Đến lần gõ cửa thứ hai thì Nicola Adamson mở cửa. Cô vẫn còn mặc bộ đồ ngủ bằng vải satin. Tóc cô vẫn còn rối tung và cô tặng họ một cái ngáp dài thay cho lời chào.
“Xin lỗi nếu chúng tôi đánh thức cô,” Bryant lên tiếng.
Là thật chứ không phải “nếu”, dù đã qua giờ nghỉ trưa rồi.
Cô ngáp lần nữa và dụi mắt. “Đêm muộn ở câu lạc bộ. Tôi vừa về nhà lúc 5 giờ sáng nay. Đêm qua, lúc nào cũng vậy.”
Nicola đóng cửa lại và đi thẳng vào bếp. Mặc dù chính mình mới có 34 tuổi, Kim cũng tự hỏi liệu đã bao giờ cô ra khỏi giường với bộ dạng khá tuyệt vời như thế không.
“Tôi rất vui lòng nói chuyện, nhưng để tôi làm chút cà phê trước đã nhé.”
Kim chuyển chiếc túi xách sang một bên để ngồi xuống ghế sofa. “Sáng nay em gái cô đã đến gặp tôi.”
Nicola quay lại ngay lập tức. “Nó đã làm gì?”
“Cô ấy không vui lắm với chuyện cô đã giúp chúng tôi.”
Nicola lắc đầu và quay đi. Lọ cà phê hòa tan được đặt lại trong tủ với một tiếng bịch.
Kim có ấn tượng rằng đây không phải là lần đầu tiên Beth can thiệp vào.
“Con bé đã nói gì với cô?”
“Cô ấy bảo tôi để cả hai cô được yên và đừng đào xới những vết thương cũ.”
Nicola gật đầu và sự căng thẳng của cô dường như đã được trút bỏ.
“Tôi nghĩ con bé chỉ muốn bảo vệ tôi thôi. Tôi biết nó có vẻ hơi quá nhưng nó chỉ là bảo vệ tôi quá mức thôi.” Cô nhún vai ngồi xuống. “Sinh đôi là thế mà.”
Phải, đúng là vậy, Kim nghĩ.
“Nhưng tôi là một cô gái mạnh mẽ và tôi muốn giúp đỡ mọi người nên nếu có bất cứ điều gì các vị muốn hỏi tôi, cứ hỏi đi.” Cô mỉm cười. “Nhất là giờ tôi đã có cà phê rồi.”
“Chân em gái cô mới bị thương à?” Kim hỏi, băn khoăn không biết nó có liên quan gì tới sự gay gắt của người phụ nữ đó.
“Không, đó là một chấn thương từ nhỏ. Con bé bị ngã rất đau khi trèo lên một cây táo, năm đó chúng tôi 8 tuổi. Xương đầu gối của nó bị vỡ. Cũng chữa rồi nhưng trời lạnh thì vết thương lại đau. Giờ tôi có thể giúp gì cho mọi người nào?”
Bryant lấy sổ tay ra. “Chúng tôi có thêm thông tin về các nạn nhân và chúng tôi nghĩ có lẽ cô có thể giúp chúng tôi nhận dạng.”
“Tất nhiên, nếu tôi có thể.”
“Nạn nhân đầu tiên có lẽ là người cao nhất. Nhiều khả năng thân hình mảnh dẻ và răng hàm dưới của cô ấy bị lệch…”
“Melanie Harris,” Nicola khẳng định chắc nịch.
“Cô chắc chứ?”
Nicola gật đầu. “Ồ vâng. Cô ấy đã rất khổ sở vì những cái răng đó mà. Các cô gái ở trường sỉ nhục cô ấy rất nhiều cho đến khi cô ấy nhập hội với hai người kia. Sau đó thì không ai bắt nạt cô ấy nữa. Lúc nào nhìn cô ấy cũng có chút lẻ loi khi ở cạnh hai người kia, cao hơn rất nhiều, giống như người trông trẻ vậy.” Nicola nghiêm nghị. “Người ta bảo chúng tôi là cô ấy đã bỏ trốn.”
