Tiếng Thét Câm Lặng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 17

❊ ❊ ❊

“Lạy Chúa, Bryant, anh vẫn đứng đó à?”

Bryant chuyển từ chân này sang chân kia. Nhiệt độ buổi đêm đã giảm đi ba độ và mặt đất vẫn còn nguyên lõi băng rỉ nước thấm qua giày và ngấm vào xương.

Anh thổi hơi thở ấm áp vào bàn tay khum khum của mình. “Vì chúng ta không được làm bằng titan, trời lạnh đến nỗi đủ đóng băng cả khỉ đồng.”

“Đi nào,” Kim nói, đi đến rìa khu đất.

Khu đất có kích thước bằng một sân bóng. Nó hơi cao lên về phía một hàng cây che khuất bờ bắc nhìn từ khu cư xá. Về phía tây là một con đường ngăn tách khu đất với lò thiêu Rowley Regis. Toà nhà lớn còn lại nằm ở phía nam khu đất nơi gần sát đường, đằng sau trạm xe buýt và một cột đèn đường. Từ tầng trên tòa nhà nhìn ra một dãy nhà liền kề ở phía bên kia đường. Một hàng rào cao hai mét làm thành một vành đai bao quanh khu, che khuất khu vực này khỏi tầm mắt của những người đứng dưới.

Cô liếc về phía tây và lắc đầu. Thật an ủi xiết bao cho những đứa trẻ bị bỏ rơi, bị lạm dụng và bị bỏ quên khi chúng nhìn ra cửa sổ và thấy một nơi dành cho người chết.

Có những lúc, sự vô cảm của trại trẻ khiến cô ghê sợ. Đó là một toà nhà đã bỏ trống và đó là tất cả vấn đề.

Cô thở dài và gửi một nụ hôn gió thầm đến mộ của Mikey, giờ đang nằm đằng sau một bức màn sương mù nhốt họ khỏi phần còn lại của thế giới, màn sương cách họ sáu mươi mét về mọi hướng.

Một chiếc Volvo tấp vào một chỗ trên đầu khu đất.

Kim tiến đến khi Giáo sư Milton và hai người đàn ông bước ra khỏi xe.

“Thanh tra, thật mừng được gặp lại cô.”

Kim thấy một sự thay đổi lớn trong thái độ của Giáo sư kể từ ngày hôm trước. Má ông hồng hào và mắt ông sáng rực. Dáng đi của ông hoạt bát và có mục đích. Nếu đó là nhờ một đêm được bà Pearson chăm sóc, cô có thể cân nhắc để đặt dịch vụ này cho chính mình.

Ông quay sang những người đồng hành với mình khi Bryant xuất hiện bên cạnh cô. “Đây là Darren Brown và Carl Newton. Họ là các tình nguyện viên đã được lên kế hoạch hỗ trợ việc khai quật của tôi. Họ sẽ vận hành các thiết bị.”

Kim cảm thấy có nghĩa vụ phải làm rõ với Giáo sư sau những vấn đề ông đã gặp phải.

“Ông có biết chuyện này chỉ là vấn đề linh cảm thôi không, Giáo sư? Có thể chẳng có gì bên dưới cả.”

Đôi mắt ông ta vụt nghiêm túc và ông ta thấp giọng. “Nhưng nếu có thì sao, Thanh tra? Tôi đã cố gắng suốt hai năm để được khai quật vùng đất này và ai đó đã cố hết sức để ngăn chặn tôi. Tôi muốn biết tại sao.”

Kim hài lòng rằng ông đã hiểu.

Một chiếc Vauxhall Astra đỗ bên cạnh xe của Giáo sư. Một người đàn ông to béo khoảng trong độ tuổi 50 bước ra khỏi xe, theo sau là một phụ nữ cao lớn, tóc đỏ. Kim đoán cô ta khoảng gần 30 tuổi.

“David, cảm ơn các bạn đã đến,” Kim nói.

“Tôi nhớ là mình không có nhiều lựa chọn cho lắm, Thanh tra ạ,” ông nói với một nửa nụ cười.

