Tiếng Thét Câm Lặng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 30

❊ ❊ ❊

Khi Kim bước vào nhà để xe đã là gần nửa đêm. Đường phố quanh đó đã chìm vào sự im lặng ấm cúng. Cô bật iPod và chọn bản Nocturnes của Chopin. Bản độc tấu piano sẽ xoa dịu cô qua những giờ khắc đầu tiên của ngày mới cho đến khi cơ thể cô muốn ngủ.

Sau khi rời khỏi hiện trường, cô đã quay trở lại đồn cảnh sát nhưng không thể làm gì khi mà có khả năng một thi thể đang nằm trong lòng đất.

Cuối cùng, cô đã trở về nhà và hút bụi nền nhà suốt đêm. Cô lau bếp và dùng một nửa chai Cillit Bang trên mặt bàn thao tác. Hai vòng giặt kết thúc và những bộ quần áo đã được sấy khô, là phẳng và treo trong tủ quần áo.

Năng lượng bồn chồn vẫn toả ra khiến cô phải sửa một cái kệ bị hỏng trong phòng tắm, sắp xếp lại các đồ nội thất trong phòng khách và dọn dẹp tủ đựng khăn ở đầu cầu thang.

Có lẽ chỉ cần làm sạch, cô nghĩ, bước vào căn phòng yêu thích của mình trong toàn bộ ngôi nhà.

Bên trái cô là Ninja, đầu hướng ra ngoài, sẵn sàng cho cuộc phiêu lưu tiếp theo của họ.

Trong một khoảnh khắc, Kim hình dung mình đang nằm dài trên thân xe, ngực và bụng áp sát bình xăng, hai đùi ép chặt quanh ghế da, uốn chiếc xe theo một loạt những khúc cua gấp, đầu gối chỉ cách mặt đất cỡ ba cen-ti-mét. Tay và chân phối hợp cùng nhau để kiểm soát con quái vật, tập trung đến từng chút một và xoá bỏ tất cả mọi thứ khác ra khỏi tâm trí.

Lái Ninja giống như dạy một con ngựa bất kham. Đó là vấn đề kiểm soát, thuần hóa một kẻ nổi loạn.

Bryant đã từng nói với cô rằng cô là người thích tranh cãi với số phận. Anh nói số phận quyết định cho cô xinh đẹp nhưng cô đã chiến đấu chống lại nó bằng cách chẳng làm gì chăm chút ngoại hình. Anh nói số phận đã quyết định rằng cô không thể nấu ăn nhưng cô cứ cố nấu những món ăn phức tạp mỗi tuần. Nhưng chỉ cô mới biết số phận đã định cô sẽ chết trẻ và cho đến giờ, cô đã chiến đấu chống lại nó. Và chiến thắng.

Có những lần số phận đã đuổi theo cô để biến cô thành thứ cô lẽ ra phải vậy khi cô 6 tuổi, một con số thống kê trong trại trẻ. Vậy nên, thỉnh thoảng, cô lại chọc tức chúng, thúc chúng đuổi bắt mình hệt như hồi đó.

Sự phục chế Triumph Thunderbird là công sức lao động của tình yêu, một minh chứng cho việc có hai người đã cố gắng để khiến cô cảm thấy an toàn, những người đã cố gắng yêu thương cô. Thunderbird là một cuộc hành trình tràn ngập những xúc cảm tinh thần của cô.

Trong căn phòng này của nhà cô, những căng thẳng và thách thức của một ngày làm việc buông lỏng khỏi cơ thể, cho cô được thoải mái và thư giãn. Ở đây, cô không phải làm một Thanh tra, phân tích mổ xẻ từng manh mối, hoặc lãnh đạo đội của mình để chỉ thị và thúc giục để có được kết quả tốt nhất. Ở đây, cô không phải biện hộ khả năng của mình để được làm một việc mà cô thật sự yêu thích hay gồng lên che giấu sự thiếu hụt nặng các kĩ năng xã hội. Ở đây, cô được hạnh phúc.

Cô khoanh chân và bắt đầu xem xét các phần mà cô đã mất năm tháng thu thập. Tất cả linh kiện của Triumph chính hãng thời 93 sẽ khớp với nhau để tạo thành một cái vỏ tay quay. Bây giờ tất cả những gì cô phải làm là tìm ra cách lắp ráp.

Cùng trong thách thức chung là khôi phục lại một chiếc xe máy cổ, có những nhiệm vụ nhỏ hơn đi cùng. Vỏ tay quay là trái tim của bộ máy nên cô bắt đầu với nó, giống như cô vẫn thường giải một câu đố trong một câu đố. Cô chia những linh kiện cùng loại thành từng nhóm.

