Sau khi ngã xuống do cú đấm của Wilks, mặt William chỉ nằm cách cô có vài cen-ti-mét. Kim nhanh chóng tìm kiếm dấu hiệu của sự sống nhưng do thiếu ánh sáng, cô không thể biết được tình trạng anh thế nào.
Victor Wilks cúi xuống giữa họ, sau đó kéo William tách ra xa khỏi cô như thể kéo một bao khoai tây.
Cô thấy hắn đặt hai ngón tay lên cổ William. “Cậu ta còn sống. Tạm thời là vậy.”
Kim thở phào nhẹ nhõm.
Victor bước đến và quỳ xuống bên cạnh cô. Hắn lấy từ trong túi ra một con dao và đặt lưỡi dao kề cổ họng cô.
“Chắc chắn nguyện ước cuối cùng của cô phải nói với ta rồi, Thanh tra ạ. Và ta sẽ thực hiện điều ước đó, nhưng nếu cô hét lên, ta sẽ cắt cổ cô. Rõ ràng với nhau rồi nhỉ?”
Kim không cựa quậy nhưng vẫn tiếp tục nhìn chằm chằm vào đôi mắt vô hồn đó. Hắn không còn là một mục sư niềm nở nói năng nhẹ nhàng với đoàn người đưa tang, sẵn lòng an ủi mọi người. Niềm vui chiến thắng đầy tự mãn cũng đã biến mất, bỏ lại ở chỗ của nó trái tim đen tối của một kẻ giết người.
Wilks kéo dải khăn che miệng cô xuống. Nó rơi xuống vòng quanh cổ cô.
“Ông sẽ phải trả giá cho những gì ông đã làm, đồ khốn kiếp,” cô phỉ báng. Những lời đó được phát ra từ cổ họng cô. Miếng giẻ đã khiến họng cô khô khốc như giấy nhám.
Cô nuốt nước bọt ba lần để miệng đỡ khô.
Hắn quỳ xuống bên cạnh cơ thể của William, lưỡi dao đặt trên động mạch cảnh của anh.
“Ồ, ta nghĩ là không đâu, cô gái thân mến của ta ạ. Chỉ có cô là nghi ngờ ta thôi. Ta đã nhìn thấy điều đó trên mặt cô ngày trước. Thậm chí có khi chính cô cũng không biết. Ta đã biết sẽ chẳng bao lâu nữa cô sẽ khớp mọi thứ lại với nhau.”
“Ông đã giết ba cô gái vô tội?”
“Ta không thể bảo rằng họ vô tội.”
Kim biết cô sẽ phải kìm giữ hắn càng lâu càng tốt. Chẳng ai biết cô đang ở đâu. Hắn đã đúng khi nói sẽ không có ai tới giúp cô. Cơ hội trốn thoát duy nhất của cô đang nằm bất tỉnh cách cô ba mét kia.
Nhưng cô phải khiến hắn nói chuyện. Trong khi hắn nói, cô hít thở.
Kim nguyền rủa mình vì đã không khớp mọi thứ lại với nhau sớm hơn. Nicola đã nói sai điều gì đó. Tracy Morgan sẽ không nói cô sẽ nhận được tiền từ cha. Cô bé sẽ dùng từ “cha của đứa trẻ” hoặc tên của người đó. Ý cô bé là cô bé sẽ nhận được tiền từ Cha.
“Đứa trẻ trong bụng Tracy là con ông?”
“Tất nhiên nó là của ta. Con khốn ngu ngốc đó nghĩ nó có thể tống tiền ta. Cô ta thậm chí còn muốn giữ đứa bé và tạo dựng một cuộc sống mới.”
“Ông đã cưỡng hiếp cô bé?”
“Hãy nói là con bé đã chịu chơi.”
Từng tế bào trên người cô tha thiết muốn lấy con dao đó và đâm thật sâu vào giữa hai mắt hắn.
“Ông là đồ khốn ác man. Sao ông có thể làm như vậy?”
“Bởi vì cô ta chẳng là gì, Thanh tra ạ. Giống như nhiều người khác, cô ta chẳng có ai. Chẳng có mục đích sống nào.”
“Tại sao cô ấy lại không tố cáo ông?”