“Giáo sư Milton, xin vui lòng gặp Tiến sĩ Matthews.”

Hai người đàn ông bắt tay nhau.

Kim đã gặp Tiến sĩ David Matthews tại Đại học Glamorgan, cùng với cảnh sát Đại học Cardiff và South Wales, thành lập một tổ chức đặc biệt ở Anh được gọi là Viện Khoa học Cảnh sát các trường Đại học. Tổ chức này dành để nghiên cứu và đào tạo những vấn đề liên quan tới cảnh sát.

Tiến sĩ Matthews là cố vấn cho Trung tâm Khoa học cảnh sát Glamorgan và đã có công trong việc thành lập Nhà nghiên cứu hiện trường tội phạm tại các trường đại học.

Kim từng tham dự một cuộc hội thảo ở đó hai năm trước và đã có một vài gợi ý để cải thiện chương trình đào tạo dựa trên những kinh nghiệm hiện trường vụ án của chính mình, điều đó giữ cô ở lại những cuối tuần.

“Tôi xin giới thiệu Cerys Hughes. Cô ấy là một nhà khảo cổ học vô cùng tài năng và vừa hoàn thành bằng khoa học pháp y.”

Kim gật đầu với cô ấy.

“Được rồi, quan trọng là hai người hiểu chúng tôi không có thẩm quyền ở đây. Sếp của tôi đang lo thủ tục nên không gì có thể xen vào cho đến khi thủ tục giấy tờ được hợp lệ. Nếu có thứ gì ở đây khiến hai người nghi ngờ, hãy cho tôi biết.”

David Matthews bước lên phía trước. “Cô có ba tiếng của chúng tôi cho những thứ vớ vẩn này và nếu chúng tôi không thấy có gì cả thì sau đó, chúng tôi sẽ tiếp tục việc khác.”

Kim gật đầu. Ba tiếng của ông ta cho hai ngày của cô. Phải rồi, có vẻ công bằng.

Ông tiếp tục. “Cerys và tôi sẽ lấy một ít đất trên đỉnh khu này để bắt đầu phân tích.”

Kim gật đầu với Cerys. Mái tóc đỏ rực được cắt ngắn vừa đẹp, qua dưới quai hàm vuông. Đôi mắt màu xanh nhạt của cô sắc sảo. Không phải vẻ đẹp tự nhiên, cô có một khuôn mặt hấp dẫn, thu hút sự chú ý.

Người phụ nữ nhìn lại Kim mà không hề cười và đi theo David khi ông bước tới mép đỉnh khu đất.

Một chiếc xe tải Escort trắng chiếm khoảng trống cuối cùng còn lại trên mô đất.

Một người phụ nữ mở cửa sau. Một bình trà đang bốc hơi và những gói bọc giấy bạc ở trong xe.

Bryant cười khúc khích. “Có phải tôi tưởng tượng ra không vậy?”

“Không, người thật đấy. Hãy đảm bảo mọi người đều có một tách trà nóng và bánh sandwich thịt xông khói trước khi họ bắt đầu làm việc.”

Bryant mỉm cười. “Sếp biết không, có những lúc…”

Kim không nghe hết được câu anh nói vì cô đã đi xuống đồi, hướng về phía tòa nhà bỏ hoang.

Cô bước vòng quanh hàng rào nhưng chẳng thấy có lối vào. Mặt trước của tòa nhà quay ra đường và những ngôi nhà đối diện. Có quá nhiều con mắt tò mò. Cô trở lại phía sau và bắt đầu tìm kiếm một chỗ dễ đột nhập.

Hàng rào không thiết kế theo kiểu truyền thống với những thanh gỗ mảnh đè lên nhau. Mỗi thanh gỗ ở đây đều dày và chắc chắn, loại thường được dùng làm tấm nâng hàng, và được xếp nằm ngang trên dưới. Chỉ có một chút ánh sáng xuyên giữa hai tấm, rộng gần hai mươi ba cen-ti-mét.

