Tiếng Thét Câm Lặng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 63

❊ ❊ ❊

Kim nhấn nút nghe. Pin điện thoại đã báo đỏ.

“Có chuyện gì thế, Stacey?”

“Thưa sếp, tôi vừa mới xem lại vài bài đăng cũ trên Facebook và tôi tình cờ thấy có điều tôi nghĩ cô nên biết.”

“Nói đi.”

“Khoảng tám tháng trước, một cô gái nhìn thấy Tom Curtis cùng gia đình ở vườn thú Dudley. Cô ấy đã đăng tin nhận xét về cân nặng của anh ta và hỏi hồi đó mọi người đã thấy anh ta thế nào. Có vài chuyện đùa cợt trẻ con quanh việc anh ta đã quan hệ từ phía sau với ai đó và những thứ kiểu vậy nhưng sau đó họ bắt đầu nhắc đến ba cô gái của chúng ta.”

Kim nhắm mắt chống lại những gì cô biết mình chuẩn bị được nghe.

“Rõ ràng anh ta đã quan hệ tình dục với một trong số ba người, thưa sếp.”

Kim nghĩ về cô gái mang thai khi 15 tuổi. “Người họ nói hẳn tên Tracy à?”

“Không, thưa sếp. Đó mới là vấn đề. Tom Curtis đã ngủ với Louise.”

Kim lắc đầu khi cơn thịnh nộ trào dâng trong người cô.

“Cô không sao chứ?”

“Tôi ổn, Stacey. Làm tốt lắm, giờ hãy nghỉ…”

Giọng cô nhỏ dần khi pin điện thoại đã hết sạch.

Cô bỏ điện thoại vào lại túi và đá vào bức tường.

“Mẹ kiếp, mẹ kiếp, mẹ kiếp,” Kim gầm gừ.

Nỗi tức giận chảy trong tĩnh mạch của cô không có nơi nào để đi. Những tên khốn này đã được tin tưởng giao phó chăm lo cho các cô gái và họ đã làm những chuyện tồi tệ đến như vậy. Có vẻ như từng người trong số họ đều tìm được cách nào đó để lạm dụng những đứa trẻ này.

Lạm dụng trẻ em được phân loại thành bốn kiểu chính: lạm dụng thể chất, lạm dụng tình dục, lạm dụng tinh thần và bỏ rơi. Theo như Kim tính, nhân viên ở Crestwood đã ghi dấu ở cả bốn mục. Trớ trêu ở chỗ thực tế là hầu hết các cô gái ở Crestwood đều được đưa vào đó để tránh khỏi bị ngược đãi.

Chẳng cô gái nào lựa chọn đến ở Crestwood. Từ kinh nghiệm của chính bản thân mình, cô biết những ngôi nhà như vậy là một bãi rác, một tiện nghi phục vụ đời sống công dân. Một nơi dành cho những người bị chối bỏ hoặc đau khổ, nơi mà nói theo cách tích cực là trẻ em không được coi là người và bị tước danh tính, còn nói theo cách tiêu cực, đó là nơi họ còn bị lạm dụng nhiều hơn.

Kim đã thấy điều đó ở chính bản thân mình. Cách đối xử tệ hại trở thành một điều hiển nhiên. Và dần dần, giống như một gốc cây bị chôn chặt vào trong lòng đất, đầu bạn không thể nào tồn tại trên mặt đất quá lâu.

Kim đi vòng quanh chiếc xe, cố gắng xua đi bực tức. Cô cứ nắm chặt tay rồi lại duỗi ra để giảm bớt sự căng thẳng dâng lên.

Mỗi cô gái đến Crestwood vì những lí do khác nhau, và không có lí do nào là tốt.

Melanie đã bị cha vứt bỏ quá dễ dàng. Tặng cô cho cộng đồng chỉ để bớt đi một miệng ăn. Tiêu chí lựa chọn là vì cô là đứa trẻ kém thu hút. Melanie hẳn biết lí do ấy. Làm sao cô có thể nguôi ngoai? Bị vứt bỏ bởi một người lẽ ra phải chăm sóc mình, chỉ vì mình xấu xí.

Đứa trẻ đó đã cầu xin dù chỉ một chút quan tâm, một chút niềm tin rằng cô là người đáng được yêu thương. Thậm chí cố mua cả tình bạn để tìm được vị trí của mình. Sung sướng làm con vật còi cọc nhất trong đàn, miễn được những con khác chấp nhận.

