Tiếng Thét Câm Lặng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 25

❊ ❊ ❊

Nơi cô rời đi ngày hôm qua giờ nhìn như một thành phố nhỏ có tường bao quanh. Toàn bộ rìa khu đất đã được quây bởi hàng rào kim loại. Có một lối vào ở phía trên khu đất và một lối ở phía dưới, có hai cảnh sát canh gác. Những người khác đi tuần tra dọc hàng rào, cùng các nhân viên còn lại thiết lập dải quan sát. Kim hài lòng khi thấy quanh khu này khá an toàn.

Một bãi quây đã được thiết lập dọc theo phía trên khu đất để dành cho báo chí nhưng cô có thể thấy họ đã đổ xô tới dọc hàng rào. Hai chiếc lều trắng đã được dựng lên; một chiếc cạnh hố và một chiếc dành cho các kĩ thuật viên để thiết bị.

Kim bước vào chiếc lều đầu tiên nhưng đã không chuẩn bị tinh thần sẽ nhìn thấy cảnh bộ xương trong hố - hoặc tác động của nó tới mình. Cô đã có mặt ở nhiều hiện trường tội phạm; đã chứng kiến nhiều thi thể ở mọi giai đoạn phân hủy, nhưng đây chỉ là xương. Khi còn thịt, người ta sẽ cảm thấy như vẫn còn cái gì đó để trả về cho gia đình, cái gì đó của một người để lại để chôn cất và tiếc thương. Nhưng xương chỉ mang lại cảm giác vô danh, không có gì đặc biệt; như nền móng của một tòa nhà mà không có kiến trúc để khiến nó độc đáo. Kim nhận ra cô có chút không thích ý nghĩ đó.

Cô cũng đã bị sốc bởi bộ xương chỉ chiếm một diện tích rất nhỏ.

“Không có quần áo à?” Kim nói khi nhà khảo cổ học pháp y đến đứng bên cạnh cô.

“Chào buổi sáng, Thanh tra,” Cerys nói.

Ừ nhỉ, cô luôn quên mất phần chào hỏi.

“Về câu hỏi của cô, không phải là không có quần áo. Chỉ là giờ chúng không ở đó nữa. Những chất liệu khác nhau phân huỷ ở mức độ khác nhau. Tuỳ thuộc xem chúng đã ở trong đất bao lâu. Vải bông có thể biến mất trong mười năm hoặc lâu hơn, trong khi len có thể vẫn còn nguyên vẹn trong nhiều thập kỷ.” Cerys quay về phía cô. “Tôi không mấy chắc chắn cô sẽ trở lại.”

Cả hai tránh ra khi các kĩ thuật viên chụp ảnh từ mọi góc độ. Một thanh chắn màu vàng đã được đặt dọc chiều dài của bộ xương.

“Hôm qua chúng ta chưa có nhiều thời gian nói chuyện,” Kim nói.

Cerys vén mấy sợi tóc xoà xuống ra sau tai. “Không nghĩ cô là kiểu người ưa nói chuyện nhưng không sao… tôi 29 tuổi, độc thân và không có con. Màu sắc yêu thích của tôi là màu vàng. Tôi mê món khoai tây chiên giòn vị gà và khi không bận đan len thì tôi gia nhập quân đội địa phương.” Cerys dừng lại. “Được rồi, chuyện đan là tôi nói dối.”

“Thật tốt khi biết tất cả những điều đó, nhưng đó không thực sự là những điều tôi hỏi.”

“Vậy hãy hỏi câu hỏi cô muốn, Thanh tra.”

“Khả năng của cô cho công việc này thế nào?” Kim nói không hề do dự.

Cerys cố che giấu nụ cười, nhưng mắt cô sáng lên. “Tôi hoàn thành bằng đại học chuyên ngành Khảo cổ học tại Oxford tám năm trước. Sau đó, tôi đã trải qua bốn năm đi theo các dự án khảo cổ, chủ yếu ở Tây Phi, trở về nhà và kiếm được bằng Khoa học pháp y và đã dành hai năm cuối cùng cố gắng để đạt được sự tôn trọng trong một đấu trường mà nam giới thống trị. Nghe có quen không, Thanh tra?”

Kim cười lớn và chìa tay ra. “Chào mừng cô gia nhập đội của tôi.”

“Cám ơn. Giờ thì xương đã được đào lên rồi và tôi đang đợi các nhà nhân chủng học đến để thảo luận về việc cắt bỏ. Tôi phải chắc chắn chúng ta không cắt ít quá hoặc nhiều quá.”

Kim ngây người nhìn cô.

“Xin lỗi, chúng tôi cần phải làm cẩn thận vì chúng tôi không muốn lấy quá nhiều hoặc quá ít. Làm rồi thì sẽ không sửa được.”

Biểu cảm của Kim vẫn không thay đổi.