Kim đã biết lí do trước khi câu hỏi đó được thốt ra khỏi miệng cô.
“Bởi vì đó là những gì nó cảm thấy nó xứng đáng. Sâu thẳm trong lòng mình cô ta biết cô ta chẳng là gì cả. Sự tồn tại của cô ta - dù có hay không - cũng chẳng ảnh hưởng tới ai. Sự hiện diện của cô ta chẳng ảnh hưởng gì. Không ai khóc, không ai buồn lòng. Cô ta vô giá trị.”
Sự phẫn nộ của Kim bắt đầu dồn lên. Cô hiểu cảm giác đó. Biết rằng những người duy nhất xuất hiện trong cuộc sống của mình đã được trả tiền để ở đó làm mình khổ sở hơn. Cảm giác vô dụng một khi đã có sẽ không bao giờ biến mất. Mỗi ngày, những chuyện sẽ xảy ra là để củng cố niềm tin đó.
“Vậy Tracy là người đầu tiên?” Kim hỏi. Cô phải giữ cho hắn tiếp tục trong lúc tìm cách thoát thân.
“Phải, Tracy là đứa đầu tiên. Đám bạn nhỏ của cô ta đã yên ổn nếu chúng không quá cố chấp. Chúng cứ khăng khăng nói rằng Tracy không bỏ trốn.”
“Nhưng ông đã chôn sống cô ấy,” Kim nói vẻ hoài nghi.
Wilks nhún vai, nhưng Kim đã nhìn thấy có gì đó vụt qua trong mắt hắn.
“Ông không thể tự mình giết chết cô bé?” Cô ngạc nhiên hỏi. “Không phải ông cố ý chôn sống. Ông định giết cô bé nhưng ông đã không thể làm điều đó. Ôi Chúa ơi, ông thực sự cảm thấy gì đó đối với cô ấy.”
“Đừng nực cười như vậy,” hắn gắt lên. “Ta chẳng cảm thấy gì cả. Ta chỉ đơn giản là cho cô ta uống vodka để cô ta ngoan ngoãn và dễ xử lí hơn thôi. Ta đã chuẩn bị hết cả quá trình hành động.”
Kim cảm thấy đã muốn nôn đến họng. Hình ảnh Tracy Morgan chập chờn trước mắt cô: say xỉn, không còn sức lực. Hình ảnh này đã được minh chứng là quá hấp dẫn đến nỗi tên khốn ác quỷ này cũng không thể chống cự.
“Ông đã cưỡng hiếp cô bé thêm lần nữa, phải không?”
Cô thấy hắn mỉm cười. “Thấy không, Thanh tra. Ta biết ta đã đúng về cô. Chắc chắn cô biết cách dùng cái đầu của mình.”
“Nhưng ông là người của Đấng tối cao?”
“Và Ngài hiểu ta rõ hơn bất cứ ai, thế nên Ngài cho ta những cơ hội. Nếu Ngài cảm thấy ta có chút nào sai trái, Ngài đã ngăn ta lại rồi. Hai người kia không tin cô ta bỏ trốn. Những người khác đều tin. Có tin đồn cô ta có thai nên mọi người đều nghĩ hoặc cô ta bỏ trốn cùng với cha đứa bé hoặc cô ta đi đâu đó để có thể chăm sóc đứa nhỏ.”
“Nhưng các bạn cô bé không tin?”
“Không, chúng là những đứa dai như đỉa không chịu để yên mọi chuyện.”
“Ông cố tình đổ tội cho William Payne?”
“Không phải với Tracy. Ta chỉ muốn nó biến mất. Nhưng cuối cùng ta nhận ra ba cô gái gây chuyện cho ta lại làm chuyện đê hèn với con gái cậu ta nên ta đã quyết định làm một chút bảo hiểm cho mình.”
Kim hiểu. Từ thời điểm đó, hắn đã khôn ngoan quyết định đến vào ca trực đêm của William và đề nghị trông giúp để William có thêm thời gian trông nom con gái. Nếu các nhân viên biết chuyện, họ sẽ làm ngơ cho qua vì bệnh tình của Lucy. Victor biết bằng cách làm như vậy mọi tội lỗi sẽ đổ lên William Payne.
“Ai đã tìm thấy bộ răng giả?” Kim hỏi.