Đó là câu chuyện của Melanie. Nhưng không chỉ có một câu chuyện. Tất cả mọi đứa trẻ trong hệ thống chăm sóc đều có một câu chuyện. Bản thân Kim cũng là một câu chuyện. Nhưng câu chuyện của cô không bắt đầu một mình.

Hình ảnh Mikey chập chờn trước mắt cô. Đó không phải hình ảnh cô muốn thấy nhưng đó là hình ảnh cô luôn luôn thấy. Khi cảm xúc đã nghẹn ngào nơi cổ họng, cô bước lại vào góc nhà chỗ bóng tối bao trùm.

Kim và Mikey đều được sinh sớm ba tuần, sức khỏe rất yếu. Nhưng sức khỏe của Kim đã nhanh chóng được cải thiện, cô đã tăng cân và xương của cô cũng cứng hơn. Mikey thì không.

Khi họ được sáu tuần tuổi, mẹ của họ, bà Patty, đã đưa họ về nhà - một căn hộ trên tầng cao ở Hollytree.

Ký ức đầu tiên của Kim là ba ngày sau sinh nhật thứ tư của cô, chính là hình ảnh mẹ cô đè chặt một cái gối lên mặt người anh song sinh của cô. Đôi chân ngắn của anh quẫy đạp trên giường khi phổi anh chống chọi tìm không khí. Kim đã cố gắng đẩy mẹ cô ra nhưng bà đã giữ rất chặt.

Kim đã nằm lăn xuống sàn, há miệng thật to và cắm chìm răng mình vào bắp chân của mẹ như một con chó dại. Cô dùng tất cả sức lực có thể và không nhả ra. Mẹ cô đã quay lại và cái gối rơi xuống, nhưng Kim vẫn không buông. Mẹ đã bước đi loạng choạng quanh phòng, vừa la hét vừa cố đá cô ra nhưng chỉ khi họ đã cách xa chiếc giường, Kim mới mở hàm.

Cô nhớ mình đã chạy tới giường và lay Mikey dậy. Anh đã thở phì phì, ho và hít lấy hít để không khí. Kim che chắn anh sau lưng mình và trừng mắt nhìn mẹ.

Lòng căm thù trong ánh mắt của người phụ nữ đã sinh ra họ khiến Kim nghẹt thở. Cô lùi lại, vẫn giữ Mikey ở phía sau mình.

Mẹ cô tiến lại gần hơn. “Con khốn ngu ngốc. Mày không biết nó là quỷ dữ à? Nó chết đi rồi thì sẽ không ai nói gì nữa. Mày không hiểu tí nào à?”

Kim lắc đầu. Không, cô không hiểu. Anh không phải quỷ. Anh là anh trai cô.

“Con sẽ giữ anh, con hứa đấy, con sẽ giữ anh.”

Từ khi đó, lúc nào Kim cũng phải canh chừng mẹ mình. Trong những năm sau đó, bà đã cố thêm vài lần nữa nhưng Kim không bao giờ xa Mikey nửa bước.

Ban ngày cô phải giữ một cái huy hiệu trong túi để chọc vào dưới cánh tay của mình giữ cho mình tỉnh táo. Ban đêm cô uống cà phê trong bình và đổ thẳng vào họng, để ngấm vị đắng vào lưỡi.

Chỉ khi nghe thấy tiếng ngáy đều đều của mẹ cô mới dám đi ngủ.

Thỉnh thoảng bên bảo trợ xã hội có ghé qua. Một người đã làm việc quá sức sẽ kiểm tra lướt qua trong mười phút với bảng kết quả kẹp trên tấm bìa kim loại - một bài kiểm tra bằng cách nào đó cô đã luôn vượt qua.

Rất nhiều lần Kim đã tự hỏi không biết mức điểm yêu cầu phải thấp đến mức nào mới khiến họ vẫn phải ở lại dưới sự chăm sóc của mẹ.

Không có dấu vết cô-ca-in - Xong.

Không có dấu vết cha mẹ say xỉn - Xong.

Trẻ em không thấy có sẹo - Xong.

Một tuần sau sinh nhật lần thứ 6 của họ, Kim vừa bước ra khỏi phòng vệ sinh thì thấy anh trai cô đã bị xích tay gắn vào lò sưởi.

