Khi Kim bước vào phòng khám nghiệm tử thi, cô chớp mắt ba lần để điều chỉnh tầm nhìn. Thép không gỉ ở khắp nơi mang lại cảm giác như hàng chục bóng đèn flash cùng bật một lúc.
“Nơi này khiến tôi ghê rợn.”
Cô quay sang Bryant. “Từ khi nào anh trở thành một cô bé như vậy?”
“Vẫn vậy mà thưa sếp.”
Dãy phòng bệnh học mới được hiện đại hóa và giờ gồm bốn khoang riêng biệt được bố trí như một phòng bệnh viện nhỏ.
Mỗi khu vực đều trang bị đầy đủ một bồn rửa, bàn, tủ âm tường và một khay dụng cụ. Có nhiều dụng cụ nhìn có vẻ vô hại và không giống như dao kéo được sử dụng trong phẫu thuật thông thường nhưng những thứ khác, kiểu như cái đục hộp sọ, cái cưa xương và máy cắt xương sườn, nhìn như được lấy ra từ trí tưởng tượng của Wes Craven.
Không giống như các phòng của bệnh viện, mỗi khoang này không có rèm cửa xung quanh. Những khách hàng ở đây chẳng quan tâm tới sự xem thường này.
Các xương đã được hồi phục được đặt thành hình và nhìn có gì đó còn trơ trọi hơn khi nằm trong lòng đất. Giờ nó đã được đặt ở trong một môi trường vô trùng, được xem xét kĩ lưỡng, phân tích và nghiên cứu. Dường như cũng đang chịu đựng sự sỉ nhục.
Chiếc bàn dài và có mép bao quanh toàn bộ viền bàn tạo ấn tượng như một đĩa gà tây quá khổ. Có gì đó thôi thúc Kim che bộ xương lại.
Đèn trần đã được kéo xuống cao ngang vai người khiến Kim nhớ tới loại đèn được sử dụng ở phòng khám nha.
Tiến sĩ Bate đo xương đùi phải và ghi các thông số trên một tấm bìa kẹp giấy A4.
“Có người rất bận rộn nhỉ.”
“Người ta bảo con chim đến sớm mới bắt được nhiều sâu. Trừ phi cô là một nhà côn trùng học thì cô mới thấy chuyện đó kì quặc.”
Kim ôm ngực. “Tiến sĩ, anh cố làm trò đấy à? Đúng vậy, phải không?”
Chiếc áo choàng trắng xoay nghiêng để lộ ra chiếc quần jean đã bạc màu và chiếc áo bóng bầu dục kẻ sọc xanh lá và xanh dương.
“Này Thanh tra, gặp ai cô cũng châm biếm thế này à?”
Cô suy nghĩ hai giây. “Chắc chắn tôi cố làm thế.”
Anh quay lại nhìn thẳng cô. “Làm thế nào cô thành công được như thế này khi mà thô lỗ, kiêu ngạo, đáng ghét…”
“Nào nào, thư giãn đi Tiến sĩ. Tôi cũng có điểm xấu mà. Nói cho anh ta đi, Bryant.”
“Cô ấy không có…”
“Vậy, sáng nay anh có thể cho chúng tôi biết gì về nạn nhân?” Kim ngắt lời.
Tiến sĩ lắc đầu chán nản và quay đi. “Vâng, trước hết, xương sẽ thường tiết lộ thêm về cuộc sống của một nạn nhân. Chúng tôi có thể ước tính họ đã sống bao lâu, bệnh tật, những vết thương cũ, chiều cao, cơ thể, nếu có sự xuất hiện của các dị tật. Độ tuổi của người chết vốn ảnh hưởng đến sự phân huỷ của cơ thể. Người càng trẻ thì càng bị phân hủy nhanh hơn. Với trẻ em, xương chúng nhỏ, ít khoáng chất hơn. Ngược lại, một người béo phì sẽ phân huỷ nhanh hơn vì có sẵn lượng thịt nhiều để nuôi vi sinh vật và dòi.”
“Tuyệt vời, giờ anh có thể nói điều gì thực sự có ích với chúng tôi chưa?”
Tiến sĩ ngửa đầu ra sau và cười phá lên. “Tôi sẽ nói cho cô biết một điều, Thanh tra ạ, là cô thật cứng đầu.”
Kim không nói gì, chỉ chờ đợi trong khi anh đeo một chiếc kính viền đen đơn giản.
“Chúng ta có hai vết gãy ở chân trái. Một chấn thương dễ gây ra do bóng đá, nhưng đây không phải một chấn thương cũ. Không thấy có sự liền xương.”
“Có thể do đá phải cái gì đó không?” Bryant hỏi.
