“Thưa sếp, với tất cả sự tôn trọng, cô mất trí quá rồi sao?”
“Có gì làm anh khó chịu hả Bryant?”
“Chính thực tế là cô có thể mất việc vì chuyện này.”
Cô nhún vai. “Có mất thì cũng là mất việc của tôi.”
“Phải rồi, nhưng đôi khi cô chỉ cần dừng lại và mất một phút để suy nghĩ.”
“Nói gì với anh nhỉ. Anh cứ đứng đó và suy nghĩ thay cho tôi trong khi tôi tiếp tục làm việc của tôi.”
Cô bước đi và tiến về phía Giáo sư. Tiến sĩ Matthews lao qua khu đất như bị bắn từ một máy phóng.
“Thanh tra, tôi không thể cho phép chuyện này. Cô nghĩ cô đang làm cái quái quỷ gì thế?”
“Làm công việc của tôi.”
“Cho đến khi cô có quyền khai quật, đó không phải công việc của cô.”
“Ai nói gì về khai quật đâu? Chúng tôi chỉ chuẩn bị đào một chút thôi.”
Tất cả các bên đã tụ tập đông đủ và bảy người họ đứng nhìn chằm chằm cái máy dò.
“Cô có thể làm hỏng toàn bộ việc điều tra bằng cách hành động quá vội vàng.”
“Tiến sĩ, nếu phát hiện ra một thi thể, tôi sẽ áp dụng quy trình chính xác ngay lập tức, nhưng lúc này tất cả những gì chúng ta có chỉ là một sự bất thường. Chúng ta đều biết đó có thể chẳng có gì khác ngoài xác một con chó.” Cô lập tức nhận ra những gì mình vừa nói. “Xin lỗi, Giáo sư.”
“Đây có tiềm năng là một hiện trường phạm tội,” Matthews lập luận.
“Mà có thể bị đào bởi bất kì người đam mê máy dò kim loại nào, trong trường hợp đó, chẳng có quy trình nào được tuân thủ cả.”
Đó là lập luận của cô và cô kiên quyết bảo vệ nó.
Miệng Matthews há hốc khi ông nhận ra sẽ không thể thuyết phục được cô.
Mắt ông quét quanh đám người một vòng và sau đó quay lại nhìn cô. “Hành động bốc đồng của cô sẽ gây nguy hiểm cho sự nghiệp của tất cả những người này.”
Kim gật đầu hiểu chuyện. Cô quay sang Bill và Ben. “Đưa xẻng cho tôi.”
“Thưa sếp…”
Bill và Ben nhìn Giáo sư, người khi đó đang nhìn cô.
“Chúa ơi,” cô gầm lên, túm lấy một cái xẻng. “Tiến sĩ Matthews, làm ơn thoải mái trở lại xe cho đến khi giấy phép đến. Những người còn lại, cứ làm những gì mọi người muốn.”
Cô nhấc tay và hạ xẻng xuống đất. Chân phải đẩy lưỡi xẻng lún sâu xuống đất nhất có thể. Cô bẩy đất lên và hất sang bên trái mình. Rồi sau đó lại hạ xẻng xuống.
Tiến sĩ Matthews ‘hừ’ một tiếng và quay đi. “Tôi không thể nhúng tay vào chuyện này. Đi thôi, Cerys.”
“Đợi chút, Tiến sĩ,” Cerys nói, không nhìn ông. Cô bắt gặp ánh mắt của Kim. “Tôi chỉ muốn quan sát một lúc.”
Tiến sĩ ngập ngừng rồi lắc đầu. Ông bước về phía chiếc xe.
Kim mỉm cười cảm ơn kĩ thuật viên pháp y. Sự hiện diện của cô ấy mang lại sự bảo vệ nhất định và cô ấy biết điều đó.
Cô lại đẩy xẻng xuống và lặp lại quá trình. Mặt đất cứng và đây sẽ là một quá trình lâu dài nhưng vẫn hơn là cứ đứng yên.
“Ôi, vì Chúa,” Bryant nói, với tay lấy cái xẻng thứ hai.
Anh đứng đối diện cô, cách khoảng hai mét và hạ xẻng xuống mặt đất.