Kim và Bryant im lặng.
Đầu Nicola lắc từ bên này sang bên kia. “Ai lại muốn hại Melanie vậy?”
“Đó là điều chúng tôi đang cố tìm ra.”
“Nicola, có một nạn nhân thứ hai,” Kim lặng lẽ nói. “Và người này đã mang thai.”
Nicola rướn người qua bàn và với tay lấy cái túi xách Kim đã chuyển sang bên. Cô lấy ra một gói thuốc lá và một cái bật lửa dùng một lần. Kim không hề thấy có dấu vết của thói quen hút thuốc khi họ tới đây hôm trước,.
Cô gái đặt một điếu thuốc trong miệng, nhưng ngón tay cái lóng ngóng với chiếc bật lửa. Cô bật đến lần thứ ba mới được.
“Tracy Morgan,” Nicola thì thầm.
Kim nhìn Bryant - anh đã nhướn mày.
“Cô chắc không?”
“Có, tôi chắc chắn. Không phải điều để tự hào nhưng hồi trẻ tôi đã rất tọc mạch. Báo cáo thành tích của tôi bao giờ cũng có câu “Nicola sẽ học tốt hơn nhiều nếu cháu quan tâm đến việc học giống như quan tâm đến mọi người.”
Bryant cười khúc khích. “Vâng, ở nhà tôi cũng có một cái như thế.”
Nicola nhún vai. “Vâng, tôi từng nấp quẩn quanh và nghe lén ở cửa. Tôi nhớ đã nghe thấy Tracy nói với hai người kia là cô ấy có thai.”
“Cô ấy có nói là sẽ đi gặp ai không?” Kim hỏi. Biết đâu dẫn tới một kết quả khác.
“Không, tôi nghe cô ấy nói cô ấy sẽ nói chuyện với cha đứa bé nhưng tôi không thể lởn vởn xung quanh quá lâu được, đề phòng họ phát hiện.”
Nicola hút một hơi thuốc khi đã hiểu ra mọi chuyện. “Có người thứ ba nữa, phải không?”
Họ không nói gì và cho cô một phút để nhận thức được thông tin.
“Có gì cô có thể nói cho chúng tôi về…”
“Người còn lại là Louise. Tôi không nhớ họ cô ấy nhưng cô ấy là người cầm đầu; người ghê gớm nhất. Không có ai động đến Louise. Ngay cả sau khi hai người kia đã bỏ trốn - Xin lỗi, sau khi hai người kia đã đi mất - không ai dám gây chuyện với cô ấy.” Cô dừng lại một giây… “Mọi người biết không, giờ khi nghĩ lại chuyện đó, Louise đã khăng khăng là các bạn cô ấy không bỏ trốn.”
“Có gì ở cô Louise đó giúp chúng tôi xác nhận được nhân dạng không?”
Nicola gõ tàn thuốc lá vào một chiếc gạt tàn thủy tinh. “Ồ có. Louise có một bộ răng giả. Cô ấy đã rụng mất ba chiếc răng trong một vụ ẩu đả với các cô gái trường khác. Cô ấy ghét bộ dạng ấy của mình. Một cô gái khác ở Crestwood đã giấu bộ răng giả của cô ấy đi một đêm để chọc cười. Louise đã đấm vỡ mũi cô ấy.”
“Cô có biết gì về sự cố liên quan đến con gái của William Payne không?”
Nicola cau mày. “Ồ, ý ông là người gác đêm à?” Cô lắc đầu. “Chúng tôi không thường xuyên nhìn thấy chú ấy. Tôi không nghe được chuyện gì cụ thể nhưng tôi nhớ là họ đã bị cấm túc một tháng vì chuyện gì đó. Nhưng họ vẫn luôn gây chuyện đủ kiểu. Tuy nhiên… họ không đáng bị thế này.”
Bryant lật thêm một trang trong cuốn sổ tay của mình. “Cô có nhớ gì về Tom Curtis không?”