Cerys nghĩ một lúc. “Được rồi, hãy tưởng tượng mặt đất như một bức tường gạch. Mỗi hàng gạch là một thời kỳ. Nếu chúng ta lấy đi quá nhiều đất, chúng ta có nguy cơ xâm lấn vào các sự kiện khác xảy ra trước vụ giết người và điều đó có thể dẫn tới những thông tin phân tích được là sai sự thật.”

Kim gật đầu đã hiểu.

“Một khi xương đã được lấy ra, chúng tôi sẽ bắt đầu lấy mẫu đất.”

“A, Thanh tra, có người muốn gặp cô.”

Kim nghe thấy giọng nói quen thuộc của Keats, nhà nghiên cứu bệnh học cô rất thích.

“Thanh tra Kim Stone, hãy bớt chút thời gian gặp Tiến sĩ Daniel Bate. Cậu ấy là nhà nhân chủng học pháp y đến từ Dundee và sẽ làm việc cả ở đây và ở phòng thí nghiệm của tôi trong suốt thời gian điều tra vụ án này.”

Người đàn ông đang chìa tay ra cao hơn Kim năm cen-ti-mét và có cơ thể của một vận động viên. Quai hàm bạnh và tóc màu đen. Đôi mắt xanh đáng chú ý gây nên một sự tương phản thú vị với nét mặt kín đáo của anh.

Màn giới thiệu sau đó là giữa Cerys, Keats và chàng trai mới tới. Cái bắt tay anh dành cho Kim rất mạnh mẽ và chắc chắn.

Ngay lập tức, Tiến sĩ Bate bắt đầu đi vòng quanh hố và trong một thoáng, Kim quan sát anh. Trông anh không giống như một nhà khoa học. Ngoại hình của anh phù hợp hơn với một công việc ngoài trời mà người ta gọi là hoạt động thể chất. Kim nghĩ bộ trang phục quần jean và áo ngắn tay của anh cũng không khiến anh có chút dáng dấp nào của Tiến sĩ.

“Vậy là,” Keats nói. “Chúng ta có ba người chủ chốt để điều tra đến tận cùng vụ này. Người phát hiện các manh mối, người giải thích các manh mối và người sẽ xếp tất cả lại và tìm ra kẻ giết người.”

Kim phớt lờ ông ta và đứng bên cạnh Tiến sĩ Bate.

“Có phát hiện gì anh có thể nói với chúng tôi sau khi xem xét lần đầu không?”

Anh xoa cằm. “Vâng, chắc chắn tôi có thể xác nhận rằng có xương trong cái hố đó.”

Kim thở dài. “Vâng, cái đó tự tôi cũng thấy, Tiến sĩ Bate ạ.”

“Tôi hiểu cô muốn có câu trả lời ngay lập tức nhưng tôi còn chưa chạm vào bộ xương và tôi sẽ không đoán bất cứ điều gì cho đến khi tôi chạm được vào nó.”

“Họ hàng của ông à?” cô hỏi Keats.

Keats cười. “Tôi biết hai người sẽ làm việc ăn ý mà.”

Cô quay trở lại với Tiến sĩ. “Chắc chắn anh có thể nói gì đó chứ?”

“Được rồi, tôi có thể nói với cô là linh hồn tội nghiệp này đã ở đây ít nhất năm năm. Cơ thể của một người trưởng thành điển hình sẽ bị phân hủy hoàn toàn trong khoảng mười - mười hai năm, còn người chưa trưởng thành thì mất một nửa thời gian đó. Giai đoạn đầu tiên của sự phân hủy là sự tự phân, đó là sự phá hủy của các mô cơ thể bởi các enzyme sản sinh sau khi chết. Giai đoạn thứ hai là thối rữa, khi các mô mềm phân rã vì sự hiện diện của vi sinh vật. Cuối cùng các mô mềm trở thành chất lỏng và khí.”

“Phải mời đến nhiều bên, Tiến sĩ nhỉ?” Kim hỏi.

Anh cười thành tiếng. “Xin lỗi, Thanh tra. Tôi vừa trở về từ Trại Thi thể ở Knoxville, Tennessee, nơi các thi thể được xếp đặt theo những cách khác nhau để thiết lập…”

“Giới tính thì sao?” Cô hỏi.

“Không có trước khi cô mua bữa tối cho tôi, Thanh tra ạ.”

“Chẳng vui tí nào. Có ý tưởng gì khác không?”

Anh lắc đầu.

Cô trợn trừng mắt. “Đừng có nói với tôi là anh chưa có cơ hội kiểm tra thi thể tại phòng thí nghiệm.”