“Teresa Wyatt. Cô ta biết Louise sẽ không tự nguyện đi đâu mà không có bộ răng giả đó. Con bé chỉ bỏ nó ra khi ngủ. Vì vậy, cô ta đã suy luận ra điều chính xác như ta dự định. Cô ta đã xem lịch trực đêm và thấy cả ba cô gái đều mất tích vào những ca trực của William. Tất nhiên, tất cả bọn họ đều biết chuyện ba cô gái đó gây ra với Lucy. Cũng không quá khó để tin rằng anh ta đã phạm tội.”
“Vậy, họ vẫn che giấu mọi chuyện?”
Victor cười khúc khích. “Ồ vâng, Thanh tra, chắc chắn họ đã làm thế.”
“Để bảo vệ William sao?”
“Không chút nào. À, nhìn bề ngoài thì họ đều nghĩ cho cậu ta. Cuộc sống của cậu ta vốn đã không ai mong muốn rồi. Cậu ta đã nhìn con mình teo đi mỗi ngày mà chẳng làm gì được. Nếu không có cậu ta, Lucy sẽ không còn ai. Nhưng họ đã làm điều đó vì chính họ.”
Kim không thích cách hắn coi William như người ở quá khứ. Cô tự hỏi liệu ngôi mộ có được đào đủ rộng để cho hai người.
“Ta chắc chắn cô đã biết bí mật của họ. Bất kì loại điều tra chính thức nào cũng sẽ huỷ hoại tất cả bọn họ. Việc biển thủ công quỹ của Richard sẽ bị phơi bày. Teresa sẽ phải đối mặt với tội hành hung và tấn công tình dục Melanie. Tom sẽ bị vạch trần chuyện đã ngủ với Louise và ai mà tin đó là một sự đồng thuận của cả hai bên? Và Arthur ghét cả ba cô gái đó vô cùng. Chúng khiến cuộc sống của ông ta khốn khổ. Và các cô gái đã chết, nên chẳng còn gì nữa.”
Kim nghe thấy tiếng còi báo động vẳng lại từ phía xa nhưng cô biết có thể nó không phải vì cô. Đầu óc cô tự hỏi liệu cô có thể tìm được cách lợi dụng tiếng còi đó để giữ sự sống cho mình. Cô ép mình trở lại mạch nói chuyện.
“Ai là người cầm đầu vòng tròn đó?”
“Họ cùng nhau quyết định là không việc gì phải báo cảnh sát. Các cô gái còn lại đã bị chia tách nhanh chóng nhất có thể và các bằng chứng phạm tội đã bị phá huỷ.”
“Vụ cháy à?”
“Phải, sự hỗn loạn và việc chi tiêu cho các cô gái sẽ tạo ra một cơn ác mộng về hành chính.”
“Không ai nói chuyện với William sao?”
“Họ không cần làm thế. Ta nói vài lời về tình trạng tinh thần và sự giận dữ của cậu ta đối với các cô gái là xong.”
“Vậy nên, vụ cháy đã được thiết lập?”
“Đúng, nhưng các cô gái không gặp nguy hiểm. Đám cháy đã bắt đầu ở nơi cách xa các phòng ngủ nhất. Còi báo động kêu ngay lập tức và Arthur Connop đã đợi sẵn để đưa các cô gái ra khỏi tòa nhà.”
“Vậy là, ba cô gái mất mạng. William mất việc và vài nhân viên khác thì hao tâm tổn trí. Còn ông bước đi mà không có gì?”
“Như ta đã nói, ta có Ngài đứng về phía ta.”
“Và chính Ngài cũng đứng về phía ông ở Manchester, Bristol và bất cứ nơi quái quỷ nào khác ông từng ở à?”
“Ngài luôn luôn ở bên ta,” Victor nói với một nụ cười.
“Ông chắc chứ?” Kim hỏi.
Cô đã nhìn thấy sự nghi ngờ vụt qua trên mặt Victor khi tiếng còi báo động to hơn. Cô biết cô sẽ không còn cơ hội sống sót. Rất nhanh thôi hắn sẽ chuyển con dao đó sang cô và chôn cô trong ngôi mộ cũ từng dành cho một trong những nạn nhân của hắn.
