Khi cô đang tháo dây chuyền thì tiếng chuông cửa vang lên và Kim thậm chí không thèm hỏi ai đấy. Hẳn là Bryant và anh sẽ có đồ ăn Trung Quốc.
“Nàng tiên mì xào đã tới.”
“Anh chỉ có thể ở lại nếu có bánh phồng tôm.” Đó không phải là một câu đùa.
Bryant cởi áo khoác ngoài của mình, bên trong anh mặc một chiếc áo polo và quần jean.
“Hãy yêu những gì cô đã làm với nơi này.”
Kim phớt lờ anh. Lần nào đến anh cũng nói như vậy. Với những người khác, ngôi nhà của cô nhìn chẳng có mấy dấu ấn cá nhân và cũng chẳng trang trí gì mấy. Cô không thích trang trí theo sở thích của mình cho nó. Nếu cô chọn chuyển đi vào ngày mai, cô sẽ chỉ cần chục cái túi lót thùng rác và vài giờ đồng hồ là sẵn sàng để lên đường. Những năm sống trong trại trẻ đã dạy kĩ cô điều đó.
Cô mang lên mì thịt bò và cơm chiên trứng. Hai phần ba cho Bryant, một phần ba cho cô. Cô đẩy đĩa về phía anh. Anh ngồi xuống một chiếc ghế sofa và cô ngồi xuống một chiếc ghế khác.
Cô đưa một thìa thức ăn vào miệng mình và cố gắng để không thất vọng. Các lí thuyết về thực phẩm thú vị hơn nhiều so với thực tế việc ăn nó. Ở trong miệng cô nó biến thành một nguồn nhiên liệu, năng lượng. Cô nhét thêm vài thìa nữa rồi đặt cái đĩa xuống.
“Trời đất, từ từ thôi, miệng cô nhét đấy đồ ăn rồi đấy.”
“Tôi ăn đủ rồi.”
“Cô khiến người nhìn như chim sẻ biến thành một tên khốn tham lam. Sếp cần phải ăn nhiều hơn đấy.”
Kim lườm anh. Ở đây là nhà cô, cô không phải là thanh tra thám tử và anh không phải cấp dưới của cô. Anh chỉ là Bryant; điều gần nhất với một người bạn mà cô có.
Anh trợn tròn mắt. “Vâng, tôi xin lỗi.”
“Và đừng có rối lên. Tôi đủ trưởng thành rồi.”
Cô mang đĩa của mình vào bếp và pha một bình cà phê.
“Vậy, hãy nói cho tôi biết, tôi mang đến cho cô một người đàn ông niềm nở đẹp trai và đồ ăn mà cô không ăn. Nó gợi nhắc tôi là tôi vẫn nên bỏ đi mối quan hệ này nhỉ?”
“Người bạn sáng chói của tôi,” cô ngây ra. Cô chẳng hiểu gì cả.
Bryant cười. “Hmm… Tôi sẽ để nó đó mà không bình luận, vì giờ cô có thể là Kim nhưng cuối cùng cô sẽ vẫn là sếp thôi.” Anh ăn xong và mang đĩa vào bếp. “Không, tôi đã có ý tưởng khác.”
“Kiểu như là?”
“Một buổi hẹn hò.”
“Với anh á?”
Anh cười ha hả. “Mơ đi.”
Kim cười lớn.
“Cô biết không, đó là một ý tưởng hay lắm đấy. Cô nên hẹn hò thường xuyên hơn.”
Kim biết chuyện gì đang xảy ra. “Câu trả lời là không.”
“Sếp thậm chí chưa biết đó là ai mà.”
“Ôi tôi biết chứ,” cô biểu hiện bằng ngôn ngữ kịch câm. Cô đã bắt gặp một cái nhìn thoáng qua của Peter Grant khi cô ra khỏi đồn cảnh sát. Là một công tố viên CPS, đường đi của họ vẫn cắt nhau nhưng cô đã tránh được một cuộc trò chuyện nghiêm túc kể từ khi chia tay.
