William thêm một giọt sữa lạnh vào cháo. Anh cong ngón út chạm khớp đốt ngón tay vào bát để thử độ nóng. Hoàn hảo.
Anh mỉm cười. Món yêu thích của Lucy.
Con gái anh đã được tắm rửa, thay đồ và giờ đang chờ đợi bữa sáng. Sau đó anh sẽ dọn phòng tắm và thay ga giường. Sau bữa trưa anh sẽ lau chùi lò nướng nữa.
Anh lại mỉm cười. Anh biết mọi người cảm thấy tiếc cho anh và cuộc sống của anh nhưng anh cho là, những người đó không biết Lucy.
Tinh thần của con gái truyền cảm hứng cho anh mỗi ngày. Con bé là người dũng cảm nhất và chu đáo nhất mà anh từng biết.
Anh hiểu sự thất vọng rất lớn của cô bé vì không thể nói chuyện rõ ràng và có những ngày nỗ lực truyền tải mọi thứ trong đầu qua ánh mắt khiến cô bé mệt mỏi.
Nhưng giữa họ đã có một giao ước. Trong những ngày u tối, anh sẽ hỏi liệu cô bé đã có đủ chưa. Nhiều năm trước William đã nói với cô bé rằng anh sẽ luôn tôn trọng mong muốn của cô bé và rằng anh sẽ không bao giờ kéo dài cuộc sống của cô bé chỉ vì nhu cầu ích kỉ của riêng mình.
Vào những ngày đó, anh sẽ hỏi cô bé và nín thở chờ câu trả lời. Sự do dự ngày càng kéo dài hơn, anh phải nín thở lâu hơn, nhưng cho đến giờ anh vẫn luôn nhận được một cái chớp mắt.
Anh sợ đến một ngày cô bé không thể chịu đựng thêm nổi và anh sẽ nhận được hai cái chớp mắt. Anh chỉ mong mình có sức mạnh để thực hiện lời hứa. Vì cô bé.
William xua ý nghĩ đó ra khỏi đầu. Hôm qua là một ngày vui vẻ. Lucy đã có một vị khách tới thăm.
Thoạt tiên, William đã không nhận ra cô bé. Cô gái trẻ tự giới thiệu mình là Paula Andrews và sau khi nhìn cô một vài giây anh đã nhớ ra cô là cháu gái của Mary Andrews. Cô bé đã từng đi cùng bà ngoại đến chơi với Lucy. Anh thực sự đã rất buồn khi Mary qua đời. Bà đã là một người bạn tuyệt vời trong suốt những năm anh làm ở Crestwood. Lễ tang của bà mới được tổ chức vài ngày trước và dù không thể tham dự, anh vẫn theo dõi từ cửa sổ phòng ngủ của mình.
Lucy đã nhận ra Paula ngay lập tức và đã rất vui mừng khi bạn đến thăm. Trong vài phút, chúng đã hình thành phương pháp trò chuyện của riêng mình và từ lúc đó William bị ra rìa. Anh chưa bao giờ hạnh phúc hơn thế.
Đặc biệt, Paula không thể hiện phản ứng gì trước sự thay đổi thể chất của người bạn cũ.
Anh đã nấp trong bếp vài lần, lo lắng cho sức khỏe của con gái mình. Anh sẽ không bao giờ ngăn ai đến thăm con gái mình nhưng anh không thể khiến họ trở lại. Nhưng anh cũng chấp nhận không thể bảo vệ cô bé khỏi tất cả thất vọng cuộc sống mang lại.
Bằng cách nào đó, hai cô gái đã tìm ra cách để chơi cờ. Anh đã nghe tiếng Paula kêu lên, “Lucy Payne, cậu chẳng thay đổi tí nào. Lúc nào cũng ăn gian.”
William đã nghe thấy tiếng lích rích của Lucy mà anh biết đó là tiếng cười và trái tim anh hẫng mất một nhịp.
Anh cũng đã ra ngoài khoảng nửa tiếng, nhổ ít cỏ giữa những thanh gỗ hàng rào, yên tâm nghĩ rằng con gái đang rất ổn. Chỉ vài phút đắm mình trong không khí lạnh của buổi sáng đã mang lại sức lực cho anh suốt phần còn lại của ngày.
Hai giờ sau, Paula đã xin phép anh để sau này lại được tới thăm.
Anh đã nhiệt thành chào đón.
