“Lạy Chúa Giêsu, thưa sếp, hãy đi chậm lại. Đây không phải Kawasaki Goldwing.”
“Thật vui khi biết điều này, dù nó thật vô nghĩa.”
“Cô có biết đã quá muộn để có thể cứu anh ta không?”
Kim đi chậm lại khi đến gần một đèn tín hiệu vàng nhưng rồi cô đã nghĩ đó không phải ý kiến hay nên cô lại vượt đèn qua đường Pedmore. Cô vật lộn giữa đống xe cộ trên làn đường đôi chạy dọc trung tâm mua sắm Merry Hill.
“Không có cái còi báo động nào ư?”
“Ôi Bryant, thôi nào. Tôi chưa giết chúng ta đâu.” Cô liếc xéo anh. “Và anh cần phải lo cho vết thương trên tay trái mình hơn đấy.” Cô đã phát hiện ra vết thương bên dưới lớp vải tay áo anh trong cuộc họp.
“Chỉ là một vết xước thôi.”
“Tối qua anh tập bóng bầu dục à?”
Anh gật đầu.
“Anh thực sự thực sự cần từ bỏ đi. Anh đã quá già hoặc quá chậm đối với trò đó. Dù vì lí do gì thì anh cũng sẽ bị thương thôi.”
“Cảm ơn, thưa sếp.”
“Mỗi lần bị thương lại nặng hơn nên chắc chắn đã đến lúc kết thúc nó rồi đấy.”
Cô bị buộc phải dừng xe ở điểm đèn tín hiệu tiếp theo. Bryant buông tay trái khỏi tay vịn phía trên mui xe và gập tay lại.
“Không thể được, thưa sếp. Bóng bầu dục là phần dương của tôi.”
“Là gì của anh cơ?”
“Phần Dương của tôi, thưa sếp. Sự cân bằng âm dương. Tuần nào vợ tôi cũng bắt tôi phải học lớp khiêu vũ cùng với cô ấy. Tôi cần chơi bóng bầu dục để cân bằng lại âm dương.”
Kim len lỏi thoát ra khỏi làn bên trong giữa luồng xe đông đúc, mặc kệ những tiếng còi inh ỏi phía sau.
“Thế nên anh nghênh ngang bước ra sàn nhảy và ôm ấp những người đàn ông khác để cân bằng à?”
“Người ta gọi đấy là ẩu đả, thưa sếp.”
“Tôi không phán xét gì đâu, thật đấy.” Cô quay lại và nhìn anh, cố nén cười. “Điều tôi không hiểu là tại sao anh lại tự nguyện cung cấp những thông tin đó cho tôi. Anh hẳn phải biết đó là một sai lầm chứ nhỉ?”
Anh tựa đầu lên lưng ghế, nhắm mắt lại và rên rỉ. “Vâng, tôi bắt đầu thấy thế rồi.” Anh quay sang cô. “Sếp sẽ giữ bí mật cho tôi chứ?”
Cô lắc đầu. “Không thể hứa những gì mình không làm được,” cô trả lời một cách thành thật.
“Vậy sếp mới gọi điện cho ai thế?” Anh hỏi, thay đổi chủ đề.
“Giáo sư Milton.”
“Để làm gì?”
“Đảm bảo ông ấy đến chỗ bà Pearson một cách an toàn.”
“Vớ vẩn,” Bryant nói sau một tiếng ho.
Khi những chiếc xe bắt đầu di chuyển chầm chậm, cô bám theo chiếc xe phía trước. Nó phanh lại và cô cũng phải làm vậy khi đường đang ba làn chuyển thành hai làn. Bryant với giữ tay vịn.
“Vậy, chúng ta biết gì nào?”
“Đàn ông, gần 40 tuổi, cắt cổ họng. Có thể tự tử, cũng có thể là tai nạn.”
Kim trợn tròn mắt. Khiếu hài hước đúng là cần thiết để duy trì sự tỉnh táo nhưng chỉ đôi khi…
“Đi thế nào bây giờ?”
“Đi qua trường, rẽ trái là thấy.”