“Có thể là vậy, nhưng một người bình thường sẽ đá bằng chân phải, trừ khi họ được đào tạo để sử dụng cả hai chân như nhau.”
Anh tiến lên phía trên chiếc bàn để đến gần chỗ cái đầu.
“Tôi đã cho các bạn thấy vết gãy ở đốt sống cổ nên chúng tôi biết nạn nhân đã bị chặt đầu. Đó là một sự tấn công man rợ và nhát cắt đứt xương không phải là nhát đầu tiên.”
Anh lấy một chiếc kính lúp. “Nếu mọi người nhìn vào xương C1 và C2, sẽ hiểu những gì tôi nói.”
Kim cúi xuống bên cạnh anh. Một vết hằn hiện rõ trên xương C1.
“Cô thấy không?”
Kim gật đầu, chú ý thấy mùi bạc hà trong hơi thở của anh ta.
“Đây, cầm chỗ này,” anh nói, đưa cô chiếc kính lúp.
Anh nhẹ nhàng xoay nhẹ thi thể để phần xương cổ hiện ra trực diện. “Giờ hãy nhìn vào C2.”
Anh ta giữ cho thi thể ở yên trong lúc cô hạ thấp kính xuống phía ngay trên phần xương cổ gần nhất với hộp sọ. Một lần nữa cô lại nhìn thấy một vết hằn rõ ràng.
Kim bước lùi lại khi cảm giác nôn nao bắt đầu cộm lên trong dạ dày. “Nhưng vết thương anh cho tôi xem ngày hôm qua không phải ở bên cạnh cổ.”
Tiến sĩ gật đầu và chỉ trong một giây ánh mắt họ gặp nhau, họ đều hiểu.
“Tôi chưa hiểu,” Bryant nói, chồm qua bàn để nhìn sát hơn.
“Nạn nhân còn sống,” Kim lẩm bẩm. “Cô ấy đã chạy quanh trong khi kẻ sát nhân cố chặt đầu cô.”
“Tên khốn kiếp,” Bryant thở hắt ra, lắc đầu.
“Liệu có phải vết thương ở chân đã được gây ra để giữ chân, khiến nạn nhân khó di chuyển?”
Điều đó giải thích tại sao nạn nhân quằn quại trên mặt đất mà không thể trốn thoát.
“Đó có vẻ là một kết luận hợp lý.”
“Đừng không chắc chắn như vậy, Tiến sĩ.”
“Tôi không thể xác nhận giả thuyết đó, Thanh tra ạ, không có bất cứ một mô mềm nào nhưng tôi có thể tuyên bố là tôi không xác định được bất kì nguyên nhân rõ ràng nào khác gây nên cái chết.”
“Cô ấy nằm dưới đó bao lâu rồi?”
“Ít nhất là năm năm, nhiều nhất là mười hai năm.”
Kim trợn tròn mắt.
“Nào, nếu tôi có thể cho cô một con số ngày, tháng, năm tôi sẽ cho ngay nhưng sự phân hủy bị ảnh hưởng bởi rất nhiều yếu tố; nhiệt độ, hàm lượng trong đất, tuổi tác, bệnh tật, sự nhiễm trùng. Giống như cô, tôi cũng muốn tìm được một bức ảnh, lịch sử khám bệnh đầy đủ, một tấm hộ chiếu và hóa đơn tiện ích gần đây nhưng không may đây là những gì chúng ta có.”
Kim không để ý tới sự bùng nổ của anh ta. “Vậy chính xác là chúng ta có gì, Tiến sĩ?”
“Dự đoán theo những gì tôi đã được đào tạo là chúng ta có thi thể của một người chưa trưởng thành, không quá mười lăm tuổi.”
“Dự đoán theo những gì đã được đào tạo? Thuật ngữ khoa học cho từ phán đoán à?”
Anh lắc đầu. “Không, tôi sẽ làm chứng trước toà về kết luận đó. Phán đoán của tôi là đó là cơ thể của một phụ nữ.”
Kim bối rối. “Nhưng hôm qua, anh nói…”
“Không có cơ sở khoa học.”
“Vì các hạt cườm à?”
Anh lắc đầu. “Cerys mang chúng tới đây đêm qua.”
Anh giơ lên một túi nilon đựng một mảnh vải. Cô chăm chú nhìn gần hơn. Có hình vẽ.
“Đó là một phần của một chiếc tất. Len phân hủy chậm hơn rất nhiều so với các loại vải khác.”
“Nhưng tôi vẫn không…”
“Dưới kính hiển vi tôi chỉ có thể nhận ra dấu vết của một con bướm màu hồng.”
“Điều đó sẽ giết tôi mất,” Kim nói khi cô quay người và rời khỏi phòng thí nghiệm.