Hai mươi phút sau, gioăng, các vòng đệm, lò xo, van, ống và pit-tông đều được tách ra. Cô mở sơ đồ hướng dẫn cô vượt qua thử thách.

Thông thường, quá trình này sẽ hiển thị trên giấy như một kĩ thuật tạo ảnh ba chiều. Đầu óc cô có thể đánh giá một điểm khởi đầu hợp lí nhất và cô sẽ xây dần từ đó. Tối nay, những chỉ dẫn vẫn là một đống số má, mũi tên và hình dạng.

Sau mười phút cau có nghiên cứu, trang giấy vẫn giống như các bài học trên Rosetta Stone.

Chết tiệt, dù Kim cố gắng vật lộn đến thế nào, cô cũng biết trường hợp này thật sự có một ảnh hưởng đáng lo ngại tới mình.

Cô duỗi chân và dựa lưng vào tường. Thời gian cô ngồi đó có lẽ cũng xấp xỉ thời gian cô ngồi trước mộ của Mikey mỗi tuần. Mặc dù tuần nào cô cũng mang hoa tươi tới đó, những ký ức năm 6 tuổi đều đã bị cô khoá lại.

Giống như một quả bom gắn liền với một bộ cảm biến chuyển động, sẽ không bao giờ là thời điểm tốt để mở cái hộp đó ra. Mọi nhà tâm lí cô gặp đều đã cố mở cái hộp đó và đã thất bại. Mặc dù họ đảm bảo rằng cô cần phải nói về tổn thương mới có thể chữa lành, cô đã chống cự. Bởi vì tất cả bọn họ đã nhầm.

Trong suốt mấy năm sau cái chết của Mikey, Kim đã bị đám bác sĩ tâm lí đá qua đá lại như một câu đố không có lời giải. Giờ khi nghĩ về chuyện đó, cô thường tự hỏi có phải một bộ dao thái thịt đã được treo giải cho vị bác sĩ nào mổ phanh được đứa trẻ còn sống của cặp song sinh là nạn nhân của vụ bỏ rơi con tồi tệ nhất trong lịch sử Black Country. Cô ngờ rằng sẽ chẳng có phần thưởng nào cho việc khâu những vết thương của đứa bé lành lại như cũ.

Sự im lặng và gây hấn đã là những người bạn tốt nhất của cô. Kim đã biến thành một đứa trẻ cáu bẳn và đó là ý định của cô. Cô không muốn được nuông chiều, yêu thương và thấu hiểu. Cô không muốn hình thành sự gắn kết với cha mẹ nuôi, anh chị em hoặc là những người được trả tiền để chăm sóc mình. Cô muốn được ở một mình.

Cho đến khi cô gặp gia đình nuôi số bốn.

Khi bắt đầu nhận nuôi cô, Keith và Erica Spencer là một cặp vợ chồng trung niên. Kim là đứa con nuôi đầu tiên của họ, và hoá ra cũng là đứa cuối cùng.

Họ đều là giáo viên - những người đã chủ ý lựa chọn không sinh con. Thay vào đó họ dành từng giây phút rảnh rỗi đi du lịch thế giới trên xe máy. Sau cái chết của một trong những người bạn của mình, họ quyết định đã đến lúc phải giảm việc đi lại liên tục nhưng niềm đam mê của họ đối với mô tô vẫn còn đó.

Khi lên 10 và được đưa về sống cùng họ, Kim đã mặc sẵn những chiếc gai của mình, sẵn sàng cho sự tấn công dữ dội thông thường của những cuộc trò chuyện thăm dò kéo dài và những thoả thuận có suy tính.

Cô đã trải qua ba tháng đầu tiên chỉ ở trong phòng, mài giũa kĩ năng từ chối của mình, chờ đợi họ tiến đến. Khi chuyện đó không xảy ra, Kim thấy mình đánh liều thỉnh thoảng đi xuống tầng dưới một lát, giống như một con vật kiểm tra xem liệu có an toàn để ra khỏi giấc ngủ đông. Không biết họ có thấy ngạc nhiên không, nhưng họ đã không thể hiện gì.

Bước đột phá là khi cô nảy sinh hiếu kì khi thấy Keith đang phục chế lại một chiếc mô tô cũ trong nhà để xe. Ban đầu cô ngồi cách xa nhất có thể, chỉ xem thôi. Không hề quay lại, Keith giải thích những gì ông đang làm. Cô không bao giờ trả lời, nhưng ông vẫn cứ nói.