Kim nhìn mẹ với tất cả sự kinh hoàng, bối rối mất mấy giây. Đó là tất cả thời gian mẹ cô cần. Kim cảm thấy tóc mình bị tóm từ phía sau thành một búi trong tay mẹ cô. Cô đã bị lôi đến chỗ lò sưởi và bị xích chung tới anh trai mình.

“Nếu mày giữ nó thì đó là những gì tao sẽ phải làm.”

Đó là những lời cuối cùng cô được nghe từ mẹ mình.

Cuối ngày hôm đó, Kim đã xoay xở vặn vẹo chân phải vào dưới gầm giường và lôi ra một gói gồm năm chiếc bánh kem và nửa chai Coca.

Trong hai ngày, cô đã tin là mẹ sẽ trở lại. Khoảnh khắc tươi sáng hiếm hoi của cô sẽ đến và họ sẽ được cởi xích.

Đến ngày thứ ba cô nhận ra rằng mẹ họ sẽ không về và bà đã để họ ở đây đến chết. Chỉ còn hai cái bánh và vài ngụm Coca còn thừa, Kim dừng ăn hẳn. Cô chia hai cái bánh cuối cùng thành hai nửa và rồi hai nửa nữa, thành tám miếng dành cho Mikey.

Cứ cách vài giờ, cô lại cố kéo đẩy tay mình ra khỏi chiếc còng, mỗi lần như vậy kéo theo hàng mảng da.

Đến cuối ngày thứ năm thì bánh đã hết. Còn một ngụm nước duy nhất còn trong chai.

Mikey quay mặt về phía cô; quá gầy, quá xanh xao. “Kimmy, anh lại tè rồi,” anh thì thầm.

Cô nhìn vào mắt anh; ánh mắt bực bội nhìn thấy lại thêm một vũng nước nữa giữa không gian hôi thối dưới chân họ. Biểu cảm nghiêm túc của anh khiến cô bật cười. Và một khi đã cười, cô không thể dừng lại. Mặc dù anh không biết lí do, Mikey cũng cười theo cho đến khi những giọt nước mắt lăn trên má họ.

Và khi những giọt nước mắt đã ngừng rơi, cô ôm anh sát lại mình. Bởi vì cô đã biết. Cô thì thầm vào tai anh rằng mẹ đang chuẩn bị một bữa ăn và rằng anh chỉ cần đợi thôi. Cô hôn lên bên thái dương anh và nói với anh rằng cô yêu anh.

Hai giờ sau, anh qua đời trong vòng tay cô.

“Ngủ ngon nhé, Mikey yêu dấu,” cô thì thầm khi hơi thở cuối cùng rời bỏ cơ thể mong manh yếu ớt của anh.

Nhiều giờ hoặc có thể là nhiều ngày sau, có một tiếng động lớn và rồi có mọi người. Nhiều người. Rất nhiều. Họ muốn mang Mikey đi và cô quá yếu để chống lại. Cô đã phải để anh đi. Một lần nữa.

Mười bốn ngày ở trong bệnh viện là một kí ức nhạt nhoà của những ống, những kim tiêm và những chiếc áo khoác màu trắng. Những ngày đó đều hoà làm một.

Ngày thứ mười lăm thì rõ ràng hơn. Cô được đưa từ bệnh viện về trại trẻ. Và cô được dành cho chiếc giường số 19.

“Xin lỗi, thưa cô, cô không sao chứ?” Một giọng nói từ trên cao vang xuống.

Kim giật mình nhận ra rằng cô đã trượt khỏi tường và bây giờ đang ngồi trên mặt đất.

Cô lau nước mắt và đứng dậy. “Tôi ổn, cảm ơn anh, tôi không sao.”

Người tài xế xe cứu thương do dự một giây, nhưng rồi gật đầu và bước đi.

Kim hít thở sâu để xua tan nỗi buồn tràn ngập, cô đặt những kỷ niệm trở lại trong hộp. Cô chưa bao giờ tha thứ cho mình vì đã không bảo vệ được anh trai cô.

Cô mở khóa tháo mũ bảo hiểm khỏi bánh xe. Cơ thể cô bây giờ ngập tràn sự đấu tranh và quyết tâm.

Không, cô ấy sẽ không như vậy. Kim sẽ không bỏ mặc những cô gái đó, vì họ quan trọng với một ai đó. Họ cũng vô cùng quan trọng với cô.

ÂM LẶNG KIM STONE #1 Silent Scream (2015) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.