Bryant thở dài. “Thôi nào, Kim. Hãy cho cậu ấy một cơ hội. Cậu ấy đau khổ khi không có cô. Và cô thậm chí càng đau khổ hơn khi không có cậu ấy.”
Kim cân nhắc và thành thực trả lời. “Không, tôi thực sự không.”
“Cậu ấy yêu cô.”
Kim nhún vai.
“Và hai người như thành người khác khi ở bên nhau. Tôi không nói đó là hạnh phúc nhưng có lẽ như thế tốt hơn.”
“Bây giờ tôi hạnh phúc hơn.”
“Tôi không tin sếp.”
Kim rót cà phê cho cả hai người và họ trở về phòng khách.
“Hãy nhìn xem, Kim, tôi chắc chắn cậu ấy cảm thấy có lỗi vì bất cứ điều gì cậu ấy đã làm.”
Kim nghi ngờ điều đó, bởi vì sự thật là, Peter đã không làm sai điều gì. Chính là cô. Luôn luôn là cô.
“Bryant, tôi và Peter quen nhau được bao lâu?”
“Gần một năm.”
“Anh nghĩ anh ấy đã ở lại đây bao nhiêu lần?”
“Khá nhiều lần.”
“Ừm, vậy anh muốn biết nguyên nhân của lần cãi nhau cuối cùng của chúng tôi không?”
“Nếu cô muốn nói.”
“Chỉ có như vậy anh mới ngừng chỉ trích tôi. Tôi kết thúc mối quan hệ bởi vì một buổi sáng, anh ấy quên mang bàn chải đánh răng về.”
“Cô đùa à?”
Kim lắc đầu, nhớ lại ngày hôm ấy khi anh đi làm và cô bước vào phòng tắm, thấy nó ở đó, trơ tráo nằm bên cạnh bàn chải của cô. Không có hiện trường vụ án nào đem lại sự kinh sợ đến mức ấy.
“Tôi nhận ra nếu như ngay cả một cái cốc để bàn chải tôi cũng chưa sẵn sàng chia sẻ, thì tôi cũng chưa sẵn sàng để chia sẻ nhiều thứ khác.”
“Nhưng chắc chắn cô có thể tập cho quen với chuyện đó.”
“Lạy Chúa, đây không phải là phim Blind Date và anh không phải Cilla Black. Có những người được định sẵn tìm một người bạn đời và sống hạnh phúc mãi mãi. Còn một số người không tuân theo quy luật đó. Vậy thôi.”
“Tôi chỉ muốn cuộc sống của cô có ai đó khiến cô hạnh phúc.”
“Anh có nghĩ chuyện đó sẽ bớt đi được tí khó khăn nào cho tôi không?” Kim hỏi, báo hiệu rằng cuộc trò chuyện đã kết thúc.
Anh hiểu. “Chết tiệt. Nếu chuyện đó đơn giản như vậy, tôi sẽ tự chuyển tới đây sống.”
“Ừ, được thôi, hãy đảm bảo là anh đừng bỏ quên bàn chải đánh răng là được.”
“Không, tôi sẽ mang cốc để ban đêm cho răng mình vào đó thôi.”
“Không, nghiêm túc đấy, đừng nói nữa.”
Bryant uống hết cốc cà phê của mình. “Được rồi, màn dạo đầu thế đủ rồi. Cả hai chúng ta đều biết lí do tại sao tôi ở đây. Sếp cho tôi xem nó không?”
“Hừm…”
“Thôi nào, đùa đủ rồi mà.”
Cô hướng thẳng ra nhà để xe. Bryant theo ngay phía sau, cách không quá hai bước chân.
Cô lấy kho báu của mình từ bàn làm việc và quay lại đối mặt với anh. Cô dịu dàng cởi bỏ lớp vỏ bọc bằng vải bông vốn bảo vệ nó khỏi tác động của môi trường.