Cô đẩy thử một trong những cột rào cao. Nó lung lay, phần chân trụ đã mục rữa trong đất.

“Đừng nghĩ đến chuyện đó, thưa sếp,” Bryant nói, đưa cho cô một cốc đồ uống nóng. Cô cầm lấy cốc bằng tay trái và tiếp tục thử dọc theo những cái cột rào. Hai cái tiếp theo khá chắc nhưng cái thứ tư thì lung lay dữ dội.

“Sao cô lôi được Tiến sĩ Matthews tới đây? Cô có đe doạ ông ấy không?”

“Định nghĩa đe dọa xem,” cô nói, đẩy cái cột tiếp theo.

“Có lẽ tốt nhất là tôi không biết. Khả năng phủ nhận khéo léo và tất cả điều đó.”

“Chẳng tổn hại gì khi có sự hiện diện của một nhà khảo cổ học pháp y ở đây.”

“Dĩ nhiên là không, ngoại trừ rằng tại thời điểm này chúng ta không có quyền hướng dẫn bất cứ ai làm bất cứ điều gì.”

Kim nhún vai.

“Nếu không có gì bên dưới thì sao?”

“Thì tất cả chúng ta được về nhà uống trà. Nhưng nếu có, chúng ta có thể bắt đầu. Tiến sĩ Matthews hoàn toàn đủ tư cách để…”

“Ồ, tôi biết rồi. Ông ấy vừa mới cho tôi xem toàn bộ lịch sử học hành của ông ấy nhưng Woody nói không được động vào bất cứ thứ gì cho đến khi giấy tờ hợp lệ.”

“Thấy không, giờ anh đang ra vẻ mô phạm.”

“Chỉ là cố bảo vệ cái mông cô đấy, thưa sếp.”

“Mông tôi ổn. Anh nên lo cho mình thì hơn, nếu như anh định ăn cái bánh thịt xông khói thứ hai trong túi anh.”

“Sao cô biết được?”

Kim lắc đầu. Bởi vì anh sẽ mang một cái xuống đây cho cô, dù anh biết có thể cô sẽ không động tới nó.

Cô đứng cách xa hàng rào và uống nốt cốc cà phê của mình. “Giờ, quan trọng hơn là, tôi nên nhảy qua hay chui qua?”

Bryant rên rỉ. “Tránh xa thì sao?”

“Không phải lựa chọn tôi đưa ra.”

“Chúng ta không có quyền đi vào.”

“Hoặc giúp tôi hoặc kệ tôi. Lựa chọn là của anh.”

Cô đặt chiếc cốc rỗng trên mặt đất khi Bryant thở dài nặng nề.

“Nếu cô cố chui qua, cô sẽ ra khỏi đây với hình dạng dễ gây tổn thương cho trẻ em.”

“Vậy thì nhảy qua,” Kim nói, nhằm vào khoảng giữa của những thanh gỗ nằm giữa hai cột rào chắc chắn. Cô nhắm một cú đá vào một trong những tấm gỗ ngang bằng với đùi mình. Nó nứt toác. Cô đá thêm một lần nữa và tấm gỗ vỡ làm đôi. Cô đẩy những thanh vỡ vào phía trong để dùng mảnh gỗ còn nguyên bên dưới làm bục bước lên.

Với một động tác rất nhanh nhẹn, cô đặt mũi giày trái lên trên thanh gỗ và dùng vai của Bryant để đẩy mình lên. Cô nắm lấy cột rào chắc chắn bên trái mình, vắt chân phải qua hàng rào và hạ chân xuống chỗ hổng phía bên kia. Khi đã leo lên trên hàng rào, cô mất một giây để giữ thăng bằng trước khi nhấc chân trái lên và đặt xuống chỗ hổng. Cô nhảy xuống phía sau, gập đầu gối để giảm các tác động.

