Tiếng Thét Câm Lặng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 16

❊ ❊ ❊

Bethany Adamson nguyền rủa tiếng ồn đột ngột phá vỡ sự yên tĩnh của hành lang. Tấm lưới kim loại giữa thang máy và sàn lát gạch lách cách dưới cây gậy của cô.

Cô di chuyển dọc theo hành lang, tìm chìa khóa nhà. Với một tay, cô cố gắng lần tìm chìa khoá vào cửa. Cả chùm chìa khoá rơi xuống đất, tiếng kim loại va vào nhau.

Cô chửi thề khi cúi xuống để nhặt chúng. Một cơn đau lan từ đầu gối đến đùi cô. Tay cô đã gần chạm tới chìa khoá nhưng chưa kịp nhặt lên thì cô đã nghe thấy tiếng then cửa nhà con bò già trượt ngang.

Khi Beth đứng thẳng lên, cô cảm thấy luồng không khí ấm áp toả ra từ cánh cửa mở của nhà hàng xóm.

“Mọi thứ ổn chứ?” bà ta hỏi.

Câu hỏi không hề có chút quan tâm, chỉ hàm ý khiển trách.

Myra Downs đứng đó, cao khoảng 1,5 mét, đi đôi dép lông của mình. Da chân bà ta đã có vảy và khô. Beth cảm ơn Chúa khi thấy bà ta mặc một chiếc áo khoác dài che kín người. Hai cánh tay đầy thịt của bà ta khoanh trước ngực - bộ ngực phẳng lỳ như tai chó. Khuôn mặt nhăn nheo của bà ta càng nhăn lại trong sự không hài lòng.

Beth mặt đối mặt với bà ta. Nicola có thể sợ con bò già này, nhưng cô thì không.

“Này, bà Downs, tôi vừa bị ba thằng khốn hãm hiếp và cướp của thôi, nhưng cảm ơn bà đã quan tâm.”

Người phụ nữ gắt gỏng. “Có những người phải cố ngủ, cô có biết không?”

“Bà sẽ ngủ tốt hơn nếu bà dựa vào cửa mà ngủ đấy.”

Gương mặt của người phụ nữ bị bóp méo như một chú chó bull nhai phải một con ong bắp cày.

“Cô biết không, trước khi cô đến ở, tầng này hoàn toàn là một nơi được tôn trọng. Giờ thì lúc nào cũng đầy tiếng cãi vã và ồn ào bất kể lúc nào…”

“Bà Downs. Bây giờ là 10 rưỡi và tôi làm rơi chìa khóa. Hãy kiềm chế một chút đi.”

Gương mặt của người phụ nữ đỏ lên. “Được thôi… cô định ở lại đây bao lâu thế?”

Phải rồi, thêm một người không muốn cô ở đây. Đen đủi thật đấy.

“Có lẽ sẽ một thời gian nữa. Nic đang thêm tôi vào hợp đồng thuê nhà.”

Lời nói dối thật đáng giá để nhìn thấy vẻ kinh dị trên mặt bà già. “Ôi, không, không, tôi sẽ nói với chị của cô về…”

Bà già tọc mạch này thật sự khiến cô phát điên rồi.

“Vấn đề của bà là cái khỉ gì thế?”

“Những tiếng ồn vào đêm muộn khiến những người ở một mình sợ hãi đấy, cô gái trẻ à.”

“Bà nghĩ ai sẽ đột nhập vậy? Có ba lớp khoá và cả mã số bảo vệ bà cơ mà.” Beth nhìn kĩ bà ta một lượt từ trên xuống dưới. “Và thành thực mà nói, tôi không nghĩ bà có nhiều thứ để phải lo sợ đâu.”

Bà Downs bước lùi lại vào bên trong cửa. “Tôi không thể chịu được cô. Tôi sẽ nói chuyện với Nicola. Cô ấy dễ chịu hơn cô nhiều.”

Hãy nói cái gì đó tôi không biết đi, Beth nghĩ.

Cô tiếp tục nhìn chằm chằm bà ta cho đến khi cánh cửa cuối cùng cũng đóng lại. Cô cho phép mình mỉm cười. Cuộc trao đổi ngắn vừa rồi đã làm tâm trạng cô tốt hơn.

Cô lọc xọc chùm chìa khoá thêm vài lần nữa trước khi vào nhà.

