“Nghiêm túc đấy, thưa sếp, tôi đã nghe nói về chuyện đuổi theo xe cứu thương nhưng mà đuổi theo một cái xác thì?”
Kim thu hẹp khoảng cách giữa họ và chiếc xe đằng trước. “Anh nghe người làm dịch vụ lễ tang nói rồi đấy. Bà ấy vừa mới rời đi hai giờ trước. Nếu chúng ta có thể đến đó kịp lúc, chúng ta có thể dừng buổi lễ và yêu cầu khám nghiệm tử thi.”
“Gia đình người ta sẽ mừng lắm.”
“Ngừng rên rỉ đi.”
“Sếp có nhận ra là chúng ta đang quay trở lại lò thiêu ngay bên cạnh khu đất không? Có cảm thấy như chúng ta chẳng đi được đến đâu không?”
“Anh không hiểu được đâu,” cô nói, bấm còi khi chiếc xe phía trước còn đang lừng khừng ở một ngã giao thông nhỏ. Chiếc xe rẽ phải.
Kim lái xe lên đồi Garrett Lane và đi lên cây cầu bắc qua kênh. Bryant nảy lên nảy xuống ở chỗ ngồi của mình. Cô đã ra khỏi ngã giao thông thứ tư để đi thẳng vào nơi hỏa táng và dừng lại bên ngoài cửa ra vào.
“Chết tiệt, chẳng còn chiếc xe hay người khóc lóc nào,” cô quan sát.
“Có thể chúng ta đến sớm. Biết đâu lễ tang vẫn đang diễn ra ở nhà.”
Kim không nói gì khi cô bước ra khỏi xe và đi vào trong tòa nhà. Một thiếu nữ ngồi trên bờ tường, đầu cúi xuống.
Kim đi tiếp. Có một đám tang để lẻn vào.
Kim rùng mình khi cô bước vào tòa nhà. Những băng ghế gỗ xếp thành hàng trong không gian hai bên lối đi. Con đường chính giữa dẫn đến một khu vực được che màn. Tấm màn nhung đỏ đã được kéo trở lại vị trí cũ.
Bên phải là một bục cao. Một sân khấu phía sau treo số của ba bài thánh ca.
Kim cảm nhận được sự vô hồn của nơi này. Cô không thích nhà thờ cho lắm, nhưng ít nhất chúng mang lại sự cân bằng. Có những đám cưới, lễ rửa tội, lễ kỷ niệm một sự khởi đầu, để cân bằng với mất mát. Còn nơi này, chỉ toàn chết chóc.
“Tôi giúp gì được không?” Một giọng nói vang lên mà không thấy người đâu.
Cô và Bryant nhìn nhau.
“Chúa,” Bryant thì thầm.
“Không hẳn,” một nhân vật xuất hiện từ phía sau bục lên tiếng.
Mặc dù không béo, chiếc áo choàng mục sư màu đen đã không tôn lên người đàn ông mặc nó. Khuôn mặt ông ta không tròn như hình dáng cơ thể. Mái tóc muối tiêu của ông ta dày ở hai bên nhưng lại lơ thơ ở một vòng cung rộng trên đỉnh đầu của mình như một con đường mòn ngang qua cánh đồng. Kim đoán ông ta gần cuối độ tuổi ngũ tuần.
“Nếu Chúa vắng mặt, tôi có thể thay Ngài giúp gì không?”
Giọng nói trầm thấp và mang nhịp điệu nhẹ nhàng. Mẹ nuôi thứ năm của Kim cũng sở hữu một giọng nói qua điện thoại không giống với cách bà ấy nói chuyện bình thường. Kim tự hỏi không biết có phải vị mục sư có riêng một chất giọng đặc biệt dùng cho công việc giao dịch.
“Chúng tôi đang tìm lễ tang của Mary Andrews,” Bryant nói.
“Các vị là người thân à?”
Bryant xuất trình thẻ ngành.
“Nếu thế thì mọi người đến muộn rồi.”
“Khỉ thật. Có cách nào ngừng quá trình này lại không?”
Mục sư nhìn đồng hồ. “Bà ấy đã nằm trong nhiệt độ 1100 được một tiếng rồi. Tôi nghĩ chẳng còn lại gì mấy đâu.”
“Tiêu rồi… Xin lỗi, thưa Cha.”
“Tôi là mục sư, không phải linh mục, nhưng tôi thông qua lời xin lỗi của anh.”
“Cảm ơn người đã giúp,” Bryant cho biết, thúc Kim về phía cửa.
“Chết tiệt, chết tiệt, chết tiệt,” Kim nói khi quay trở lại xe.
Ra đến bên ngoài, cô nhận thấy thiếu nữ vẫn còn ngồi trên bờ tường, một mình. Cô đến chỗ chiếc xe và ngoái nhìn lại. Rõ ràng cô gái đó đang run rẩy nhưng đó không phải việc của cô.
Cô mở cửa xe và lại dừng lại. Đó thực sự không phải việc của cô.
“Sẽ trở về trong một phút,” cô nói, đóng sầm cửa xe lại.