Bryant kinh ngạc nhìn chằm chằm vào bình xăng xe máy. “Nguyên gốc?”
“Phải.”
“Thật đẹp. Sếp mua nó ở đâu thế?”
“Ebay.”
“Tôi có thể xem được không?”
Kim đưa nó cho anh. Cô đã dành sáu tuần lùng sục trên mạng để tìm mẫu mô hình 1951. Tìm các linh kiện từ năm 1953 trở về sau thì dễ hơn, nhưng cô chưa bao giờ làm những chuyện dễ dàng.
Bryant vuốt ve những miếng đệm gối cao su gối trang bị cho mỗi bên bình xăng và lắc đầu. “Đẹp quá.”
“Vậy là đủ rồi, đưa lại đây.”
Bryant đưa nó cho cô và chậm rãi đi quanh xe. “Đây có phải mô hình mà Marlon Brando lái trong The Wild One không?”
Kim nhảy lên ngồi vào bàn làm việc. Cô lắc đầu. “1950.”
“Cô có từng lái chiếc xe này chưa?”
Cô gật đầu. Triumph là liệu pháp chữa bệnh của cô. Ninja là một cuộc chạy đua, một thách thức. Lái nó thỏa mãn một nhu cầu ẩn sâu bên trong cô, nhưng Thunderbird là một vẻ đẹp. Chỉ cần được ở cạnh nó cũng có thể đưa cô về lại ba năm duy nhất trong đời mà cô cảm thấy bất cứ điều gì cũng thoả mãn. Một thời gian thư giãn hoàn toàn.
Tiếng chuông điện thoại khiến cô giật mình. Cô nhảy ra khỏi bàn làm việc và lấy điện thoại di động trong nhà bếp.
Cô nhìn thấy số gọi đến. “Mẹ kiếp, không,” cô thì thầm. Cô lao qua nhà, băng ra đường. Đi cách nhà cô hai căn, cô mới nhấn nút trả lời. Nhà của cô sẽ không bị vấy bẩn.
“Kim Stone nghe.”
“Ừm… cô Stone, tôi gọi thông báo về một rắc rối liên quan tới mẹ cô. Bà ấy…”
“Cô là?”
“Ồ, tôi xin lỗi đã sơ suất. Tôi là Laura Wilson, người giám sát đêm tại Cơ sở Chăm sóc Grantley. Tôi sợ bà ấy có chuyện.”
Kim lắc đầu, bối rối. “Sao cô lại gọi cho tôi?”
Một khoảng im lặng. “Ừm… vì tên cô được ghi là số liên lạc khẩn cấp của bà ấy.”
“Trong hồ sơ là như thế à?”
“Vâng.”
“Bà ấy chết rồi à?”
“Trời, không. Bà ấy đã…”
“Vậy cô nên đọc kĩ hồ sơ, cô Wilson. Bởi vì nếu đọc kĩ cô sẽ biết là chỉ có một trường hợp tôi yêu cầu được thông báo và cô đã xác nhận không phải trường hợp đó rồi.”
“Tôi rất xin lỗi. Tôi không biết. Làm ơn nhận lời xin lỗi của tôi vì đã làm phiền cô.”
Kim có thể nghe thấy sự run rẩy trong giọng nói của người phụ nữ và ngay lập tức cảm thấy phản ứng của mình thật tệ.
“Được rồi, bà ấy đã làm gì?”
“Sớm ngày hôm nay, bà ấy đã nghĩ một y tá thực tập sinh là người được đưa vào để đầu độc bà ấy. Bà ấy khá nhanh nhẹn so với một người xấp xỉ 60 tuổi, bà ấy đã tấn công y tá và vật cô ấy ra đất.”
“Không sao chứ?”
“Bà ấy ổn. Chúng tôi đã thay đổi đơn thuốc của bà ấy một chút để…”
“Ý tôi là cô y tá kia ấy.”