Cô phải khiến hắn hoảng loạn và làm điều gì đó ngu ngốc.
Tiếng còi càng to hơn và Kim đã có một ý tưởng.
“Nhưng có một điều quan trọng ông đã quên, Victor ạ.” Cô mỉm cười rạng rỡ. “Và nó sẽ khiến mọi việc ông làm bị lật ngược.”
Khi Victor nghiêng người về phía cô để nghe tiếng còi báo động, William rên rỉ và nằm ngửa ra.
Cô nhìn thấy dây báo khẩn cấp của Lucy đeo trên cổ anh. Hoá ra anh không chỉ đè lên ngực mình mà còn đè lên nút bấm nữa.
Những tiếng còi càng lớn hơn. Tay và chân cô vẫn bị buộc vào nhau.
“Chính xác thì ta đã quên điều gì, Thanh tra?”
Mặt hắn đang ở ngay cạnh mặt cô. Hắn chắc chắn đã biết được tiếng còi báo động không dành cho họ và hắn muốn biết mình đã để lại dấu vết gì để còn che giấu nốt.
Dù bị buộc chặt, giờ Kim vẫn biết mình đang có lợi thế.
“Ông đã nói cho tôi biết cách dùng cái đầu của mình.”
Kim ngửa đầu về phía sau, rồi lao tới trước, thật mạnh. Trán cô đập vào sống mũi hắn. Đầu cô quay mòng mòng và trong một giây cô đã không chắc liệu tiếng xương vỡ đó là từ cô hay từ hắn.
Tiếng thét đau đớn phát ra từ miệng Wilks cho cô biết đó chắc chắn là từ hắn rồi.
Theo bản năng, hắn đưa tay lên mặt, trong lúc đó con dao rơi xuống cách bàn tay bị trói của cô khoảng mười lăm cen-ti-mét. Hắn chuếnh choáng và cô vặn vẹo tiến về phía con dao.
“Đồ khốn chó chết,” hắn hét lên, lảo đảo bước quanh phòng.
Khi hai bàn tay bị trói của cô đã cầm được cán dao, Victor dường như mới nhận ra là hắn đã không còn cầm dao nữa.
Vẫn ôm mặt, hắn tiến đến chỗ cái xẻng dựa ở cửa.
Cô chỉ mất một phút đập vỡ mũi hắn nhưng trong tình trạng bị trói như thế này, một nhát xẻng của hắn cũng có thể cắt phăng đầu cô và cô sẽ chết.
Tiếng còi báo động vang lên inh ỏi.
Cô quay con dao về phía mình và cứa vào đoạn dây thừng mà William đã tìm cách nới lỏng. Dây đứt rồi nhưng tay chân cô vẫn chưa rút ra được, dù nó đã cho phép cô dịch chuyển vài cen-ti-mét.
Tay Kim nhanh chóng làm việc. Hai bước nữa thôi và hắn sẽ xử lí cô.
Tay phải của William thò ra nắm chặt lấy mắt cá chân của Victor. Hắn vấp ngã nhưng nhanh chóng đứng dậy được.
Kim dùng ngón tay trỏ kéo một sợi dây chặt hơn. Nó thắt chặt quanh chân tay cô. Đó là sợi dây buộc tay chân cô lại với nhau.
Cô cố gắng hơn nữa. Hơi thở của cô giờ đây dồn dập, từng chút năng lượng của cô đều dồn vào việc cắt sợi dây nối đó.
Victor đứng bên cạnh nhìn xuống cô. Sự tức giận bừng lên trong mắt hắn khi máu từ mũi hắn nhỏ xuống. Dưới ánh sáng của đèn đường, máu đã chảy thành hình một bộ ria mép và râu trên mặt hắn.
Hắn giơ xẻng lên cao trên không trung, và rồi vung xuống. Cô lăn sang bên trái. Cái xẻng hạ xuống trên mặt đất, chỉ cách đầu cô vài phân. Âm thanh ghê rợn xé tai.
Cô có thể cảm nhận được sợi dây thừng đã lỏng ra kề sát lưỡi dao. Cô tưởng tượng dưới áp lực của lưỡi dao, sợi dây sẽ đứt lìa ngay lập tức.
Nhưng nó đã không đứt ngay được.
