Tiếng Thét Câm Lặng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 26

❊ ❊ ❊

Kim đã ra khỏi hố. “Đi thôi, Bryant. Chúng ta cần bắt đầu thôi.”

Cô liếc nhìn chiếc xe tải nhỏ hiệu Toyota mà theo quá trình loại trừ hẳn thuộc về Tiến sĩ Daniel Bate. Nó đã bị móp phía trên vòm bánh xe phía sau và ngập trong bùn.

“Chúa ơi, cái gì thế?” Kim kêu lên, nhảy về phía sau.

“Ờm… Nó được gọi là một con chó, thưa sếp.”

Kim chăm chú nhìn gần hơn vào khuôn mặt lông lá đã xuất hiện trong cửa sổ khoang hành khách phía sau.

Kim cau mày. “Bryant, chỉ có tôi hay là…”

“Không, thưa sếp, nó chỉ có một mắt.”

“Này Thanh tra, dừng dọa con chó của tôi,” Daniel Bate lên tiếng, thu hẹp khoảng cách giữa họ. “Tôi đảm bảo với cô, nó không biết gì đâu.”

Kim quay sang đồng nghiệp của mình. “Thấy không Bryant, chó mang những tính cách của chủ nó đấy.”

“Cô biết không, Thanh tra, sau một cuộc gọi đánh thức lúc 4 giờ sáng và ba giờ rưỡi lái xe, cô chắc chắn không phải là những gì tôi muốn có.”

“Nó bị mù à?” Kim hỏi khi anh mở cửa xe. Con chó nhảy ra và ngồi xuống. Tiến sĩ Bate đính một chỉ dẫn vào cổ áo màu đỏ của con chó và lắc đầu.

“Thị lực mắt phải của nó hoàn hảo.”

Kim đoán con chó đó là một Shepherd trắng giống Đức. Cô bước tới chìa tay trước mũi con chó. “Nó có cắn không?”

“Chỉ những người kiêu ngạo thôi.”

Kim trợn tròn mắt và vuốt ve đầu của con chó. Lông của nó thật mềm mại và ấm áp.

Kim bối rối. Nếu anh ta lái xe thì đi gần sáu trăm ki-lô-mét từ Dundee đến đây lẽ ra phải tốn nhiều thời gian hơn chứ. “Nó làm gì ở đây?”

“Chúng tôi đi nghỉ vài ngày sau vụ án mới đây. Đang tìm các địa điểm leo núi đá ở Cheddar thì tôi nhận được cuộc gọi từ sếp. Tôi là người đang ở gần đây nhất.”

Trong giọng nói của Daniel không hề có sự bực bội, chỉ là một sự chấp nhận rằng cuộc gọi như vậy đến vì công việc.

Kim cảm thấy chiếc mũi ấm áp của con chó di chuyển nhẹ ở bàn tay phải của mình, bàn tay mà đã lơ đãng dừng lại xoa đầu nó.

“Này, nhìn kìa, Thanh tra,” Daniel Bate nói với một tia sáng lóe lên trong mắt anh. “Ít nhất cũng có ai đó ở khu này thích cô rồi đấy.”

Tiếng chuông điện thoại ngăn Kim khỏi thốt lên một từ bốn chữ cái mà ai cũng biết.

Cô nhấn nút nghe khi Daniel quay đi và dắt con chó đi quanh phía trên khu đất.

“Có chuyện gì thế, Stacey?”

“Sếp đang ở đâu thế?”

“Chuẩn bị rời khỏi khu đất. Sao thế?”

“Sếp đang hướng lên hay hướng xuống?”

“Gì cơ?”

“Tôi đã tìm thấy William Payne, một trong những người gác đêm.”

“Cho tôi địa chỉ của anh ta.”

“Hãy nhìn xuống đồi. Sếp sẽ thấy bảy ngôi nhà nằm trong một hàng. Nhà anh ta là căn đúng chính giữa. Vườn trước và vườn sau được lát gạch hết.”

Kim đi bộ xuống đồi. “Làm thế quái nào cô biết được thế?”

“Google Earth, thưa sếp.”

Kim lắc đầu và kết thúc cuộc gọi. Đôi khi Stacey thực sự làm cô thấy sợ.

“Sếp nói chúng ta đi đâu nhỉ?”

“Đi phỏng vấn nhân chứng đầu tiên của chúng ta.”

“Ở đây á?” Bryant hỏi khi cô mở cánh cổng cao ngang eo.

