Kim chạy còn nhanh hơn cả Bryant lái xe. Cô băng qua Tiến sĩ Bate và Keats đang bốc những cái hộp lên một chiếc xe tải.
Tiến sĩ quay lại nhìn cô. “Cô biết không, Thanh tra, với tốc độ này, tôi có thể phải cân nhắc ra một lệnh cấm đấy.”
“Anh bực đến thế à?” Cô hỏi mà không dừng lại.
“Vâng, ông đã đúng,” anh nói với Keats.
Cô không biết Keats đúng chuyện gì và lúc này cô không thể nào quan tâm nổi.
Cô nhắm đến chỗ nhóm người cách chiếc lều đầu tiên hơn mười hai mét về phía tây. Vị trí đó ở phía sau lều đặt thiết bị có nghĩa là hoạt động của họ được che khuất khỏi tầm nhìn của báo chí. Cô tạ ơn Chúa vì chút lòng thương xót nhỏ nhoi này.
“Chuyện gì đang xảy ra vậy?”
Cerys kéo cô sang một bên. “Gareth đã kiểm tra phần còn lại của khu vực này cho chắc chắn. Anh ta đến chỗ này và từ kế phát hiện một sự bất thường thứ hai.”
“Lạy Chúa,” Kim nói, lùa tay vuốt tóc. “Gì được nữa đây?”
Cerys nhún vai. “Luôn luôn có khả năng đó, nhưng chúng tôi sẽ không biết cho đến khi bắt đầu đào. Trong lúc đó, có thứ khác tôi muốn cho cô xem.”
Kim theo Cerys vào lều để dụng cụ. Những chiếc bàn chân gấp đã được dựng lên và trên bàn đặt những hộp Tupperware nhỏ. Có hai hộp rỗng nhưng hầu hết đều đã đựng đất với số lượng khác nhau.
“Chúng tôi có một ít mảnh kim loại nhỏ cần nghiên cứu thêm nhưng tôi nghĩ thứ này có thể khiến cô quan tâm.”
Cerys lấy một trong các hộp Tupperware nhỏ hơn mà vẫn còn bụi bẩn và thứ gì trông giống như ở xứ Man-tơ.
“Chúng là gì thế?”
Cerys lấy ra một thứ và giơ trước mắt Kim.
Đó là một vòng tròn màu hồng hoàn hảo với những chấm màu vàng.
Kim nghiêng đầu. “Một hạt cườm à?”
Cerys gật đầu.
“Có bao nhiêu?”
“Bảy, tính đến giờ.”
“Vòng đeo tay à?”
Cerys nhún vai và mỉm cười. “Đó là việc của cô, Thanh tra ạ. Tất nhiên, luôn có khả năng chúng thuộc bối cảnh hoàn toàn riêng biệt.”
“Riêng biệt gì?”
Cerys nhắm mắt lại một giây. “Còn nhớ những gì tôi đã nói với cô về bức tường không?”
Có, Kim nhớ lại cái gì đó về các sự kiện xảy ra theo tầng lớp. “Vậy cô đang nói là các hạt đó có thể hoàn toàn không liên quan đến thi thể?”
“Có thể lắm.”
“Khi nào thì tôi có ảnh?”
“Mọi thứ chụp hôm nay sẽ có cho cô vào sáng sớm mai.”
Kim gật đầu và đi ra khỏi lều. Sơn vàng đã được phun quanh khu vực máy dò đã chỉ ra.
Cô quay lại khi Cerys đến đứng bên cạnh cô. “Sao chưa có ai đào vậy?”
“Đã gần 3 giờ rồi. Chỉ còn nửa giờ nữa là hết ánh sáng ban ngày. Không đủ thời gian.”
“Cô đùa à? Cô định để cô ấy nằm dưới đó à?”
Cerys quay sang cô, ngạc nhiên. “Trước hết, chúng tôi vẫn chưa chắc chắn đó không phải là một con chó chết,” Cerys sử dụng ví dụ của Kim ngày hôm trước. “Và thứ hai, nếu có một thi thể dưới đó đi chăng nữa, cũng thật điên rồ khi gán giới tính cho nạn nhân khi mà người đầu tiên…”
“Có chuyện gì với các người vậy những nhà khoa học? Có một lớp riêng ở trường đại học gọi là moi móc sự tự do suy nghĩ à?”
“Nếu bắt đầu đào đất bây giờ, dù biết rằng không thể hoàn thành, chúng ta sẽ gây nguy cơ khiến các yếu tố tự nhiên ảnh hưởng. Các bằng chứng có giá trị có thể bị mất.”
Kim lắc đầu. “Các người đều giống nhau, cứ như những người máy vô nhân tính chỉ dựa vào…”
“Tôi có thể đảm bảo với cô là chúng tôi không giống nhau. Hôm qua, chúng tôi làm theo cách của cô nhưng hôm nay, chúng tôi làm theo cách của chúng tôi.”
Kim trừng mắt nhìn cô ấy.
Cerys khoanh tay. “Tôi hiểu sự nôn nóng của cô, Thanh tra ạ. Thực tế tôi đã trực tiếp chứng kiến, nhưng tôi sẽ không để bị ép gây ra sai lầm. Hơn nữa, đội của tôi rời nhà lúc 4 giờ sáng để đến đây. Một đội cần được nghỉ ngơi.”
Cerys bắt đầu bước đi, nhưng lại quay trở lại. “Tôi hứa, cô ấy sẽ an toàn thêm một đêm nữa.”
“Cảm ơn… Cerys.”
“Không có gì đâu… Kim.”
Cô đến chỗ Bryant và Dawson, kéo họ sang một bên. “Được rồi, hai người, hôm nay họ tạm nghỉ tại đây. Ngày mai nếu chúng ta tìm được một thi thể nữa dưới đó, mọi chuyện sẽ bùng nổ rộng rãi đấy. Hãy về nhà và nghỉ ngơi khi còn có thể. Từ ngày mai sẽ là cuộc chiến liên tục nên hãy đảm bảo thông báo cho các thành viên trong gia đình biết được bảng phân công ca trực của hai người là ký ức xưa rồi nhé.”
“Không vấn đề gì, thưa sếp,” Dawson hăm hở nói. Mắt cậu thâm quầng và hơi đỏ ngầu nhưng cậu đã học được nhiều điều.
“Được chưa, Bryant?”
“Vẫn luôn như thế, thưa sếp.”
“Rồi, họp chỉ thị lúc 7 giờ. Thông báo cho Stacey nhé.”
Khi Kim bước đi, trong lòng cô dậy sóng. Cô vốn không giỏi chờ đợi.