Tiếng Thét Câm Lặng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 60

❊ ❊ ❊

Khi cô bước vào, Daniel và Keats đang xúm vào một tập tài liệu đặt trên bàn.

Daniel tránh ra chỗ khác khi Keats quay lại, “Ôi, Thanh tra, thật vui được gặp cô.”

Kim lườm ông ta.

“Không, nghiêm túc đấy, tôi thực sự thấy vậy. Đối với tôi, sự vắng mặt chắc chắn khiến trái tim tôi thêm yêu thương. Tôi thấy bản tính nhạy cảm, tinh tế của mình có thể bao dung với cái lưỡi cay nghiệt của cô.”

“Vâng, ông đã có một tuần nhẹ nhàng, phải không?” Cô hỏi, nhướn mày.

“Thực sự đã có, Thanh tra ạ.” Ông bắt đầu đếm ngón tay. “Tôi đã có một vụ đâm hai người ở Dudley, một ông già đột quỵ vào đúng bữa tối buổi tiệc sinh nhật lần thứ 85 và hai trường hợp chưa biết sống chết thế nào. À, và cả dấu vết của những xác chết cô để lại nữa chứ.”

“Rất vui được giúp ông lấp đầy thời gian nhưng ông có nhận thấy bất cứ điều gì có ích chút không?”

Ông suy nghĩ một lát rồi lắc đầu. “Không, tôi đổi ý rồi. Bây giờ tôi nhận ra là tôi không nhớ cô tí nào.”

“Keats,” cô gầm gừ.

“Sáng nay tôi đã gửi kết quả khám nghiệm tử thi tới văn phòng cô. Teresa Wyatt bị dìm xuống nước, như cô đã biết. Không có cuộc vật lộn ghê gớm nào vì nạn nhân đã bị chìm trong nước. Tôi không phát hiện dấu vết nào khác trên cơ thể và không có dấu hiệu bị tấn công tình dục. Bà ta có sức khỏe khá tốt so với độ tuổi ấy. Tôi không nghĩ việc phân loại nguyên nhân cái chết của Tom Curtis có gì còn phải hỏi, nhưng điều tôi có thể nói với cô là chai rượu whisky là thứ có nhiều khả năng nhất gây nên cái chết của anh ta. Tim anh ta đã ở trong tình trạng yếu đến nỗi không chắc có sống được tới 45 tuổi. À, và bữa ăn cuối cùng của anh ta là salad và bít tết. thăn bò, tôi nghĩ vậy.”

Kim trợn tròn mắt.

“Với Mary Andrews thì cô chắc chắn đã không kịp tới nhà thờ và để có thể đưa ra bất cứ suy đoán hợp lí nào về cái chết, tôi cũng thường cần phải có tử thi. Arthur Connop chết vì tổn thương nghiêm trọng bên trong gây ra do va chạm với một chiếc xe. Gan của ông ta không còn dùng được lâu nữa nhưng các bộ phận chính khác còn khá khoẻ mạnh đối với một người đàn ông ở độ tuổi ấy.”

Keats giơ tay lên như muốn nói, đó là tất cả.

“Không có bằng chứng, không có dấu vết, không có gì cả?”

“Không, Thanh tra ạ, bởi vì đây không phải một chương trình truyền hình. Nếu chúng ta có một tiếng đồng hồ phục vụ giải trí thì có thể tôi sẽ đột nhiên tìm ra là Teresa Wyatt đã nuốt một sợi thảm giống kiểu thảm ở nhà nghi phạm. Tôi thậm chí có thể tìm thấy một sợi tóc đi lạc trên cơ thể của Tom Curtis có thể là của kẻ giết người mà đã rơi xuống một cách thần kì kèm theo cả chân tóc. Nhưng tôi không phải là người làm các seri truyền hình.”

Kim rên rỉ. Áp xe chân răng cô từng bị cũng đỡ khó chịu hơn bài giảng của Keats. Cái cau mày của ông cho cô biết ông vẫn chưa nói xong.

Cô dựa lưng vào quầy bàn làm bằng thép không gỉ và khoanh tay lại.

“Yorkshire Ripper đã giết bao nhiêu phụ nữ?” Keats hỏi.

“Mười ba”, Dan trả lời.

“Và hắn bị bắt thế nào?”

“Bởi hai sĩ quan cảnh sát - họ bắt giữ hắn vì tội lái xe với biển số giả.” Cô trả lời.

“Vậy nên, mười ba thi thể và hắn vẫn không bị bắt bởi tóc rơi hay sợi thảm. Do vậy, tôi chỉ có thể nói những gì các thi thể cho tôi biết. Bất kì loại chứng cứ pháp y nào cũng sẽ không thay thế được công việc của cảnh sát: suy đoán, khả năng linh cảm và suy nghĩ thực tế, thông minh. Nhắc đến đây mới nhớ, Bryant đâu nhỉ?”

Kim nhìn ông và ông quay trở lại bàn làm việc. Kim thấy nhãn của chiếc áo khoác màu trắng thò ra trên cổ áo. Cô với qua và dùng ngón trỏ nhét nó vào trong.

Keats quay lại. Cô nhướn mày. Ông mỉm cười rồi quay lưng lại.