Kì lạ, toàn bộ diện tích vườn trước được lát gạch màu xám. Đường vào được phân biệt chỉ bằng một đoạn dốc bắt đầu từ đó và kết thúc dẫn vào cửa trước.

Sau hai tiếng gõ cửa, một người đàn ông cao ráo với mái đầu bạc trắng mở cửa.

“Anh là William Payne?”

Anh ta gật đầu.

Bryant lấy thẻ ngành của anh ra. “Chúng tôi có thể vào được không?”

Anh ta không hề bước lùi lại và cau mày. “Tôi không hiểu. Hôm qua một cảnh sát đến hỏi chi tiết rồi mà.”

Kim liếc nhìn Bryant trước khi nói. “Anh Payne, chúng tôi ở đây vì một vụ điều tra liên quan đến Crestwood.”

Cô không hề cử ai khác đến địa chỉ này.

Mặt anh ta thể hiện đã hiểu. “Ồ, tất nhiên, mời vào.”

Anh ta lùi lại và Kim mất một giây để đánh giá anh ta. Tóc anh ta khiến người ta có ấn tượng ban đầu là anh ta già hơn số tuổi mà khuôn mặt anh ta thể hiện. Giống như là hai quá trình lão hóa hoàn toàn riêng biệt đã xảy ra. Mặt anh ta cỡ chỉ mới hơn 40.

“Xin hãy nói khẽ, con gái tôi đang ngủ.”

Giọng anh ta trầm và dễ chịu, không hề có hơi hướng của giọng vùng Black Country.

“Đi qua đây,” anh ta thì thầm.

Anh ta dẫn họ vào một căn phòng duy nhất chạy theo chiều dài của ngôi nhà. Phần đầu tiên là sảnh và xa hơn nữa là một bàn ăn đặt trước một cửa sổ có mái hiên dẫn vào khu vườn sau nhỏ. Một mạng lưới tấm hoàn hảo không còn chỗ cho cỏ hay cây bụi. Kim nghe thấy một tiếng động phía sau. Đó là những tiếng thịch theo nhịp điệu nhẹ nhàng.

Những âm thanh đến từ một thiết bị có vẻ là để theo dõi nhịp thở. Kèm theo máy là một cô bé Kim đoán là ở giữa độ tuổi thiếu niên. Chiếc xe lăn là một cái máy quá khổ kì cục có một bình truyền nước chảy nhỏ giọt ở một góc.

Quấn quanh tay trái của ghế là bộ phận phản ứng khẩn cấp với một nút màu đỏ gọi trực tiếp đến dịch vụ xe cứu thương, thường được sử dụng cho những người tàn tật nặng. Kim nhận ra điều này sẽ chẳng mấy tác dụng với cô bé, nhưng đã được đặt cách tay trái cô bé chỉ chưa đầy ba cen-ti-mét.

Bộ pyjama bằng vải fla-nen điểm hình Betty Boop không giấu được phần teo tóp của cơ thể bên dưới.

“Con gái tôi, Lucy,” William Payne nói khi đứng bên cạnh cô bé. Anh ta cúi xuống và nhẹ nhàng vén vài sợi tóc loà xoà về sau tai của cô bé.

“Xin mời ngồi,” anh ta nói, dẫn họ đến cái bàn nhỏ. Tiếng nhạc của Jeremy Kyle lặng lẽ vang lên trong nền khung cảnh.

“Tôi có thể mời hai người một tách cà phê không?”

Cả hai đều gật đầu và William Payne vào trong bếp. Căn bếp không khác gì một chiếc hộp tách biệt với phòng khách.

Anh ta đặt ba đế lót kim loại lên bàn trước khi bê ra ba cái cốc Trung Quốc. Mùi rất ngon và Kim nhấp một ngụm ngay lập tức.

“Colombia Gold à?” cô hỏi.

Người đàn ông mỉm cười. “Đó là thói xấu duy nhất của tôi, Thanh tra ạ. Tôi không uống rượu hay hút thuốc. Tôi không có một chiếc xe đua hay điên cuồng theo đuổi phụ nữ. Tôi chỉ muốn một tách cà phê.”

Kim gật đầu uống thêm một ngụm nữa. Bryant uống cái vèo như thể nó là Tesco Value Instant.

“Anh Payne, chúng tôi có thể hỏi…”

Bryant dừng lại khi Kim huých nhẹ vào chân anh phía bên dưới bàn. Cô sẽ đảm nhiệm phần này.

