Tiếng Thét Câm Lặng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 35

❊ ❊ ❊

“Vậy cô nghĩ thế nào?” Bryant hỏi khi cô ngồi vào ghế sau.

“Về cái gì?”

“Tiến sĩ và nhà khảo cổ học?”

“Nghe như phần đầu một trò đùa vớ vẩn.”

“Thôi nào. Sếp hiểu ý tôi mà. Sếp có nghĩ họ…”

“Cái quái gì đang xảy ra với anh vậy?” cô ngắt lời. “Nửa giờ trước, anh hành động như một cô nhóc và giờ thì như một bà già nhiều chuyện.”

“Này, từ già khiến tôi tổn thương đấy thưa sếp.”

“Tôi muốn anh áp dụng bộ não hạn chế của anh vào vụ án chứ không phải đời sống tình dục của các đồng nghiệp.”

Bryant nhún vai và lái xe theo hướng Bromsgrove. Điểm dừng tiếp theo của họ là thăm Richard Croft tại văn phòng của ông ta trên đường cao tốc.

Khi họ đi qua Lye, Kim liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, không thể xua đi hình ảnh một cô gái 15 tuổi quằn quại trên mặt đất, ôm chặt lấy phần chân bị gãy của mình, cố gắng để thoát khỏi lưỡi hái tử thần. Ý nghĩ hai nhát chém đầu tiên có lẽ đã cắt qua cả thịt, sụn và cơ bắp để chạm tới xương người sống khiến cô muốn nôn.

Cô nhắm mắt lại, cố gắng tưởng tượng sự sợ hãi đã chảy qua cơ thể của đứa trẻ.

Kim vẫn chìm đắm trong suy nghĩ của mình cho đến khi họ tới vùng ngoại ô của Bromsgrove và khu vực đã từng là nhà thương điên Barnsley Hall.

Bệnh viện tâm thần đã mở vào năm 1907 với sức chứa 1200 người vào giai đoạn cao điểm và đã là nhà của mẹ cô trong gần hết thập kỉ bảy mươi, khi cô được thả vào đời ở tuổi 23.

Được đấy, chuyến viếng thăm tốt đẹp, Kim nghĩ khi họ đi qua khu dân cư đã được xây dựng sau khi đóng cửa và phá hủy nhà thương điên vào cuối những năm chín mươi.

Có một nỗi buồn lớn cho khu này khi tháp nước trang trí công phu cuối cùng đã bị phá hủy vào năm 2000. Kiến trúc Gothic được hình thành với gạch đỏ cùng sa thạch và sành đã vượt lên hẳn tầm nhà thương điên. Cá nhân Kim cũng đã xúc động khi nó bị phá huỷ. Đó là thứ cuối cùng gợi nhắc về nơi đã góp phần nghiêm trọng vào cái chết của anh trai cô.

Bryant đánh xe vào một bãi đậu xe nhỏ phía sau một siêu thị vật nuôi và cô cố gắng tập trung khiến mình bình tĩnh trở lại.

Họ đi bộ một quãng ngắn băng qua một khe nước chảy mòn giữa hai cửa hàng và được chào đón bởi mùi của mẻ bánh nướng đầu tiên trong ngày từ các thợ làm bánh của Gregg.

Bryant rên rỉ.

“Đừng mơ,” Kim nói.

Cô nhìn quanh khu đất. “Là cái này,” cô nói, chỉ vào một cánh cửa màu đỏ ở giữa một cửa hàng thẻ và một cửa hàng quần áo giảm giá.

Một máy liên lạc được cố định ngay dưới tấm biển tên. Kim bấm nó. Một giọng nữ trả lời.

“Chúng tôi muốn gặp ông Croft.”

“Tôi rất tiếc, giờ ông ấy không tiện gặp. Chúng tôi có một…”

“Chúng tôi đang điều tra một vụ giết người, nên giờ xin vui lòng mở cửa.”

Kim đã không chuẩn bị để tiến hành công việc cảnh sát thông qua một thiết bị điện tử.

Có tiếng bíp nhẹ nhàng và Kim đẩy cửa. Trước mặt cô là một cầu thang hẹp dẫn lên tầng trên.

Ở đầu cầu thang, cô thấy một cánh cửa ở hai bên. Cánh cửa bên trái cô là gỗ rắn và cánh cửa bên phải của cô là bốn tấm kính ghép lại.

Cô đẩy cánh cửa bên phải.

Bên trong là một căn phòng nhỏ không có cửa sổ, có một người phụ nữ trẻ Kim đoán khoảng giữa độ tuổi 20, với mái tóc được kéo về phía sau chặt đến nỗi Kim có thể nhìn thấy vết co ở thái dương.

