.”

Trong một giây, Kim im lặng. Những lời cô nói tiếp theo sẽ rất quan trọng. Cô quyết định thành thực hoàn toàn.

Cô hạ giọng. “Thưa ông, ông đã xem hồ sơ của tôi. Ông biết quá khứ của tôi, vậy nên ông phải biết không ai đảm nhận vụ này tốt hơn tôi.”

“Có thể là vậy nhưng tôi cần dựa vào ai đó có thể làm theo chỉ thị. Nếu chỗ xương vừa tìm thấy là của một đứa trẻ thuộc hệ thống chăm sóc xã hội thì vụ này sẽ bùng nổ trên các phương tiện truyền thông. Sẽ có rất nhiều cá nhân cố gắng lánh xa trách nhiệm và tôi sẽ không cung cấp cho bất cứ ai một lỗ hổng pháp lí gây ra bởi một thành viên của nhóm nghiên cứu của tôi.”

Kim biết ông nói đúng. Nhưng cô cũng biết mình là người thích hợp cho vụ này.

“Bây giờ, tôi đề nghị cô và Bryant hãy về nhà và tắm rửa sạch sẽ. Cô sẽ nhận được quyết định của tôi trong buổi sáng.”

Kim biết khi nào thì mình bị đuổi ra và cô đếm sao may mắn của mình khi đã thoát được một phen kỷ luật nặng nề.

“Cô biết đấy, Kim…”, ông nói khi cô đi đến cửa. Chết tiệt, cô ghét mỗi khi Woody gọi cô bằng tên.

Cô quay lại.

Ông bỏ kính ra và bắt gặp cái nhìn của cô. “Sẽ có lần suy tính của cô là sai và cô sẽ phải đối mặt với những hậu quả và đó là lựa chọn của cô. Nhưng cô cần phải để tâm tới cả những người xung quanh. Đội của cô dành cho cô sự tôn trọng tuyệt vời và họ sẽ theo cô trong bất kì tình huống nào để bảo vệ cô và có được sự chấp thuận của cô.”

Kim nuốt nước bọt. Cô biết ông đang nói về một thành viên cụ thể trong đội.

“Và có những lúc hành động liều lĩnh của cô gây nguy hiểm cho sự nghiệp hoặc thậm chí cuộc sống của những người xung quanh cô, khi đó người cô phải trả lời sẽ không phải là tôi hay thậm chí là lực lượng cảnh sát đâu.”

Kim chợt thấy cảm giác buồn nôn tăng lên nhưng chẳng có gì để nôn được với một dạ dày trống rỗng; khi cô đóng cửa lại phía sau mình, cô thấy mình đang mong bị kỷ luật.

Một điều về Woody là ông chắc chắn biết làm thế nào để đánh cô trúng nơi bị tổn thương.

ÂM LẶNG KIM STONE #1 Silent Scream (2015) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.