“Chúng tôi có thể hỏi chuyện gì đã xảy ra với Lucy không?”

Anh ta mỉm cười. “Tất nhiên, tôi luôn sẵn lòng nói về cô gái nhỏ của tôi. Lucy 15 tuổi và sinh ra đã bị bệnh teo cơ.”

Anh ta liếc nhìn con gái của mình và ánh mắt anh ta không quay lại. Điều đó đã cho Kim cơ hội để quan sát anh ta một cách công khai.

“Từ những năm đầu tiên, chúng tôi đã dễ dàng nhận thấy có gì đó không ổn. Con bé rất chậm biết đi và nó không bao giờ vượt qua được giai đoạn đi như nhảy vụng về đó.”

Kim nhìn quanh. “Mẹ Lucy có ở đây không?”

William trở lại nhìn cô. Có một sự ngạc nhiên thực sự trong ánh nhìn của anh ta.

“Xin thứ lỗi. Tôi thường thực sự quên rằng Lucy từng có một người mẹ. Từ lâu rồi chỉ có hai chúng tôi thôi.”

“Tôi hiểu,” Kim nói, nghiêng người về phía trước. Giọng nói của anh ta đã trầm xuống chỉ còn hơn tiếng thì thầm một chút.

“Mẹ của Lucy không phải người xấu, nhưng cô ấy đã có những sự kì vọng nhất định và một đứa trẻ khuyết tật không nằm trong kế hoạch tổng thể của cô ấy. Đừng hiểu sai ý tôi nhé. Tôi chắc chắn tất cả các bậc cha mẹ đều muốn có một đứa con hoàn hảo. Mơ ước đó thường không bao gồm việc dành toàn bộ thời gian chăm sóc cho một người trưởng thành không bao giờ có thể tự chăm sóc bản thân. Thứ lỗi cho tôi một lát.”

Anh ta lấy khăn giấy lau đi một vệt nước dãi chảy xuống cằm của con gái.

“Xin lỗi vì điều đó. Dù sao, lúc đầu Alison đã thực sự cố gắng và khi còn một vài yếu tố bình thường để có thể bám lấy, cô ấy có thể chịu được nhưng khi căn bệnh tiến triển, nó trở thành một cuộc đấu tranh không thể kháng cự. Đến lúc bỏ đi, cô ấy đã không còn có thể nhìn Lucy và đã không chạm vào con bé trong nhiều tháng. Chúng tôi đều đồng ý tốt nhất cô ấy nên ra đi. Đó là mười ba năm trước và chúng tôi đã không gặp hay nghe được tin gì về cô ấy kể từ đó.”

Mặc dù những gì nói ra đều là thực, Kim vẫn có thể nghe thấy nỗi đau trong giọng nói của anh ta. Anh ta đã tha thứ cho mẹ của Lucy nhiều hơn lẽ ra cô ta đáng được nhận.

“Đó là lí do tại sao anh nhận việc làm đêm ở Crestwood à?”

Payne gật đầu. “Trước đó, tôi là một kiến trúc sư cảnh quan nhưng tôi không thể vừa giữ việc đó vừa chăm sóc cho Lucy. Làm việc ca đêm ở Crestwood có nghĩa là tôi có thể chăm sóc cho Lucy cả ngày. Hàng xóm của tôi thường xuyên tới thăm và ngồi với Lucy vào ban đêm.”

“Không có bà Payne thứ hai à?” Bryant hỏi.

William lắc đầu. “Không, lời thề của tôi là cả đời. Ly dị có thể đúng về mặt luật pháp, nhưng nó không làm Chúa hài lòng.”

Kim đoán cũng khó để anh ta có thể gặp ai đó dù có muốn. Chẳng mấy người sẵn sàng đảm nhận việc chăm sóc toàn thời gian một đứa trẻ khuyết tật không phải con họ.

Một tiếng ríu rít vang lên từ góc nhà và William lập tức đứng dậy. Anh ta đến đứng trước mặt con gái mình.

“Chào buổi sáng con yêu, con ngủ ngon không? Con có muốn uống gì không?”

Mặc dù Kim không thấy có sự chuyển động nào, rõ ràng là đã có sự giao tiếp nào đó giữa cha và con gái, vì William kéo một chiếc ống cho ăn và đặt nó vào giữa môi con bé. Ngón tay trỏ của bàn tay bên phải của Lucy chạm vào một nút trên tay ghế. Một lượng chất lỏng được cân đối và truyền qua ống đưa vào miệng con bé.