Anh mang cháo tới phòng khách và ngồi trên ghế. Nước da của Lucy hồng hào và tươi tắn, ánh mắt tỉnh táo và tập trung. Hôm nay là một ngày tốt lành. Chuyến thăm của Paula tốt cho cả hai cha con họ.
“Con có bao giờ chán cháo không?”
Một cái chớp mắt.
Anh trợn tròn mắt. Cô bé bắt chước. Anh cười thành tiếng.
Anh đưa một thìa cháo yến mạch lên miệng cô bé. Cô bé nuốt và nhăn mặt ngợi khen. Đang chuẩn bị đến thìa cháo thứ hai thì chuông cửa vang lên.
Anh đặt bát cháo trên bậu cửa sổ.
Anh mở cửa và lập tức hoảng sợ.
Trước mặt anh là một người đàn ông và một người phụ nữ mặc bộ suit màu đen. Người đàn ông cầm một chiếc cặp còn người phụ nữ đeo túi trên vai.
Anh lập tức nghĩ tới các dịch vụ xã hội, nhưng họ không đến thăm và họ luôn báo trước. Những ngày đầu sau khi vợ anh bỏ đi, William đã buộc phải đấu tranh với chính quyền để giữ con gái mình. Anh đã phải nhảy qua vòng sắt, biểu diễn như xiếc thú để cho thấy anh có đủ khả năng. Cảm nhận được quyết tâm của anh, bên phía bảo trợ xã hội bắt đầu làm việc với anh để hai người được sống cùng nhau và công việc ở Crestwood đã giúp kết thúc đàm phán. Nhưng anh vẫn sống trong nỗi sợ hãi rằng một ngày nào đó anh sẽ mất cô bé.
“Ông là ông Payne, ông William Payne?”
Anh gật đầu.
Người phụ nữ cười rất tươi và lấy từ trong túi ra một tấm danh thiếp. “Tôi là Hannah Evans từ Enterprise Electronics. Chúng tôi đến gặp Lucy.”
“Nhưng… tôi không… chuyện gì?”
Người phụ nữ xoa hai tay vào nhau và thổi vào giữa. “Ông Payne, chúng tôi có thể vào được không?”
William bước sang một bên.
Hannah Evans bước vào phòng khách và đứng trước mặt con gái anh. Người đàn ông ngồi xuống và mở vali.
“Chào buổi sáng, Lucy. Tên cô là Hannah và cô rất vui được gặp cháu.”
Nụ cười của người phụ nữ tươi tắn và ấm áp, giọng nói thân thiện và điềm tĩnh, không giống tông giọng trầm của hầu hết người lớn.
“Hôm nay cháu ổn không?”
Lucy chớp mắt.
“Thế có nghĩa là có,” William giải thích.
Hannah vẫn đứng đó và mỉm cười nhìn anh. “Tôi biết, ông Payne. Ngôn ngữ chớp mắt khá phổ biến ở những người có hạn chế trong giao tiếp.”
Hannah Evans trợn tròn mắt nhìn cô bé, người đang ú ớ phản ứng.
“Ừm… xin thứ lỗi,” William nói với vẻ hoang mang. “Nhưng tôi không hiểu anh chị là ai và đến đây làm gì.”
“Chuyện rất đơn giản, ông Payne ạ. Chúng tôi chuyên về các hệ thống công nghệ tiên tiến nhất với khả năng tự động hoá cao nhất, nghĩa là giảm tối đa các hành động thể chất. Chúng tôi, dưới danh nghĩa công ty, tồn tại để khiến cho cuộc sống của những người bị hạn chế về thể chất thú vị hơn rất nhiều.”
Đầu óc William quay cuồng. “Nhưng tôi không mua. Tôi chưa từng nói… Tôi không có có tiền để…”
“Theo như tôi biết thì chi phí đã được lo xong rồi.” Người phụ nữ giơ tay lên. “Đó không phải việc của tôi và tôi chỉ nhận chỉ thị thôi.”
William cảm thấy như thể anh đã được đưa tới một hành tinh khác. Anh cố tìm kiếm câu trả lời mà không thấy.
Hannah chuyển sự chú ý trở lại với con gái anh.
“Lucy, cô chỉ có một câu hỏi. Cháu điều khiển được ít nhất một ngón tay chứ?”
Hai cái chớp mắt.
Hannah cười rạng rỡ với William. “Vậy thì tôi nghĩ ở đây có rất nhiều thứ chúng tôi có thể làm.”