Một lần nữa, hắn lại giơ xẻng lên, cao qua đầu. Lửa giận trong mắt Wilks mang quyết tâm giết người.
Cô biết nhát tiếp theo này sẽ không chệch.
Tiếng còi đã dừng lại và sự im lặng đột ngột thật bất thường.
Victor cầm chắc lại xẻng trong tay, ánh nhìn đắc thắng hiện lên trong mắt hắn.
Kim thấy đầu xẻng đang lao xuống đầu mình.
Cô đã hết thời gian. Cô buông rơi con dao và cố hết sức giật hai tay ra, cầu mong nỗ lực của cô thời gian qua đã làm đứt các sợi liên kết chính.
Tay chân cô bung ra và cô lao tới đầu gối hắn, nhưng cái xẻng đã không thể dừng lại. Nó cắm trúng phần dưới thắt lưng cô, rất mạnh.
Cô thét lên đau đớn rồi ngáng chân hắn. Hắn ngã ngửa ra sau, khuỷu tay đập vào tường.
Kim mặc kệ cơn đau ở lưng. Cô biết mình phải tận dụng tối đa cơ hội này. Vết thương cô gây ra cho hắn sẽ không giữ hắn được lâu.
Cô tóm lấy chân hắn và leo lên người hắn. Hắn cố ngồi dậy nhưng Kim quá nhanh. Cô lê lên ngồi giạng chân trên người hắn. Hắn lăn lộn và quằn quại bên dưới nhưng đầu gối cô đã ép chặt cạnh sườn hắn.
Kim nghe tiếng người trong phòng bếp và tiếng chân lạo xạo trên những mảnh kính vỡ.
“Ở đây,” cô hét lên.
Kim nhìn vào đôi mắt chỉ có nỗi lo sợ cho chính mình. Cô mỉm cười nhìn xuống hắn. “Có vẻ như Ngài đã chịu đựng đủ tội ác của ông rồi.”
Một lần nữa, Wilks cố lật người để hất cô ra.
Cô nắm chặt tay và đấm thẳng vào mũi hắn, chính xác vị trí cô đã đập đầu vào.
Hắn thét lên vì đau đớn.
“Chúng chỉ là những đứa trẻ, đồ khốn kiếp!”
Cô đấm hắn thêm lần nữa. “Và đây là của Cerys gửi.”
Ánh đèn pin rọi thẳng vào cô. Một cậu nhân viên y tế rọi đèn quanh phòng.
“Ờ… cảnh sát đang trên đường đến,” cậu ta nói trong khi không hề di chuyển, rõ ràng cậu ta không nhận thức được chuyện gì vừa xảy ra ở đây.
“Tạ ơn Chúa,” cô nói, với lấy thẻ ngành của mình.
Cậu nhìn tấm thẻ. “Được rồi, cái quái gì…”
Cô chỉ vào William, người đang nằm rên rỉ bên cạnh. “Xem cho anh ấy trước. Chấn thương đầu, cả hai bên.”
“Cô có cần…”
“Tôi ổn. Xem cho anh ấy đi.”
Victor ngọ nguậy bên dưới cô. “Ồ, yên nào,” cô nói, thúc đầu gối phải của cô vào cạnh sườn hắn. Nhân viên y tế thứ hai đã xông vào phòng.
“Cảnh sát đang tới,” cậu ta nói, nhìn cô hoài nghi.
Tại sao cả hai người họ đều nhanh chóng quy kết cô là kẻ xấu?
“Cô ấy là cảnh sát, Mick ạ,” nhân viên y tế đầu tiên lên tiếng, chỉ thoáng một chút dấu hiệu hoài nghi.
Mick nhún vai, sau đó quỳ xuống trên sàn nhà đối diện đầu William. Cô nhận ra nhân viên thứ hai này cũng có mặt trong lần cấp cứu mới đây của Lucy. Cô không thể không tự hỏi họ đã bị gọi tới bao nhiêu lần vì đứa trẻ đáng thương đó.
“Lucy”, William khó nhọc thốt lên.
“Em ấy ổn. Em ấy đang cố hỏi xem ông ở đâu,” Mick nói.
Thật đúng là một cô bé tuyệt vời, Kim nghĩ.