Bryant lấy thẻ ngành ra và giới thiệu.

Mặc dù nhỏ, không gian trông gọn gàng và thiết thực. Trên tường đầy kín các ngăn đựng tài liệu. Một bản kế hoạch năm và vài tờ giấy chứng nhận trang trí trên bức tường đối diện. Tiếng radio phát ra từ loa máy tính.

“Chúng tôi có thể nói chuyện với ông Croft không?”

“Không, tôi e là không được.”

Kim nhìn ra phía sau người phụ nữ tới chỗ cánh cửa vào phía bên kia của cầu thang. “Ông ấy không có ở đó. Ông ấy đang ở bên ngoài thăm mọi người.”

“Ông ấy là gì vậy, một bác sĩ địa phương à?” Kim hỏi, bực bội.

Có chuyện gì xảy ra với những người trợ lí cảm thấy cần bảo vệ những người đàn ông trung niên vậy? Đã có một khóa học đại học đặc biệt về chuyện đó hay sao?

“Hội viên Hội đồng Croft dành nhiều giờ tới thăm các cử tri không thể ra khỏi nhà.”

Tự nhiên Kim nghĩ đến từ ‘khán giả bất đắc dĩ’, khi mà ông ta sẽ chỉ rời đi khi lá phiếu của họ đã được cam kết.

“Chúng tôi đang cố gắng tiến hành điều tra một vụ giết người nên…”

“Tôi chắc chắn có thể tìm được một lịch hẹn phù hợp,” cô gái nói, với tay lấy một cuốn nhật ký A4.

“Vậy cô gọi một cuộc thông báo với ông ấy chúng tôi ở đây đi. Chúng tôi sẽ đợi.”

Người phụ nữ vân vê cái vòng ngọc trai ở cổ cô ta. “Ông ấy không thể bị quấy rầy trong khi đang đi thăm mọi người nên nếu cô muốn…”

“Không, tôi không muốn…”

“Chúng tôi hiểu rằng Ủy viên Hội đồng là một người bận rộn,” Bryant nói, nhẹ nhàng đẩy Kim sang một bên. Giọng anh trầm và ấm áp, đượm sự hiểu biết. “Nhưng chúng tôi phải tiến hành điều tra một vụ án mạng. Cô có chắc là hôm nay ông ấy không có thời gian rảnh không?”

Trợ lí của Croft lật lại lịch đến ngày hiện tại nhưng lắc đầu. Bryant nhìn theo ánh mắt của cô ta xuống cuốn nhật kí.

“Thực sự tôi không thể sắp xếp cho mọi người cho đến sáng thứ Năm lúc…”

“Cô đùa đấy à?” Kim gắt lên.

“Chúng tôi sẽ nhận bất cứ lịch nào cô có.”

“9 giờ 15, Thanh tra ạ.”

Bryant gật đầu và mỉm cười. “Cảm ơn sự giúp đỡ của cô.”

Bryant quay lại và chỉ cô ra ngoài cửa. Khi đã ở bên ngoài, Kim quay sang anh, tức giận.

“Sáng thứ Năm sao, Bryant?”

Anh lắc đầu. “Tất nhiên là không. Nhật ký của ông ta cho biết ông ta làm việc ở nhà cả buổi chiều và chúng ta biết nơi ông ta sống.”

“Được,” cô nói với vẻ hài lòng.

“Sếp biết đấy, sếp không thể luôn luôn bắt mọi người phải đưa cho sếp những gì sếp muốn.”

Kim không đồng ý. Cho đến giờ, chuyện đó luôn hiệu quả với cô.

“Sếp đã bao giờ nghe nói về cuốn sách Đắc nhân tâm chưa?”

“Anh đã bao giờ xem Bay trên tổ chim cúc cu chưa? Bởi vì cô ấy là y tá Ratched trong phim.”

Bryant cười thành tiếng. “Tôi chỉ nói là có nhiều hơn một cách để lột da một con mèo.”

“Và đó là lí do tại sao tôi có anh,” cô nói, dừng lại bên ngoài một quán cà phê. “Một Double shot latte cho tôi,” cô nói, đẩy mở cửa.

Bryant trợn tròn mắt còn cô đã đến ngồi bên cửa sổ.

Bất chấp những lời Bryant nói, cô chưa bao giờ sở hữu khả năng điều chỉnh hành vi của mình để hợp với những người khác. Ngay cả khi còn nhỏ, Kim đã không thể đồng hóa mình vào bất kì một tập thể nào. Cô chẳng hề sở hữu khả năng che giấu cảm xúc của mình, phản ứng bẩm sinh của cô luôn là thể hiện hết ra trên mặt trước khi cô có cơ hội để kiểm soát.