Mỗi ngày cô lại tiến đến gần hơn chỗ ông làm hơn cho đến cuối cùng cô đã ngồi ngay bên cạnh ông, bắt chéo chân. Cứ khi Keith ở trong nhà để xe là cô cũng ở đó.

Dần dần Kim bắt đầu đặt câu hỏi về động cơ, mong muốn tìm hiểu mọi thứ vận hành như thế nào. Keith cho cô xem sơ đồ và sau đó minh hoạ bằng thực tế.

Erica thường sẽ phải lôi họ ra khỏi nhà để xe để thưởng thức những món ăn mới nhất của bà từ vô số những cuốn sách dạy nấu ăn xếp hàng trên kệ bếp. Bà sẽ liếc mắt trìu mến khi Kim tiếp tục hỏi những câu hỏi trong lúc họ ăn cùng nhau trong nền nhạc nhẹ nhàng của bộ sưu tập nhạc cổ điển của Erica.

Kim ở với hai người họ được khoảng mười tám tháng, một ngày, Keith quay sang nhìn cô và nói: “Được rồi, con đã xem ta làm rất nhiều lần, con có nghĩ con có thể lắp đai ốc và gioăng vào vỏ ống xả không?”

Đoạn ông bỏ vào bếp lấy đồ uống. Với vòng xoay ốc đầu tiên đó, đam mê của cô đã bắt đầu.

Chìm đắm trong quá trình này, cô tiếp tục sắp xếp những linh kiện rải rác trên sàn nhà để xe, cuối cùng lắp thêm được một cặp đinh ốc nữa vào xe.

Một tiếng cười khe khẽ khiến cô quay đầu lại. Cả hai người họ đứng ở cửa nhìn cô. Erica đã khóc.

Keith đã đến đứng bên cạnh cô. “Được đấy, cha nghĩ con đã có gen thông minh từ cha, con yêu ạ,” ông nói, huých nhẹ vào Kim.

Và mặc dù cô biết đó là điều không thể, những lời nói đó cũng khiến cô nghẹn ngào khi nghĩ đến mình và Mikey sẽ hạnh phúc đến nhường nào nếu số phận tử tế hơn với họ.

Hai tuần trước ngày sinh nhật thứ 13 của cô, mẹ nuôi đã mang một cốc sôcôla nóng đến phòng ngủ của cô và chỉ đơn giản là đặt nó trên tủ đầu giường. Lúc bước ra ngoài, Erica đã dừng lại ở cửa. Vẫn không quay đầu lại, bà nắm chặt tay nắm cửa.

“Kim, con có biết chúng ta yêu con nhiều thế nào không?”

Kim đã không nói gì, nhưng cô cứ nhìn chằm chằm vào lưng Erica.

“Chúng ta quan tâm con không khác gì con ruột và chúng ta sẽ không bao giờ cố thay đổi con. Chúng ta yêu con vì con là chính con, được chứ?”

Kim gật đầu khi những lời nói đó khiến cô rơi nước mắt. Cô không hề biết cặp vợ chồng trung niên này đã chạm vào trái tim mình và đặt những nền tảng đầu tiên của sự ổn định mà cô từng biết.

Hai ngày sau đó, Keith và Erica chết trong một vụ đâm xe liên hoàn trên đường cao tốc.

Sau này, cô được biết, khi ấy, họ đang trên đường trở về nhà sau cuộc hẹn với một luật sư chuyên về luật nhận con nuôi.

Trong vòng một giờ sau khi xảy ra tai nạn, Kim đã được đóng gói mang trả hệ thống chăm sóc xã hội giống như một món hàng không ai mong muốn. Không chào mừng, không kèn trống khi cô trở về. Chẳng có gì xác nhận ba năm thiếu cô. Một cái gật đầu đây đó và chiếc giường dự phòng mới nhất.

Kim lau đi một giọt nước mắt đã thoát được ra ngoài lăn xuống má cô. Đây là vấn đề với những hành trình đến quá khứ của cô. Bất kì kí ức hạnh phúc nào cũng dẫn đến bi kịch và mất mát. Lí do cô không thường xuyên nhớ đến chúng.

Mùi thơm từ bình cà phê bay ra từ nhà bếp. Cô gắng đứng lên và lấy cốc để rót thêm.

Khi cô đổ thứ chất lỏng đó vào cốc của mình, mắt cô lướt qua bộ sưu tập bạt ngàn những cuốn sách dạy nấu ăn nằm thành hàng trên kệ bếp.

Đột nhiên cô thốt lên những lời nói đã quá muộn, muộn mất cả hai mươi mốt năm.

“Erica, con cũng yêu mẹ.”

ÂM LẶNG KIM STONE #1 Silent Scream (2015) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.