Lớp cỏ quanh toà nhà rất cao và đầy những cây tầm ma. Kim lần đường hướng tới chỗ cửa sổ vỡ duy nhất cô có thể nhìn thấy ở tầng trệt. Chiều cao của hàng rào đã bảo vệ tầm nhìn vào các cửa sổ thấp hơn, nhưng tất cả cửa kính ở tầng trên đã bị đập tan.

Cô xem xét một chiếc thùng rác bằng thiếc màu xám. Cô tháo nắp và dùng nó đập vào khung cửa sổ đã bị hỏng.

“Cô đang làm cái quái gì vậy?” Bryant gọi.

Cô phớt lờ anh và đập vỡ thêm mấy miếng kính, sau đó dựng ngược thùng rác lại và đứng lên nó. Cô cẩn thận chui mình qua cửa sổ, bước vào trên một mặt bàn Formica chạy dọc hết chiều dài bức tường, kết thúc chỗ một chậu rửa đôi.

Cô nhìn bên trong và thấy các bức tường nhà bếp đã bị lửa phá hỏng. Kim được cho biết ngọn lửa bắt nguồn từ đó. Những bức tường đen nhất khi đến gần cánh cửa dẫn vào hành lang. Những tấm rèm mạng nhện trang trí từng góc của căn phòng.

Cô có thể nghe thấy tiếng nước nhỏ giọt ở đâu đó trong tòa nhà. Nước sẽ ngừng chảy tại vòi khoá. Cô đoán đó là nước mưa còn sót lại từ một mái nhà bị hư hại do hỏa hoạn và giờ chảy xuống.

Khi đứng ở cửa, Kim nhìn thấy một hành lang chạy dài tách tòa nhà ra làm hai phần. Bên phải cô, những bức tường được sơn một màu trắng ngà. Một lớp bụi bám đầy ở những nơi không bị ngọn lửa thiêu cháy.

Bên trái cô, những dầm gỗ đỡ tầng trên trơ lộ cháy đen. Các khung cửa cũng bị cháy đen, chỉ còn vài chỗ tường thấp còn nhìn thấy màu sơn. Dây điện và cáp cũng lộ ra giữa các dầm.

Gạch đổ nát và những viên gạch từ trần nhà rơi xuống rải rác trên sàn hành lang. Càng đi về phía rìa toà nhà, sự phá huỷ hiển hiện càng tệ hơn.

Kim lùi lại vào nhà bếp và khảo sát thiệt hại một lần nữa. Những chỗ tường gần cửa nhất lốm đốm do hiệu ứng đá cẩm thạch của gỗ cháy. Những cánh cửa tủ lạnh và tủ đông đã bị oằn vênh và đổ xuống những khu gần bếp sáu ô nằm dưới một lớp bồ hóng mỏng.

Cô mở cánh cửa trên phần tường gần chỗ bếp nhất. Phân động vật gặm nhấm rơi vào trong bếp nấu. Một mảnh giấy A4 được đính phía bên trong cánh cửa. Chữ in vẫn còn nhìn được. Nó liệt kê tên của các cô gái ở phía bên tay trái và một đường kẻ cho thấy những việc nhà được phân bổ cho cả tuần.

Kim dừng lại một lúc. Bàn tay cô giơ lên và chạm vào vài cái tên đầu tiên. Cô đã từng là một trong số những cô gái này, không phải ở đây và không phải khi đó nhưng trong tiềm thức, cô biết từng cô gái trong danh sách. Cô biết sự cô đơn của họ, nỗi đau của họ, sự tức giận của họ.

Đột nhiên những kí ức về gia đình thứ năm nhận nuôi cô ùa về. Trong căn phòng hộp nhỏ ở phía sau nhà, cô đã nghe thấy tiếng chim bồ câu gù suốt đêm từ nhà kế bên.

Mỗi lần có cuộc đua chim bồ câu, cô đều xem chúng, sẵn sàng cổ vũ chúng bay đi, thoát khỏi sự giam cầm và được tự do. Nhưng chúng chẳng bao giờ làm thế.

Những nơi như Crestwood đều giống nhau. Đôi khi, những con chim sẽ được tự do nhưng chúng dường như luôn bay trở lại.