Beth đặt gậy phía trên rìa ghế sofa và ngồi xuống. Cô chà đầu gối. Cái lạnh đã khiến nó đau đớn vô cùng.

Cô với lấy đôi dép đặt trên mép ghế sofa. Mũi da nâu mềm mượt, lớp lông sang trọng và ấm áp.

Cô cởi bỏ đôi giày đế bệt, xoa dịu bàn chân mình trong đôi dép đắt tiền. Chúng không phải của cô nhưng Nicola sẽ chẳng phiền đâu. Họ luôn chia sẻ với nhau. Chị em sinh đôi là như vậy.

Cô đứng dậy và xua đi cơn đau nơi đầu gối.

Cô gõ nhẹ cửa phòng Nicola. Không có tiếng trả lời. Cô mong đợi gì? Tất nhiên cô chị gái điếm của cô không có ở nhà. Cô ấy đang khiêu vũ và phô bày cơ thể của mình để kiếm tiền.

Cô mở cửa và bước vào. Như thường lệ, căn phòng khiến cô không thở nổi. Đó là căn phòng họ đã mơ ước từ khi còn nhỏ, thời họ còn nằm cạnh nhau ở Crestwood.

Căn phòng mơ ước đó sẽ có chăn và gối màu hồng. Một tấm vải bạt quấn quanh giường, được giữ bằng dải dây buộc rất đẹp. Họ đã mơ ước có một tủ quần áo thần kì như Narnia. Kệ sẽ được lấp đầy với thú nhồi bông và những quả cầu tuyết. Đèn nháy cổ tích treo trên đầu giường của cả hai. Phòng ngủ tưởng tượng của họ sẽ huyền diệu, sáng sủa và chứa đầy những thứ là của họ và họ sẽ thiếp đi trong lúc làm những chiếc bóng trên tường.

Beth bước sâu vào phòng. Bàn tay cô lướt dọc theo kệ phía trên lò sưởi và dừng lại ở con gấu Teddy màu nâu duy nhất ở cuối kệ. Cô mở cửa tủ quần áo, nó khá to để có thể bước vào và chui vào trong.

Quần áo, đồ lót và giày của Nicola đã được gấp lại, chồng lên nhau và sắp xếp theo màu sắc. Hai ngăn kéo dành riêng cho đồ trang sức. Một ngăn để những thứ đồ tinh tế đắt đỏ vẫn còn nguyên hộp. Beth phát hiện có một cái hiệu Cartier và hai cái hiệu De Beers.

Ngăn thứ hai để những thứ nặng và trơ trẽn hơn mà Beth đoán chúng phục vụ cho công việc của Nicola. Cô nhanh chóng đóng ngăn kéo lại và tránh ra chỗ khác. Cô không muốn nghĩ đến chị mình khi làm việc.

Một chiếc bàn trang điểm tách biệt với tủ quần áo, cách nhau bằng một tủ giày. Một dải đèn nháy viền quanh gương.

Beth trở lại phòng ngủ và ngồi trên chiếc giường bốn cọc. Đây là một căn phòng thích hợp cho một nàng công chúa, giống như họ đã lên kế hoạch. Đó là nơi họ đã thề sẽ sống với nhau muôn thuở muôn đời.

Đó là căn phòng mà họ đã mơ ước; ngoại trừ việc nó chỉ có một chiếc giường.

Một chiếc giường được tận hưởng bởi người chị đã có tất cả.

Sự nhẫn nhịn để không tức giận mà Nicola dành cho Beth cũng nhiều như việc Nicola từ chối thú nhận những gì cô đã làm.

Việc phủ nhận quá khứ thật đáng khinh, chúng khiến Beth mỗi ngày trôi qua càng thêm bực bội. Không lời xin lỗi nào có thể mang nó trở lại.

Hành động của Nicola đã đập tan cơ hội sống cùng nhau của họ và chị ấy vẫn không hề biết gì.

Chị không biết sao em ghét chị. Chị không biết chị đã làm gì. Chị không biết chị làm tổn thương em thế nào. Phủ nhận mọi thứ, mọi thứ, mọi thứ.

Dù Nicola phản kháng bao nhiêu, Beth cảm thấy sự thật trong trái tim chị mình.

Một nơi nào đó sâu bên trong mình, chị ấy biết.

ÂM LẶNG KIM STONE #1 Silent Scream (2015) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.