Kim rít một vòng cua khiến Bryant nghiêng hẳn người, dựa vào cửa xe. Cô lái xe lên đồi và kéo phanh khi đến chỗ hàng rào cảnh sát đã dựng lên.
Một hành lang kín dẫn thẳng vào căn phòng phía trước, nơi một điều dưỡng viên đang ngồi trên ghế sofa an ủi người phụ nữ quẫn trí. Kim bước qua, đi thẳng vào một phòng ăn mở và nhà bếp.
“Chúa ơi,” cô thì thầm.
“Không, đó chỉ tin đồn thôi,” Keats nói.
Người đàn ông vẫn còn ngồi trên ghế ăn. Tay chân anh ta rũ rượi như một con búp bê bằng giẻ rách. Đầu anh ta bị bẻ ngược, đỉnh đầu gần như oặt xuống giữa hai xương bả vai. Kim lập tức nhớ tới một bộ phim hoạt hình. Tư thế gần như vô lý.
Các định luật vật lí chỉ ra rằng, nạn nhân lẽ ra đã phải ngã xuống sàn nhưng góc tạo bởi phía sau gáy của anh ta và thành ghế đã giữ anh ta ở yên vị trí đó; phần sau đầu làm chức năng bám vào ghế giống như một cái móc.
Vết thương hở cho thấy các mô mỡ màu vàng bị rạch nát bởi một lưỡi dao. Máu đã bắn lên cả bức tường đối diện và chảy xuống ngực nạn nhân, tạo thành một chiếc yếm máu rùng rợn. Chiếc áo thun và cả cơ thể sung mãn của anh ta cũng thấm đẫm màu đỏ và mùi hôi thối gần như áp đảo cô.
“Lạy Chúa,” Bryant thốt lên từ phía sau.
Keats lắc đầu. “Một trong hai người cần bắn chết kẻ viết nên kịch bản của các nạn nhân.”
Kim phớt lờ ông ta, cô tập trung ghi nhớ hiện trường. Cô đứng nhìn từ trên xuống dưới cơ thể. Đôi mắt của nạn nhân mở to. Khuôn mặt anh ta bộc lộ biểu hiện kinh hoàng.
Cô nhìn thấy chai whisky rỗng trên sàn nhà. “Rượu sao?” Cô hỏi.
“Tôi nghĩ anh ta đã uống nửa chai, còn nửa chai đã đổ ra thảm. Siêu lãng phí, khỉ thật. Johnnie Walker Blue, giá bán hơn một trăm bảng một chai.”
“Bryant, đi…”
“Đang rồi đây.”
Bryant xoay người trở về phòng ngoài. Anh giỏi làm việc với những người phụ nữ hoảng loạn hơn cô. Cô thường khiến họ khóc nhiều hơn.
Cô đi vòng quanh thi thể, kiểm tra hiện trường từ mọi góc độ. Hiện trường không có gì bị xáo trộn và có vẻ chẳng xảy ra cuộc ẩu đả nào.
Một bộ đồ màu trắng lượn lờ quanh cô.
“Thanh tra, cậu Keegan đây lịch sự không muốn yêu cầu cô di chuyển, nhưng tôi thì không,” Keats nói. “Hãy lùi lại để cậu ấy có thể làm công việc của mình.”
Kim liếc xéo Keats một cái nhưng rồi cũng lùi lại góc phòng. Cô hài lòng nhận thấy gấu quần bên phải của ông đã tuột nhưng chút ý nhị chết tiệt giữ những quan sát đó của cô ở yên trên môi chứ không nói ra.
Keegan chụp ảnh kĩ thuật số và sau đó lấy ra cái máy ảnh dùng một lần và lặp lại quá trình chụp ảnh.
“Ví của anh ta ở trên lầu nên đây không phải là cướp của,” Keats đứng bên cạnh cô lên tiếng.
Nhìn thực tế Kim đã biết rồi.
“Loại dao?”
“Loại dao bếp, dài khoảng mười tám cen-ti-mét, chuôi nhựa, thường được sử dụng để cắt bánh mì.”
“Mô tả chi tiết cho một kỳ thi sơ khảo?”