Cũng giống như nhà tù, khi một đứa trẻ ra khỏi trại trẻ, màn tạm biệt luôn đầy hi vọng và những lời chúc tốt đẹp nhưng không bao giờ dứt khoát.

Suy nghĩ của cô bị cắt ngang bởi tiếng còi báo động từ xa. Cô trèo lên mặt bếp và cong người chui qua cửa sổ, nhảy lên trên thùng rác và nhảy xuống đất.

Cô kéo thùng về chỗ hàng rào ngay khi tiếng còi báo động và tiếng động cơ xe vừa tắt.

“Chào buổi sáng, Kelvin, sao nhiều cảnh sát thế?” Bryant hét lên.

Kim trợn tròn mắt và đứng tựa vào hàng rào.

“Có người báo đã nhìn thấy ai đó vào trong tòa nhà này.”

Tuyệt vời, cảnh sát ở đây vì cô.

Bryant cười khúc khích. “Trời, là tôi mà, tôi chỉ đi xem xét xung quanh một chút. Hôm nay, tôi vớ phải một vụ khỉ gió và phải trông giữ cái đoàn đào bới trời đánh này, vậy nên tôi tò mò xem có gì phía sau đây không.”

“Nhưng anh có vào trong toà nhà không?” Viên cảnh sát nghi ngờ hỏi.

“Không, anh bạn à, anh nghĩ tôi ngu ngốc thế ư?”

“Được rồi, Thanh tra. Tôi sẽ để anh xem tiếp.”

Viên cảnh sát toan bước đi nhưng sau đó, anh ta lại quay đầu trở lại vài bước. “Vụ khỉ gió do sếp anh giao à, Thanh tra?”

“Còn ai được nữa?”

“Vậy nói cho anh biết, anh sẽ nhận được lời chia buồn của hầu hết các Đồn đã từng làm việc với người phụ nữ đòi hỏi đó.”

Bryant cười khúc khích. “Cậu biết không, nếu cô ấy nghe thấy, có lẽ cô ấy sẽ đồng ý đấy.”

“Dù sao cô ấy cũng có chút lạnh lùng, nhỉ?”

Kim gật đầu từ bên kia hàng rào. Phải, cô hạnh phúc với điều đó.

“Không, cô ấy không xấu như cậu nghĩ đâu.”

Kim gần như gầm gừ. Có xấu, cô thực sự như vậy.

“Thực ra, cô ấy chỉ nói ngày nào đó sẽ thật tốt nếu các cậu thỉnh thoảng bắt chuyện với cô ấy.”

Cô sẽ giết Bryant một cách đẫm máu. Chậm rãi, từ từ.

“Không vấn đề gì. Tôi sẽ ghi nhớ điều đó.”

Viên cảnh sát đã đi xa và báo lại với cấp trên rằng mọi chuyện vẫn đang trong tầm kiểm soát.

“Đồ khốn,” Kim trèo qua hàng rào.

“Ôi, xin lỗi sếp. Tôi không biết cô đang ở đó… nghe.”

Kim đứng trên thùng rác, và thoát ra ngoài như cách cô đã vào.

Cô nhảy xuống nhưng đã va vào Bryant và xô anh sang bên.

“Ôi, xin lỗi,” cô nói.

“Tính trên thang điểm xin lỗi chính đáng, tôi chấm nó bảy trừ.”

“Thanh tra,” vị Giáo sư nói khi ông ta xuất hiện bên cạnh họ. “Chúng tôi đã sẵn sàng để bắt đầu.”

Bryant bắt gặp ánh mắt cô và hai người vẫn nhìn nhau khi Giáo sư quay đầu bước đi.

“Vậy, cô đã thu thập được gì sau nhiệm vụ tìm hiểu thực tế bất hợp pháp chưa?”

“Trái với báo cáo, ngọn lửa không bắt đầu từ bếp.”

ÂM LẶNG KIM STONE #1 Silent Scream (2015) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.