Kim quay sang Daniel. “Tiến sĩ, có bộ răng giả nào không?”

Anh bắt gặp cái nhìn của cô và Kim thấy ngay sự mệt mỏi trong mắt anh. Cô biết anh đã làm việc tại hiện trường đến khuya để chuyển thi thể của nạn nhân thứ ba. Nếu là cô, cô cũng sẽ làm như thế.

“Gì cơ, không lăng mạ, mỉa mai hoặc nhận xét gì à?”

Cô cảm nhận được anh cũng giống như cô. Khi câu hỏi được đặt ra, anh muốn có câu trả lời và sẽ không dừng lại cho đến khi có được chúng. Những lúc như thế sẽ không có phân chia công việc, không có đồng hồ và không có thời gian nghỉ. Chỉ có sự cần thiết phải biết. Cô hiểu.

Cô nghiêng đầu và mỉm cười. “Không Tiến sĩ ạ. Không phải hôm nay.”

Anh nhìn cô và cười lại.

Keats đã chuyển sự chú ý về lại bàn làm việc và đang lật qua các trang của một cuốn catalogue của nhà cung cấp phần cứng.

“Không có răng giả,” Daniel nói.

“Chết tiệt.”

“Nhưng lẽ ra nên có. Cô ấy bị mất ba chiếc răng cửa.”

Kim thở dài nặng nề. Giờ cô đã có tên của cả ba cô gái. Không thể chối cãi đây chính là thi thể của Louise.

“Cô đã kiểm tra với Cerys chưa?” Anh hỏi.

“Nó không có ở đó.”

“Tôi hiểu rồi,” Keats lặng lẽ nói.

Daniel đi dọc phòng và nhìn vào chỗ Keats đặt ngón tay trỏ của ông.

Daniel chậm rãi gật đầu.

“Gì thế?” Kim hỏi.

Keats quay sang cô, không thể nói được. Kim lập tức hoang mang. Người đàn ông này đã nhìn thấy những thi thể ở trạng thái phân huỷ tồi tệ nhất. Ông đã chứng kiến những hiện trường kinh khủng nhất, sự phân hủy và các hình thái tiếp sau đó. Cô đã xem ông vừa tiến hành kiểm tra sơ bộ một xác chết vừa nói đến đống dòi như là “những người bạn nhỏ”. Vậy cái quái gì có thể khiến ông kinh hoàng đến vậy?”

“Nhìn ở đây,” Daniel bảo cô, chỉ vào xương mu.

Kim có thể thấy một vết nứt chạy dọc giữa xương.

Cô ngẩng đầu lên. “Khung xương chậu bị vỡ à?”

“Hãy nhìn gần hơn.”

Kim cúi xuống gần sát nhất có thể và nhìn thấy các nốt khía ở rìa xương. Nhìn thấy rõ một đường zíc zắc ở cả hai bên phần xương bị gãy. Vệt răng cưa dài gần ba cen-ti-mét rồi nối với một vết nứt dài hơn trong xương.

Kim lùi lại trong nỗi kinh hoàng. Cô nhìn hết Daniel lại sang Keats và ngược lại, không thể hiểu được những gì đang ở ngay trước mắt cô.

“Đúng vậy, Thanh tra,” Keats nói giọng khàn khàn. “Tên khốn ấy cố cưa cô bé làm đôi.”

Sự im lặng trùm lên họ. Tất cả đều nhìn chằm chằm vào bộ xương đã từng là một cô gái trẻ. Không phải một thiên thần, cũng không phải không có lỗi, nhưng dù sao cũng chỉ là một cô gái trẻ.

Kim bước sang một bên và gần như ngã vào Daniel.

Cánh tay anh đỡ lấy cô. “Cô không sao chứ?”

Cô gật đầu và rời khỏi tay anh. Cô không tin bản thân mình có thể nói chuyện được cho đến khi cơn buồn nôn đi qua.

Tiếng chuông điện thoại của cô vang lên khiến tất cả mọi người đều giật mình. Nó làm bừng tỉnh cả căn phòng, như thể nút tạm dừng đã lại được nhấn thêm lần nữa. Là Bryant và anh đang gọi từ một nơi nào đó trong tòa nhà.

Miệng cô khô khốc khi nghe máy.

“Thưa sếp, tôi đang lãng phí thời gian ở đây.”

“Ông ấy vẫn trong phòng phẫu thuật à?” Cô hỏi, nhìn đồng hồ. Nếu đúng là vậy thì tình hình có vẻ không tốt cho Richard Croft lắm.

“Không, ông ấy được đưa về phòng từ một tiếng trước. Con dao đã được rút ra rồi và tôi cũng cho nó vào túi rồi. Ông ấy lúc tỉnh lúc mê nhưng bà Croft không cho tôi tới gần ông ấy.”

“Tôi đến ngay,” cô nói rồi kết thúc cuộc gọi.

“Cô định đi đâu bây giờ?” Keats hỏi.

Cô nhìn xuống thi thể số ba và hít một hơi thật sâu. “Chuẩn bị bắt đầu một cuộc chiến.”

ÂM LẶNG KIM STONE #1 Silent Scream (2015) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.