Nicola nheo mắt. “Anh ấy trẻ hơn các nhân viên khác. Anh ấy có vẻ hơi nhút nhát và khá nhiều cô gái đã phải lòng anh ấy.” Tay Nicola che miệng. “Ôi không, mọi người đừng nghĩ anh ấy là cha của…” Giọng cô gái chìm dần như thể cô thậm chí không thể nghĩ được nốt.
Kim cảm thấy lúc này Nicola không thể cung cấp thêm được thông tin gì nữa.
Cô đứng dậy. “Cảm ơn cô đã dành thời gian, Nicola. Vui lòng không tiết lộ những thông tin này với bất cứ ai cho đến khi nạn nhân chính thức được nhận dạng.”
“Tất nhiên.”
Kim đi tới cửa và quay lại. “Ai là người ra đi đầu tiên?”
“Gì cơ?”
“Ai biến mất đầu tiên, Melanie hay Tracy?” Kim hỏi. Nicola đã nói với họ rằng Louise là người cuối cùng còn lại.
Nicola nhăn mặt suy nghĩ. “Tracy đi đầu tiên bởi vì Melanie và Louise đã nghĩ rằng cô ấy biến mất vì có thai.”
Kim gật đầu và đã đi được nửa đường ra tới cửa.
“Thanh tra…”
Kim quay lại.
“Bất kể em tôi đã nói gì, tôi rất mừng được giúp đỡ ở mức tôi có thể.”
Kim gật đầu cảm ơn và rời đi.
“Đi đâu đây thưa sếp?” Bryant hỏi.
Đồng hồ của Kim cho cô biết đã hơn 3 giờ. “Về đồn.”
Cô lấy điện thoại ra và gọi Dawson.
“Xin chào thưa sếp,”cậu ta trả lời.
“Tình hình ở đó thế nào, Kev?”
“Đang lấp mộ thứ hai và Cerys đã phát hiện được một nửa thi thể thứ ba. Tiến sĩ Bate đang trên đường tới đây. Cô ấy nằm không sâu lắm nên chúng tôi mong là sẽ lấy được lên trước khi trời tối.”
Kim nhận ra đội của cô đã làm việc vất vả đến mức nào. “Khi Tiến sĩ tới đó, cậu hãy về đi. Chẳng có việc gì không để được đến sáng mai.”
“Thưa sếp, tôi muốn ở lại, nếu được.”
Lần đầu tiên Dawson không nghỉ khi được cho phép.
“Kev, cậu không sao chứ?”
Kim nghe thấy giọng cậu ta đột nhiên khàn khàn.
“Thưa sếp, tôi vừa mới nhìn thi thể của hai cô gái trẻ được đưa lên từ dưới lòng đất và nếu sếp cho phép - tôi muốn được giúp họ.”
Và đôi khi cậu ta chỉ là khiến cô ngạc nhiên.
“Được rồi, Kev. Tôi sẽ gọi cậu sau.”
Cô cúp máy và lắc đầu.
“Cô thực sự ngạc nhiên đến thế à?” Bryant hỏi.
“Không. Thỉnh thoảng nếu bỏ qua phán xét thì cậu ta là một đứa trẻ ngoan.”
“Và ngày nào trong tuần tôi cũng muốn có cậu ấy trong đội mình,” Bryant kết luận.
Hai người họ không mấy khi đồng quan điểm nhưng Bryant có thể rất khách quan khi cần.
Kim xuống xe và Bryant khóa cửa lại.
“Kiểm tra với Stacey đi. Viết những cái tên đó lên bảng.”
Cô muốn mau xóa bỏ sự vô danh của họ sớm nhất có thể. “Rồi về nhà đi.”
Kim đi về phía chiếc xe đạp và cô dừng lại khi mở khoá mũ bảo hiểm.
Có thứ gì đó không đúng ở Nicola. Nó đang giày vò ruột gan cô, đó là điều mà lẽ ra cô nên làm rõ hơn.
Dường như mắt cô đã nhìn thấy một cái gì đó mà não cô đã không ghi nhớ.