“Con muốn nghe nhạc không?”

“Sách audio nhé?”

Anh mỉm cười. “Con muốn quay một vòng không?”

A ha, Kim nhận ra. Giao tiếp qua ánh mắt.

Khi William xoay ghế, Kim đã bị ấn tượng bởi sự xanh xao của làn da mịn màng và đôi mắt nhìn thẳng.

Kim nghĩ đến sự trớ trêu của một bộ não chức năng hoàn hảo trong một cơ thể vô dụng. Chắc chắn không thể có định mệnh nào độc ác hơn.

“Lucy ngồi bên cửa sổ để có thể nhìn thấy bên ngoài. Hôm qua nó cứ dán mắt vào những hoạt động xảy ra ngoài đó.”

“Anh Payne, anh đang nói…,” cô nhẹ nhàng đưa anh ta về lại chủ đề.

“À vâng, tất nhiên. Công việc ở Crestwood khá đơn giản. Tất cả những gì tôi phải làm là đảm bảo nơi đó được an toàn để các cô gái không thể bỏ đi và không ai có thể vào trong, kiểm tra các đầu báo khói và hoàn tất mọi công việc lặt vặt để lại bởi các nhân viên ban ngày. Công việc rất thuận tiện cho tôi và tôi rất thất vọng khi nó phải kết thúc.”

“Anh nói đến vụ cháy?”

Anh ta gật đầu. “Dù nơi này đã bị đóng cửa, tôi đã hi vọng được làm thêm vài tháng nữa.”

“Đêm đó anh có làm không?”

“Không, hôm đó là ca của Arthur, nhưng tôi nghe thấy báo động ngay khi nó kêu. Tôi ở trong phòng ngủ phía trước mà, cô thấy đấy.”

“Anh đã làm gì?”

“Tôi ngó qua Lucy sau đó băng qua đường. Arthur đã đưa hầu hết các cô gái ra ngoài nhưng anh ấy bị nghẹt thở nên tôi lại chạy vào và rà soát lại lần cuối để đảm bảo không còn ai bên trong. Cô Wyatt và Tom Curtis là những người đến đầu tiên và khi đó đã rất hỗn loạn. Mọi người đều kiểm lại để chắc chắn tất cả các cô gái đã được đếm đủ. Các nhân viên y tế đã chuyển các cô gái bị thương nhẹ và hít phải khói đi nhưng không thông báo cho bất cứ ai. Tôi đã cố gắng giúp đỡ, nhưng dường như chỉ khiến mọi việc tệ hơn. Khi các nhân viên khác bắt đầu đến thì tôi rời đi.”

“Khi ấy là mấy giờ?”

“Khoảng 1 giờ 30.”

“Họ đã xác định được nguyên nhân vụ cháy chưa?”

“Tôi không biết. Tôi không chắc họ nhìn vụ việc thế nào. Không có ai bị thương nghiêm trọng và dù sao nơi đó cũng đang chuẩn bị đóng cửa.”

“Anh có biết cả Teresa Wyatt và Tom Curtis đã bị sát hại không?”

William đứng dậy và đến bên con gái mình. “Con yêu, cha nghĩ đến lúc nghe nhạc một chút rồi, được không?”

Kim không nhìn thấy phản ứng chớp mắt nhưng William trang bị tai nghe và bật thiết bị lên.

“Thính lực của con bé vẫn hoàn hảo, Thanh tra ạ. Một đứa trẻ 15 tuổi bình thường sẽ được yêu cầu rời khỏi phòng. Đây là hành động tương đương của chúng tôi.”

Kim muốn tự đá cho mình một cú. Vì không nhận ra điều đó, cô đã coi Lucy như người vô hình vì khuyết tật của con bé.

Đó là một sai lầm cô sẽ không mắc lại.

“Anh có thể nói gì về các nạn nhân không?”

“Không nhiều. Tôi hiếm khi gặp các nhân viên ban ngày. Đôi khi, Mary, người quản gia, sẽ ở lại cho đến khi tôi đến để buôn chuyện.”

“Kiểu chuyện gì?”

“Chủ yếu là về chuyện cô Wyatt và anh Croft cãi vã. Mary nói là vì quyền lực.”

“Anh có nghĩ đến ai đó muốn hãm hại các các cô gái không?”

William rõ ràng là tái mặt và sau đó nhìn ra cửa sổ. “Các vị không thể nghĩ đơn giản là ai đó… mọi người thực sự nghĩ thi thể trong lòng đất là của một trong những cô gái ở Crestwood à?”