“Cô sẽ không bao giờ… chứng minh được…” Victor bắt đầu lầm bầm.
“Câm miệng,” Kim nói, thúc đầu gối lần nữa.
Kim nghe thấy thêm nhiều tiếng còi báo động vẳng từ xa. Họ đã đến rất nhanh.
Tiếng còi dừng lại và chỉ trong vài giây tiếng bước chân ầm ầm chạy dọc theo hành lang.
Bryant và Dawson xông vào phòng. Và đứng sững lại.
Cô mỉm cười. “Chào buổi tối, mọi người. Cảm ơn vì đã đến, nhưng sớm hơn mười phút thì tốt.”
Bryant đưa tay ra đỡ cô đứng lên trong lúc Dawson giữ hai cánh tay Victor phía trên đầu hắn.
Cô bỏ qua bàn tay đang giơ ra và cố tự đứng lên. Không có chỗ nào trên người cô là không gửi tin báo đau đớn lên não bộ nhưng vết thương ở lưng có lẽ là đau nhất. Cô nhăn mặt khi đứng thẳng lên.
“Sao mọi người biết?” Cô hỏi.
“Stacey nhận được một email từ một mục sư ở Bristol. Tôi sẽ báo cáo chi tiết sau thưa sếp, còn nhiều lắm. Chôn họ không phải là phương pháp thông thường của hắn. Trước đó, hắn còn nấu họ lên.”
Kim không hề ngạc nhiên. Cô nhắm mắt lại và thầm cầu nguyện cho những người không bao giờ được tìm thấy.
Cô hít một hơi thật sâu. “Dựng hắn lên, Kev.”
Dawson và Bryant mỗi người nắm lấy một bên cánh tay và kéo hắn lên.
Sự căm giận trong ánh nhìn của Victor như muốn đốt cháy da cô. Nếu hắn nghĩ như thế có thể làm cô sợ thì hắn cần nghĩ lại. Chắc chắn hắn chưa thấy Woody nổi giận. Điệu bộ của hắn bây giờ với cô chỉ là không giống bình thường thôi.
“Victor Wilks, tôi bắt ông vì đã sát hại Tracy Morgan và đứa con trong bụng cô ấy, Melanie Harris và Louise Dunston. Ông không cần phải nói bất cứ điều gì, nhưng bất cứ điều gì ông nói cũng có thể được đưa ra làm bằng chứng, đồ khốn sát nhân ác độc.”
Cô tận hưởng cách hắn nhìn cô, sự căm giận hận thù trong mắt hắn. “Đưa hắn đi khuất mắt tôi.”
Bryant do dự. “Thưa sếp…”
Cô giơ tay lên. “Tôi ổn. Cứ đưa hắn về Đồn an toàn. Tôi sẽ theo sau ngay.”
Cô có thể thấy sự quan tâm trong mắt các đồng nghiệp. Nếu cô để họ ở đây quá lâu, họ sẽ hộ tống cô tới bệnh viện. Và ngay lúc này, cô không có thời gian.
Kim nhăn mặt khi cô cúi xuống bên cạnh William.
Nhân viên y tế ở gần cô nhất quay đầu lại. “Thưa cô, cô cần chú ý…”
Kim phớt lờ cậu ta và gật đầu về phía William. “Anh ấy thế nào?”
“Chấn động nặng. Anh ấy… vì anh ấy nhìn ra một bàn tay tôi có hẳn tám ngón nên anh ấy cần đến bệnh viện.”
“Lucy”, William nói lại một lần nữa.
Kim nhẹ nhàng chạm vào tay anh. “Tôi sẽ đảm bảo cho cô bé không sao.”
Cô cảm ơn các nhân viên y tế và đi ra khỏi tòa nhà. Từng đoạn xương trên người đều gào thét lên với cô. Cô ra cửa vừa kịp lúc để thấy Victor Wilks bị đưa đi.
Kim tự hỏi không biết hắn đã làm hại bao nhiêu cuộc đời. Có bao nhiêu cô gái mỏng manh đau khổ đã bị hắn lạm dụng và làm cách nào để họ biết hết được con số đó.
“Nhưng không thêm ai nữa đâu, Victor,” cô nói khi chiếc xe đi khuất. “Ngươi sẽ không hại thêm ai được nữa.”