“Tôi e là có thể cũng chẳng khác gì mấy đâu. Nếu chúng ta đối mặt với một đứa trẻ vị thành niên, những thay đổi về xương giúp phân biệt được giới tính sẽ chưa xảy ra. Nếu nạn nhân của chúng ta tầm tuổi từ 16 đến 18 thì chúng ta có thể có cơ hội, dựa trên sự thích ứng của khung xương chậu, nhưng bất cứ độ tuổi nào nhỏ hơn đó sẽ không thể được và chẳng có mấy nhà khoa học lại cố gắng xác định giới tính của một đứa trẻ qua bộ xương.”

“Điều đó cho thấy là còn có những cách khác à?”

“Có những kĩ thuật sử dụng DNA nha khoa để xác định nhiễm sắc thể X và Y, nhưng nó vừa đắt tiền vừa tốn thời gian. Với một đứa trẻ vị thành niên thì xác định độ tuổi dễ hơn xác định giới tính nhiều. Vì chúng ta có thể phân tích sự phát triển khung xương, sự phát triển răng và mức độ đóng cửa của các khớp xương trong hộp sọ, cuối ngày hôm nay, cô sẽ có độ tuổi gần đúng của thi thể.”

“Tốt nhất là đoán thử xem,” cô hối.

Bate quay lại nhìn cô. Đôi mắt anh mãnh liệt và đầy thách thức. “Ngày, giờ và địa điểm cô sẽ bắt kẻ giết người?”

Kim không hề bối rối. “Giáo sư Plum trong thư viện vào thứ Năm ngày 18 lúc 11 giờ. Và dù anh không hỏi, ông ta sẽ cầm giá đỡ nến.”

“Tôi là một nhà khoa học, tôi không đoán.”

“Nhưng chắc chắn anh có thể suy ra gì đó từ…”

“Keats,” anh gọi với qua đầu cô. “Xin hãy cứu tôi khỏi cuộc thẩm vấn này trước khi tôi thú nhận tham gia vụ bắt cóc Lindbergh.”

Kim thấy âm giọng đặc Scotland khác hẳn với giọng Black Country khắp khu đất. Nếu cô nhắm mắt lại, giọng anh ta nghe gần như Sean Connery. Gần như.

“Tôi biết hai người sẽ siêu hoà hợp.” Keats mỉm cười. “Daniel, các hộp vừa được chuyển đến nơi.”

Kim di chuyển tới cuối hố khi nhiều kĩ thuật viên tiến đến, mang theo những hộp nhựa trong. Cô không còn quan tâm những người này thuộc về đội nào và giờ cô rất hài lòng khi thấy Dawson sẽ ở lại hiện trường chứ không phải cô.

Nếu cô phải đối phó với một Tiến sĩ cố tình gây trở ngại lâu hơn nữa, có thể cô sẽ phải chịu trách nhiệm cho một vụ chôn cất thứ hai.

“Kết được bạn mới ở đó không?” Bryant hỏi.

“À rồi, siêu buồn cười. Tên đó đấy.”

“Kiểu nhà khoa học điển hình à?”

“Phải, và tôi đã nói với anh ta như vậy.”

“Ồ phải, tôi cá là anh ta yêu cô vì điều đó.”

“Khó nói lắm.”

Bryant cười khúc khích. “Sếp khó mà đủ điều kiện để đánh giá phản ứng cảm xúc của người khác chứ nhỉ?”

“Bryant, chết t…”

“Không, không, không,” Tiến sĩ Bate hét lên nhảy xuống hố. Giọng anh to và ra lệnh. Mọi người dừng tay.

Anh quỳ xuống hố bên cạnh người đàn ông đang làm phần hộp sọ. Cerys bước xuống hố và cúi xuống bên cạnh Tiến sĩ.

Không ai nói gì khi hai người họ lặng lẽ trao đổi. Cuối cùng, Tiến sĩ quay lại và nhìn thẳng vào cô.

“Thanh tra, cuối cùng tôi cũng có thứ này cho cô.”

Kim bước tới gần hơn, hơi thở của cô nén lại nơi lồng ngực. Cô nhảy xuống hố bên cạnh anh. “Nói tiếp đi.”

“Thấy các xương này không?”

Cô gật đầu.

“Các xương phía sau dẫn lên cổ nơi có bảy xương hình thành nên các đốt sống cổ. Cái trên cùng là C1: đốt sống đội, tiếp theo là C2: đốt trục.”

Ngón tay anh tiếp tục lần xuống theo chiều dài của cổ chỉ ra các xương C khác từ C3 đến C7. Kim thấy một vết gãy rõ ràng giữa C3 và C4. Theo bản năng, tay phải của cô di chuyển đến phía sau cổ mình. Cô tự hỏi anh ta đã thấy cái quái gì từ đó.

“Đánh vần thành tiếng cho tôi đi, Tiến sĩ.”

“Tôi có thể nói với cô là không còn nghi ngờ gì nữa, linh hồn đáng thương này đã bị chặt đầu.”

ÂM LẶNG KIM STONE #1 Silent Scream (2015) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.