Giáo sư nhìn có vẻ phiền lòng. Ông lắc đầu. “Không không không. Nếu các cô cậu làm chuyện đó, ít nhất hãy làm đúng cách.”
Trong hai giờ tiếp theo, cô và Bryant đã lập thành một nhóm cùng với Bill và Ben lần lượt đào xới theo chỉ đạo của Cerys và Giáo sư Milton.
Cerys liên tục khoanh vùng khu vực, xem xét các dữ liệu từ từ kế. Cô đã khuyên nên đào chỗ nào tiếp theo và nên đào sâu đến đâu.
Cerys cúi xuống gần nơi Kim đang đào.
“Thanh tra, tôi nghĩ giờ cô nên bước ra đi. Giáo sư, có thể đưa cho tôi túi dụng cụ của ông không?”
Kim bước ra khỏi cái hố bây giờ đã rộng gần hai mét, dài hai mét rưỡi và sâu cỡ nửa mét.
Kim cố phủi bụi đất nhưng những miếng bùn ẩm ướt và đất sét đã dính khô vào quần cô, lên đến tận đầu gối.
Cerys và Giáo sư Milton xem xét dữ liệu và chỉ trỏ những phần trong hố. Các chàng trai cầm theo dụng cụ nhảy vào hố và nhận chỉ dẫn từ Cerys.
Bryant đứng bên cạnh cô. “Không có ngày nào là buồn tẻ với sếp cả, nhỉ?”
“Ít nhất anh cũng sớm đốt cháy hết năng lượng của cái bánh mì thịt xông khói đó còn gì.”
“Còn quá ấy chứ.”
Dạ dày của cô đã bắt đầu sôi. Nửa lát bánh mì nướng cô ăn lúc 6 giờ rưỡi đã hết từ lâu rồi.
“Đã gần 2 giờ rồi. Chẳng mấy chốc là đến tối,” Bryant quan sát.
Bill hoặc Ben ra hiệu cho Cerys nhảy vào trong hố. Cerys quỳ xuống và sử dụng một cái gì đó trông giống như một cây cọ đánh má hồng quá khổ để phủi bụi tại một chỗ cụ thể. Kim nhận thấy cô ấy chẳng để tâm gì đến bụi bẩn và bùn - những thứ giờ đang đóng cứng vào chiếc quần jean màu xanh nhạt của cô ấy.
Cerys quét máy dò thêm lần nữa và rồi dừng lại. “Được rồi, tôi cần những người không được đào tạo pháp y bước ra khỏi hố ngay lập tức.”
Cerys vẫn ở lại trong hố một mình. Cô quay lại và bắt gặp cái nhìn của Kim. “Có xương, Thanh tra ạ. Và trừ khi chó có năm ngón tay, thì đây mới là xác chó.”
Trong vòng vài giây, không ai nói gì vì mọi thứ đều như họ dự tính.
Sau đó, như thể những mẩu xương mới phơi bày phát ra tiếng còi báo động, hai chiếc xe tuần tra của cảnh sát rít trên sỏi và điện thoại di động của cô bắt đầu đổ chuông.
Là Woody. Cảm ơn Chúa.
“Stone, quay lại đây và gọi Bryant đi cùng,” ông gắt lên.
“Thưa ngài, tôi cần cho ngài biết …”
“Bất cứ điều gì cô cần nói hãy đợi cho đến khi cô về đây.”
“Nhưng trong đất có xương.”
“Và tôi đã bảo cô quay về đây ngay lập tức và nếu quá mười lăm phút mà còn chưa về thì không cần về nữa.”
Điện thoại đã ngắt. Cô quay sang Bryant. “Tôi nghĩ ông ấy biết rồi.”
Bryant trợn tròn mắt.
“Đi đi, tôi sẽ gặp anh ở đó.”
Bryant gật đầu và quay lại chiếc xe của mình.
“Nghe này các cậu, nhờ mọi người giúp đỡ, nếu có ai hỏi, mọi người hãy nói Bryant không chạm vào bất cứ thứ gì, được không?”
Họ gật đầu.
Kim chạy hết tốc lực đến chỗ xe của mình và đội mũ bảo hiểm, đeo găng tay. Cô ra khỏi khu đất và chuẩn bị sẵn sàng đối mặt với bài ca.