Ông ta nhún vai. “Hoặc nó có thể chính là con dao trong cái bồn đầy máu.”
“Anh ta bị ám sát bằng con dao cắt bánh chết tiệt của mình?”
“Thanh tra, tôi không muốn đưa ra ý kiến quá sớm nhưng,” ông hạ giọng và nghiêng người về phía cô. “Tôi sẽ đánh bạo đoán rằng vụ này là vụ giết người.”
Kim trợn tròn mắt. Hay nhỉ, hôm nay ai cũng là diễn viên hài.
“Phương pháp suy luận?”
“Cửa hiên mở nên tên sát nhân có thể ra vào.”
“Thật tốt khi thấy chiến dịch Ngôi nhà an toàn đã thành công.”
Kim bước lại gần cửa hiên. Một kĩ thuật viên đứng bên ngoài, rắc phấn lên tay nắm. Cô học cách nghiên cứu từng inch của chỗ này.
Ánh mắt cô dừng lại và cô cúi người xuống.
Cô xem xét vườn sau, một hỗn hợp của sỏi và đá. Một hàng rào đẹp bao quanh.
“Keats, có ai trong đội đêm đó cũng có mặt ở nhà Teresa Wyatt không?”
Ông liếc nhìn kĩ thuật viên hiện thời. “Chỉ có tôi thôi.”
Vậy thì là hai người họ.
“Hôm ấy ông có đi đôi giày đó không?”
“Thanh tra, giày dép của tôi…”
“Keats, ông chỉ cần trả lời tôi thôi.”
Ông dừng lại một vài giây, và bây giờ tiến về phía cô. “Không, tôi không.”
Và cô cũng không.
“Nhìn đi,” cô nói, chỉ xuống.
Ông nheo mắt nhìn thứ đó, thứ dài không quá một inch.
“Golden Conifer,” ông nhận xét.
Ánh mắt họ gặp nhau khi cả hai đều nhận ra kết quả của phát hiện này.
“Whisky có chút khó hiểu, thưa sếp,” Bryant nói khi anh xuất hiện bên cạnh cô. “Nạn nhân là một người nghiện rượu nhưng đang cai dần. Đã kiêng rượu được hai năm rồi. Vợ anh ta nói sáng nay trong nhà không có chai rượu đó và anh ta không bao giờ ăn mặc như vậy mà ra khỏi nhà. Ngoài ra, số tiền trong ví anh ta vẫn còn nguyên như khi cô ấy rời đi. Cô ấy đã kiểm tra rồi.”
Kim đứng dậy lấy đồ ghi lại bằng chứng từ túi kĩ thuật. “Tại sao kẻ giết người lại mang theo whisky?”
Bryant nhún vai. “Không hiểu, nhưng anh ta đã bị suy tim xung huyết nên whisky có thể là đủ.”
Kim bối rối. Kẻ giết người đã mang một chai rượu, bằng cách nào đó nhận thức được rằng nó có thể gây tử vong cho Tom Curtis, nhưng lại gần như đã chặt đầu anh ta. Không thể hiểu nổi.
“Kẻ giết người có thể chỉ cần mang chai rượu đến và rời đi, thế nhưng hắn vẫn chưa thấy đủ. Tại sao?”
“Người chết muốn gửi một thông điệp?”
“Hoặc là kẻ giết người biết vấn đề bệnh tim của nạn nhân nhưng vẫn muốn có thêm những tác động cá nhân - hoặc rượu chỉ là một công cụ để chuốc nạn nhân, khiến công việc dễ dàng hơn.”
Bryant lắc đầu khi điện thoại của Kim đổ chuông.
“Stone nghe.”
“Thưa sếp, tên đầy đủ của nạn nhân là gì?”
“Tom Curtis… Sao?” Cô hỏi, nghe giọng hổn hển của Dawson vang lên. Lòng cô thắt lại khi biết mình sắp phải nghe điều gì.
“Sếp sẽ không tin nổi đâu, nhưng có một bếp trưởng ở trại trẻ Crestwood từ mười năm trước. Tên anh ta là Tom Curtis.”