Tiếng Thét Câm Lặng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 18

❊ ❊ ❊

Kim bắt kịp Giáo sư khi ông đến gần chỗ Bill và Ben - biệt danh cô tự đặt cho các tình nguyện viên của ông.

“Tiến sĩ Matthews đã tiến hành khảo sát sơ bộ và phát hiện ở đây có hàm lượng đất sét rất lớn.”

Ở Black Country, chuyện đó chẳng có gì đáng ngạc nhiên.

“Điều kiện như vậy ảnh hưởng đến hiệu suất của radar quét, vì vậy chúng tôi sẽ bắt đầu với một chiếc từ kế.”

“Sức khoẻ,” Bryant nói.

Giáo sư phớt lờ đồng nghiệp của Kim và tiếp tục nói với cô như thể cô đã có manh mối nào đó. Kim hiếm khi đặt câu hỏi về chuyên môn của những người khác. Cô tin mọi người làm công việc của họ một cách hiệu quả và cô cũng mong họ nghĩ về cô như vậy.

“Từ kế sử dụng cảm biến để đo gradien của vùng từ tính. Những vật chất khác nhau có thể gây rối loạn và công cụ đặc biệt này có thể phát hiện độ dị thường gây ra bởi đất bị xáo trộn hoặc chất hữu cơ bị phân huỷ.”

Bill bắt đầu đi về phía họ cùng với Ben theo sau. Với Kim, anh ta trông giống như thứ gì đó chui ra từ seri phim Kẻ hủy diệt. Một sợi dây màu đen vắt qua vai anh ta gắn với một thanh kim loại dài khoảng hai mét mà anh ta cầm ngang eo. Đầu mũi phía trước là thanh thứ hai gắn cố định nên nhìn anh ta như đang vác theo một chữ T khổng lồ. Kèm theo mỗi đầu của thanh nhỏ hơn là các cảm biến. Những sợi dây cáp màu đen quấn quanh eo anh và sau lưng anh đeo thêm một chiếc túi bằng vải bạt màu đen đựng dụng cụ.

“Chúng tôi sẽ bắt đầu xuống đó, chỗ rìa cuối khu và đi theo những đường thẳng. Hơi giống như cách cắt cỏ.”

Kim gật đầu và ba người họ rời đi.

Tiến sĩ Matthews và trợ lí của ông đã lui về không gian ấm áp bên trong xe.

“Sếp không sao chứ?” Bryant hỏi.

“Có gì mà sao?” Cô ngắt lời.

“Chà, cô biết đấy…”

“Không, tôi không biết và nếu anh cảm thấy cần phải đặt câu hỏi về khả năng của tôi, hãy hỏi sếp tôi.”

“Thưa sếp, tôi sẽ không bao giờ làm điều đó. Đó là một câu hỏi vì lo lắng thôi.”

“Tôi ổn, giờ cứ để kệ đi.”

Cô không bao giờ nói chuyện về quá khứ của mình nhưng Bryant biết cô đã có thời gian ở trong hệ thống trại trẻ. Anh không biết những gì đã xảy ra với cô ở đó. Anh biết cô có một người mẹ bị chứng rối loạn tinh thần hoang tưởng. Nhưng anh không biết hậu quả của chuyện đó. Anh biết cô từng có một người anh sinh đôi nhưng anh không biết sao cậu ta lại chết. Chỉ có một người biết tất cả những gì xảy ra trong quá khứ của cô và cô chắc chắn rồi vẫn sẽ mãi như vậy.

Điện thoại trong túi cô đổ chuông. Là Woody.

“Thưa ngài,” cô nghe máy, tràn đầy hi vọng.

“Đợi thêm đi, Stone. Tôi chỉ kiểm tra xem cô có nhớ những gì chúng ta đã nói.”

“Đương nhiên rồi, thưa ngài.”

“Bởi vì nếu cô hành động ngược lại chỉ thị của tôi…”

“Thưa ngài, làm ơn, ông có có thể tin tưởng tôi.”

Bryant lắc đầu.