“Cô ấy có chút sợ hãi nhưng giờ ổn rồi. Đó là một phần tính chất công việc của chúng tôi khi làm trong nghề này mà.”
Phải rồi, đều là một ngày bình thường khi phải sống cùng với những người rối loạn tinh thần hoang tưởng.
Kim đã muốn kết thúc cuộc gọi. “Còn gì nữa không?”
“Không, có vậy thôi.”
“Cảm ơn cô đã gọi nhưng tôi sẽ đánh giá cao nếu cô đọc kĩ phần ghi chú trong hồ sơ về các hướng dẫn trước đây của tôi.”
“Tất nhiên rồi, cô Stone. Và một lần nữa, cho tôi xin lỗi vì sai sót của mình.”
Kim nhấn nút kết thúc và tựa lưng vào cột đèn, xua tan mọi ý nghĩ về mẹ cô ra khỏi tâm trí.
Cô chỉ nghĩ đến người phụ nữ đó vào thời gian cho phép. Và thời gian đó là mỗi tháng một lần tại một thời điểm và địa điểm cô lựa chọn. Trong vòng kiểm soát của cô.
Cô bỏ tất cả những suy nghĩ về mẹ mình lại bên ngoài đường và đóng chặt cánh cửa phía sau mình. Kim sẽ không cho phép bà ấy ảnh hưởng vào nơi chốn an toàn của mình.
Cô lấy cốc mới trong tủ và rót thêm cà phê cho mình và Bryant. Anh không nói gì khi cô trở lại nhà xe, như thể đó là điều tự nhiên nhất trên thế giới khi cô bắt chuyến bay từ nhà riêng của mình để bay đi nghe một cuộc gọi điện thoại.
Cô trở lại chỗ ngồi của mình trên bàn làm việc và đặt bình xăng trên đùi. Cô với lấy một bàn chải kim loại, kích thước và hình dạng tương tự như một chiếc bàn chải đánh răng và nhẹ nhàng chải một miếng gỉ nhỏ ở phía bên tay phải. Những đốm nâu rơi xuống quần jean của cô.
“Chắc chắn có cách làm nhanh hơn chứ?”
“Ôi, Bryant, chỉ đàn ông mới quan tâm tới tốc độ.”
Một sự im lặng dễ chịu định hình giữa họ khi cô làm việc.
“Cô biết mà, ông ấy sẽ vẫn để cô tham gia vụ án,” Bryant lặng lẽ nói.
Kim lắc đầu. Cô không chắc chắn như vậy. “Tôi không biết, Bryant. Woody đúng khi ông ấy nói tôi không đáng tin tưởng. Ông ấy biết bất chấp tôi có hứa gì, sẽ có những lúc tôi không thể thắng nổi bản thân mình.”
“Và đó là lí do tại sao ông ấy sẽ để cô làm vụ đó.”
Cô nhìn anh.
“Ông ấy biết cô làm việc như thế nào và lúc này cô vẫn quan tâm đến nó. Hồ sơ của cô không có màn kỷ luật nào… quá sốc, nếu cô muốn nghe sự thực. Ông ấy biết cô sẽ tìm được kết quả và cô sẽ không ngơi nghỉ cho đến khi giải quyết xong vụ án, đặc biệt là vụ này.”
Kim không nói gì. Vụ này liên quan đến chuyện riêng của cô và Woody có thể cảm thấy đó là điều bất lợi.
“Và còn một lí do nữa khiến ông ấy sẽ không loại cô ra khỏi vụ này.”
“Là gì?”
“Bởi vì nếu làm thế thì ông ấy quá ngu ngốc - mà chúng ta đều biết Woody không hề ngốc.”
Kim thở dài nặng nề khi cô đặt bình xăng xuống bên cạnh. Cô thật lòng hi vọng người cộng sự, người bạn của mình nói đúng.