“Chúng tôi chưa loại trừ khả năng đó.”

“Tôi xin lỗi nhưng tôi thực sự không nghĩ rằng mình có thể cung cấp bất cứ điều gì có ích.”

William đột ngột đứng dậy. Biểu cảm của anh ta đã thay đổi. Dù vẫn nói rất nhẹ nhàng, anh ta quyết định đã đến lúc tiễn họ.

Bryant vẫn kiên trì. “Các cô gái thì sao? Họ có gây rối nhiều không?”

William bắt đầu di chuyển ra xa khỏi họ. “Không thực sự nhiều. Có một số ít những đứa nổi loạn nhưng nhìn chung, chúng là những đứa trẻ tốt.”

“Anh nói nổi loạn là sao?” Bryant hỏi.

“Chỉ là chuyện bình thường thôi.”

Rõ ràng là William Payne muốn họ đi và Kim bắt đầu hiểu tại sao.

“Kiểu nào…”

“Bryant, chúng ta xong việc rồi,” Kim đứng dậy nói.

William nhìn cô với vẻ biết ơn.

“Nhưng nếu tôi có thể hỏi…”

“Tôi bảo rồi, chúng ta xong việc rồi mà.” Có một tiếng gầm vang lên trong giọng nói của cô. Bryant gấp sổ ghi chép lại, đứng lên.

Kim bước qua William. “Cảm ơn anh đã dành thời gian, anh Payne. Chúng tôi sẽ không phiền anh thêm nữa.”

Kim đi ngang qua ghế của Lucy. Cô chạm nhẹ vào tay trái của cô bé. “Tạm biệt, Lucy. Gặp cháu thật vui.”

Khi đã đến cửa, Kim quay đầu lại. “Anh Payne, liệu có thể phiền anh thêm một phút không. Ban đầu anh nghĩ chúng tôi đến đây vì chuyện gì?”

“Chúng tôi đã có một vụ trộm đột nhập đêm ngày hôm kia. Dù chúng không lấy đi cái gì nhưng dù sao tôi vẫn báo cảnh sát.”

Kim mỉm cười cảm ơn khi anh ta đóng cửa lại phía sau họ.

Khi đã ra tới bên ngoài cổng, Bryant quay sang cô. “Chỉ có thế thôi sao? Cô không chú ý thấy thái độ anh ta thay đổi như thế nào khi chúng ta bắt đầu hỏi về các cô gái à? Anh ta chỉ muốn mau chóng tống khứ chúng ta.”

“Không phải như anh nghĩ đâu, Bryant.”

Kim bước sang đường và quay lại xem xét lại ngôi nhà. Trong số bảy ngôi nhà, nó là ngôi nhà duy nhất có gắn báo động nổi bật ngay phía trước nhà. Một tia hồng ngoại thụ động và hệ thống cảm biến nhắm trực tiếp vào cổng. Cô đã nhìn thấy một bộ cảm biến như thế ở phía sau nhà, dọc hàng rào cao hai mét có trang bị đầu dây thép gai.

Những kẻ đột nhập vào nhà không cố tình thử thách chính mình với ngôi nhà khó khăn nhất ở đây. Và Kim không tin vào sự trùng hợp.

Bryant gắt gỏng. “Cô không hiểu những gì tôi nghĩ vì cô không cho tôi cơ hội để tìm hiểu. Anh ta đang lo lắng đấy, thưa sếp.”

Kim lắc đầu bước lên đồi.

Cô đi ngang qua Daniel Bate đang dắt con chó của anh ta đi về phía chiếc xe.

“Hey, Thanh tra, không thể tránh xa tôi ra được à?”

“À vâng, Tiến sĩ. Tôi thực sự có thể,” cô nói, không dừng chân.

“Thưa sếp, cái quái gì đang xảy ra vậy?” Bryant hỏi cô khi họ đến chỗ chiếc xe. “Cô thường không tránh xa chướng ngại. Gã đó đang lo lắng đến phát điên và cô lại bỏ đi.”

“Phải, tôi đã làm thế.”

“Anh ta rõ ràng xua đuổi chúng ta.”

“Phải, Bryant, anh ta đã làm vậy.” Cô quay lại và đứng từ bên này nhìn chằm chằm vào anh qua nóc xe. “Bởi vì anh ta cần thay tã cho cô con gái 15 tuổi của mình.”

ÂM LẶNG KIM STONE #1 Silent Scream (2015) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.