“Nếu trong vài giờ tới, tôi vẫn không được cấp phép thì hãy bảo Giáo sư Milton dừng lại và cảm ơn ông ta đã dành thời gian.”

“Vâng, thưa ông,” cô nói. Cảm ơn Chúa, ông ta không biết gì về chuyện Tiến sĩ Matthews.

“Tôi biết phải đứng xung quanh mà không làm gì rất bực bội nhưng chúng ta phải tuân thủ quy trình.”

“Tôi hiểu, thưa ngài. Tôi có Bryant ở đây - anh ấy luôn thích bày tỏ mối quan ngại của mình về chuyện phải làm gì đó xử lí vụ này.”

Cô chìa điện thoại ra. Bryant nhìn cô giận dữ trước khi bỏ đi.

“À không, tôi nhầm.”

Woody tặc lưỡi và kết thúc cuộc gọi. Cô bấm số Dawson. Cậu ta trả lời vào hồi chuông thứ hai.

“Cậu tìm được gì rồi?”

“Giờ chưa có gì lắm, thưa sếp?”

“Có tên của các nhân viên khác chưa?”

“Chưa. Chính quyền địa phương không dễ tính như Courtney. Chúng tôi đang rà soát mọi báo cáo tin tức nhắc tới Crestwood để xem có tìm được gì không. Cho đến giờ, thông tin hay ho nhất chúng tôi có được là một người tên Wilks Pastor đã tài trợ cho giải đi bộ Three Peaks để quyên tiền tổ chức một chuyến dã ngoại trong ngày cho các cô gái.”

“Được rồi, Kev, cho tôi gặp Stacey.”

“Chào buổi sáng, thưa sếp.”

“Stacey, tôi cần cô lên danh sách những đứa trẻ đã ở đây khi nơi này bị thiêu rụi.”

Ngay cả khi không tìm thấy gì, họ vẫn sẽ cần nói chuyện với những người từng sống trong cơ sở này để tìm ra mối liên hệ giữa Teresa Wyatt và Tom Curtis.

Stacey nói cô sẽ làm ngay và kết thúc cuộc gọi.

Kim liếc về phía các chàng trai. Họ đã đi được hơn mười hai mét với từ kế nhưng bây giờ đang đứng yên kiểm tra các thiết bị.

Ánh mắt lang thang của cô tìm thấy Bryant ở rìa khu đất, đang quay lưng lại với cô. Khác với mọi khi, cô cảm thấy khó chịu khi đã cáu kỉnh với anh. Cô biết câu hỏi của anh là vì lo cho sức khoẻ của cô nhưng cô vẫn không phản ứng dễ chịu cho lắm với lòng tốt.

“Này, anh vẫn cầm cái bánh thịt xông khói đó chứ?” Cô hỏi, thúc vào cánh tay anh.

“Vâng, sếp muốn ăn à?”

“Không, ném vào thùng rác kia đi. Nồng độ cholesterol của anh không thể chịu thêm nó nữa đâu.”

Ngay sau khi thốt ra những lời đó, cô nhận ra mình đã bị bại lộ.

“Sếp đã nói chuyện với bà xã của tôi à?”

Kim mỉm cười. Hai ngày trước cô đã nhận được một tin nhắn.

Kim nghe thấy tiếng bước chân và ngoảnh nhìn phía sau.

Giáo sư nhanh chóng tiến đến. Mặt ông đỏ lên, cử chỉ đầy hào hứng.

“Thanh tra, máy đo cho kết quả đáng quan tâm. Tôi nghĩ chúng ta có thể có gì đó.”

Bryant bắt gặp ánh mắt của cô. “Thưa sếp, chúng ta không có quyền gì.”

Cô nhìn anh một phút. Nếu có một thi thể bị chôn vùi trong lòng đất này, nó không cần thiết phải ở lại đó thêm một phút nào nữa.

Cô gật đầu với Giáo sư. “Bắt đầu đào đi.”

ÂM LẶNG KIM STONE #1 Silent Scream (2015) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.