Tôi cảm thấy Louise hiểu tôi. Cô ta không giống như hai người kia. Melanie nhút nhát và bất an; luôn khao khát được yêu thương và công nhận. Tracy khôn ngoan và gợi cảm. Còn Louise có cái tính nhỏ mọn chảy trong người.
Louise không giống như hai người kia. Cô ta không bị ngược đãi, bỏ rơi hay mặc kệ. Cô ta chỉ không thích những quy tắc mới xuất hiện trong nhà cùng với một người cha dượng và một em bé mới.
Louise thích nắm quyền, tôi nhận thấy điều đó từ ngày đầu tiên khi cô ta quyết định sẽ nằm giường nào. Cô gái vốn nằm giường đó dám từ chối và bị gãy cổ tay vì thế.
Thế nên cũng không khó để tin rằng cô ta đã dùng bạo lực với người em trai bảy tháng tuổi của mình đến mức khiến cô ta bị đưa ra khỏi nhà.
Không giống như Tracy, Louise chẳng có gì níu lại. Chỉ toàn cay nghiệt. Không tình dục, không hài hước và tôi ghét cô ta.
Không ai dám động tới Louise. Có một cơn giận dữ bên trong cô ta chỉ khao khát được giải thoát. Nó sôi sục giữa những tổn thương và oán giận.
Nhưng tôi biết một điều ở cô ta mà không ai biết.
Louise nhỏ mọn, và bạo lực. Còn đái dầm nữa.
Cứ 4 giờ sáng, đồng hồ đeo tay của cô ta sẽ rung báo thức. Louise sẽ rời chiếc giường ấm áp để vào nhà vệ sinh. Cô ta sẽ không trở lại cho đến khi bàng quang đã rỗng sạch.
“Xin chào, Louise,” tôi nói vào một đêm khi cô ta bước ra khỏi phòng vệ sinh.
“Ông muốn gì?” cô ta che miệng hỏi.
“Tôi nghĩ chúng ta nên nói chuyện một chút. Gần đây cháu có vẻ bất ổn.”
“Ông nghĩ thế à?” cô ta hỏi, hai tay chống hông. “Các bạn của tôi đang mất tích liên tục.”
Tôi nhún vai. “Rõ ràng họ không thích cháu nên mới không rủ cháu đi cùng.”
Mặt cô ta dường như đang bận rộn nghĩ lại mọi chuyện, môi cô ta mím lại và mắt cũng nheo lại. “Ừm, và có lẽ họ đã không nhắc gì đến chuyện đó.”
Ồ, điểm tuyệt đối cho tôi rồi. Phải là một kẻ tâm thần mới hiểu được.
Không có lí do gì để chiêu trò với Louise. Số phận của cô ta đã được quyết định rồi. Nhưng tôi đã dành thời gian để vui một chút.
“Thế nào nào?” Tôi hỏi.
“Tôi biết ông có liên quan đến chuyện đó. Ông giả vờ tử tế với chúng tôi nhưng có gì đó không ổn.”
Tôi thầm ngợi khen nhận xét của Louise.
“Cô thực sự chẳng có tư cách nói chuyện đâu. Ai lại cố ý làm hại em trai mình chứ? Ở cô có sự ác độc và nó khiến mọi người đều xa lánh cô. Tôi cá là các bạn cô bỏ đi vì họ không thể chịu được cô thêm nữa. Giờ thậm chí cả gia đình của cô cũng ghét cô rồi đấy.”
Cô ta hất cằm. “Tôi chẳng thèm quan tâm đâu.”
“Vậy tại sao cô vẫn còn đái dầm?”
Cô ta lao về phía tôi, nắm đấm nhằm thẳng vào mặt tôi, nhưng tôi đã sẵn sàng. Tôi nắm lấy cổ tay cô ta và vặn người cô ta để cô ta ngã xoay lưng vào tôi. Cẳng tay tôi kẹp chặn họng. Cô ta vùng vẫy đầu từ bên này sang bên kia nhưng tôi ấn cằm xuống giữ chặt đỉnh đầu cô ta. Khi cô ta cố gắng la hét, tôi dùng tay trái bịt miệng cô ta lại.
Tôi đẩy cô ta đi lên phía trước và cô ta cố cắn tay tôi. Hai tay cô ta vung vẩy nhưng chẳng làm gì được tôi hết.
Nỗ lực giành giật sự sống của cô ta yếu dần khi tôi đưa cô ta đi ra phía bên ngoài. Tôi đặt tay phải lên vai cô ta và siết chặt.
Tôi rũ bỏ hơi thở cuối cùng của cô ta như một con búp bê. Tôi cảm nhận được sự kết thúc của sự sống khi cả người cô ta đổ sụp vào tôi cứ như thể đã bị ai đó rút hết xương.
Tôi đưa tay phải từ vai lên cổ cô ta chỉ để chắc chắn.
Làn da lặng lẽ chạm vào những đầu ngón tay tôi.
Tôi vắt cô ta lên vai và mang cô ta ra chỗ cái hố đã chờ sẵn.
Không giống như hai người trước, tôi chẳng cảm thấy gì đối với cái xác lần này tôi ném xuống. Sự thiếu thốn của Melanie khiến tôi buồn nôn. Bộ mặt khúm núm của cô ta khiến da tôi sởn gai ốc.
Tracy đã tạo cho tôi khao khát giết nó. Chính sự tham lam của con bé đã dẫn nó tới kết cục ấy.
Nhưng với Louise thì chẳng có gì hết. Cho đến phút cuối cùng, cô ta vẫn chỉ là một công cụ.
Cô ta là sự đảm bảo.
Cái chết của cô ta sẽ bị hiểu nhầm.
Thế nên tôi tách hai chân cô ta và với lấy cái cưa.