“Cô biết không, đôi khi tất cả những gì người ta muốn là một tách cà phê,” Bryant rên rỉ, đặt hai ly trên bàn. “Họ có nhiều lựa chọn hơn là một Chinese takeaway. Rõ ràng đây là Americano.”

Kim lắc đầu. Đôi khi Bryant cứ như thể bước ra từ một chiếc bao thời gian đến từ cuối thập niên tám mươi.

“Vậy tại sao cô lại cáu với y tá Ratched ở đó?”

“Chúng ta đang chẳng có tiến triển gì cả, Bryant ạ.”

“Phải, chúng ta đang khựng lại quanh những vòng hành tây.”

“Gì cơ?”

“Đối với tôi, một vụ án giống như một bữa ăn có ba món. Phần đầu tiên giống như món khai vị. Ta lao vào ngay vì đang đói. Có các nhân chứng, hiện trường vụ án, thế nên ta nhồi nhét vào bao nhiêu thông tin. Và sau đó đến món chính và chúng ta hãy nói đó là một món nướng thập cẩm. Ta phải tìm ra cái gì là quan trọng. Có quá nhiều thức ăn, quá nhiều thông tin. Vậy nên, ta sẽ ăn hết tất cả và để lại phần trang trí hay là bỏ trước một phần xúc xích để vẫn có đủ chỗ cho món tráng miệng? Bây giờ, hầu hết mọi người sẽ đồng ý rằng bánh pudding là miếng ngon nhất vì có nó cả bữa ăn như có sự kết hợp lại và sự ngon miệng được thoả mãn.”

“Đó là phần lớn nhất của…”

“A, nhưng hãy xem chúng ta đang ở đâu. Chúng ta đã ăn xong món khai vị và giờ chúng ta có hai dòng điều tra. Chúng ta đang cố xác định xem nên đi hướng nào để có được món tráng miệng.”

Kim nhấp một ngụm cà phê của mình. Bryant thích phân tích và thỉnh thoảng cô chiều ý anh.

“Bây giờ, món chính sẽ ý nghĩa hơn nếu có thêm một phần trò chuyện giá trị.”

Kim mỉm cười. Họ thực sự đã làm việc cùng nhau quá lâu.

“Vậy nên thôi nào, cho tôi biết với. Phần quan trọng là gì?”

“Giả thuyết ban đầu của chúng ta là gì?”

“Là Teresa Wyatt bị sát hại vì lòng hận thù cá nhân.”

“Và sau đó?”

“Sau vụ sát hại Tom Curtis, chúng ta đã phỏng đoán rằng đó là một người nào đó liên quan tới Crestwood.”

“Cái chết của Mary Andrews?”

“Không thực sự làm thay đổi suy nghĩ của chúng ta.”

“Việc phát hiện ra một thi thể trong lòng đất?”

“Khiến chúng ta tin rằng ai đó đang cố gắng để loại bỏ những người có liên quan đến tội ác đã xảy ra cách đây mười năm.”

“Vậy, tóm lại, giả thuyết của chúng ta là người đã giết cô gái trẻ là người đã sát hại các nhân viên để họ khỏi bị bắt vì tội ác ban đầu của mình.”

“Tất nhiên,” Bryant nói một cách dứt khoát.

Và khi đó có sự nôn nao trong lòng cô. “Tôi nghĩ chính Einstein đã nói, nếu sự thật không phù hợp với giả thuyết, hãy thay đổi các dữ kiện.”

“Hả?”

“Kẻ đã sát hại nạn nhân bị chôn vùi của chúng ta đã có tính toán. Chúng đã làm cách nào đó để giết và vứt bỏ ít nhất một thi thể mà không bị bắt. Chúng không để lại manh mối gì và sẽ vẫn không bị phát hiện, nếu không có sự kiên cường của Giáo sư Milton. Tiếp đến Tom Curtis. Phần việc chỉ cần rượu là đã xong nhưng vẫn chưa đủ. Có một thông điệp rất rõ ràng là người đàn ông này xứng đáng phải chết.”

Bryant nuốt nước bọt. “Thưa sếp, đừng nói là cô đang nói những gì tôi nghĩ.”

“Là gì?”

“Là chúng ta đang tìm kiếm nhiều hơn một kẻ giết người?”

Kim nhấp một ngụm latte của mình. “Những gì tôi nghĩ, Bryant, đó là chúng ta sẽ cần một đĩa lớn hơn.”

ÂM LẶNG KIM STONE #1 Silent Scream (2015) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.