Kim chạy về phía cô gái và đứng bên cạnh cô. “Này, em ổn không?”
Thiếu nữ có vẻ ngạc nhiên. Cô gái đã cố gắng nở một nụ cười lịch sự trong khi gật đầu. Đôi mắt cô trũng sâu trên khuôn mặt nhợt nhạt.
Chân cô gái đi đôi giày bệt tinh xảo với những cái nơ màu đen và trắng. Cô mặc quần bó màu đen dày và một chiếc chân váy dài đến đầu gối. Chiếc áo sơ mi màu xám được khoác thêm bên ngoài một chiếc áo khoác cài chéo, cả hai đều đã là kiểu dáng cách đây hai thập kỷ và đều quá khổ. Một bộ trang phục góp phần cho một đám tang nhưng không có tác dụng bảo vệ cơ thể chống lại nhiệt độ không quá hai độ.
Kim nhún vai và quay đi. Cô đã hỏi. Cô gái không có đau khổ nào khác ngoài buồn thương. Cô có thể bước đi mà không cắn rứt lương tâm. Đó không phải việc của cô một tí nào.
“Người thân à?” Kim ngồi trên tường và hỏi.
Cô gái lại gật đầu. “Bà của em.”
“Tôi rất tiếc,” Kim nói. “Nhưng em cũng không nên ngồi đây mãi.”
“Em biết, nhưng bà giống như mẹ em vậy.”
“Nhưng sao em vẫn ở đây?” Kim nhẹ nhàng hỏi.
Cô gái nhìn lên ống khói của lò thiêu. Luồng khói dày bốc lên và bay dần đi. “Em không muốn rời xa bà cho đến khi… Em không muốn bà phải ở một mình.”
Giọng cô gái nghẹn ngào và những giọt nước mắt lăn dài trên má cô. Kim nuốt nước bọt khi cô nhận ra người mà cô gái đã nói đến.
“Bà của em là Mary Andrews à?”
Cô gái ngừng khóc và gật đầu. “Em là Paula… nhưng sao chị biết?”
Kim không cảm thấy cần phải nói chi tiết cho cô bé đau buồn này.
“Tôi là một Thanh tra. Bà ấy có liên hệ với nơi đó.”
“À vâng, bà từng làm việc ở Crestwood. Bà làm quản gia được khoảng hai mươi năm.” Cô gái đột nhiên mỉm cười. “Thỉnh thoảng, bà đưa em đi cùng nếu có ca làm việc vào cuối tuần. Em giúp bà thay ga giường hoặc giặt giũ. Cũng không chắc em đã giúp được bao nhiêu. Tất cả các cô gái đều mến bà dù bà chẳng là gì với họ. Hình như họ tôn trọng bà. Họ không hề hỗn láo với bà và bà nhận được rất nhiều những cái ôm.”
“Hẳn là các nhân viên khác cũng mến bà ấy như vậy nhỉ.”
Paula nhún vai và sau đó mỉm cười. “Bác Billy.” Cô gật đầu về phía dưới chân đồi. “Bác ấy từng sống ở dưới đó.”
Kim bị hấp dẫn. “Sao em biết Billy?”
“Thỉnh thoảng bà em trông con gái bác ấy một lát để bác ấy đi mua sắm.” Cô gái mỉm cười và nhìn lên ống khói. “Lẽ ra bà chỉ cần ngồi trông Lucy nhưng bà không thể làm thế. Bà luôn có một vài việc gì đó phải làm trước khi bác ấy quay về, kiểu như là ủi hay lau dọn. Và em chơi với Lucy. Khi bác ấy quay lại, bà sẽ không nhắc gì đến những việc bà đã làm. Bà không muốn nhận lời cảm ơn, bà chỉ muốn giúp.”
“Nghe có vẻ như bà của em là một phụ nữ rất đặc biệt,” Kim nói thế và thực sự có suy nghĩ đó.
“Sau vụ cháy, bà và em không bao giờ trở lại đó và bà nói họ đã chuyển đi.” Paula suy nghĩ một lúc. “Chị biết không, sau vụ cháy đó, bà thay đổi rất nhiều. Bà chưa bao giờ là một quản gia già nua, nếu chị hiểu ý em, nhưng sau vụ cháy, cứ như thể có gì đó đã biến mất khỏi bà.”
Kim tự hỏi sao Mary Andrews lại nói dối về việc William Payne đã chuyển đi.
“Em có bao giờ hỏi bà chưa?” Kim nhẹ nhàng hỏi.
Cô biết mình đã lợi dụng mong muốn được nói về bà ngoại của cô bé. Nói về một người vừa mất khiến họ sống lại trong tâm trí và trái tim mình. Nó bảo tồn mối liên hệ, sự gắn kết. Kim hi vọng họ đã giúp đỡ lẫn nhau.
Paula gật đầu. “Có một lần bà đã rất tức giận với em. Em còn nhớ rất rõ, vì bà chưa bao giờ nổi giận với em. Bà bảo em đừng bao giờ nhắc đến nơi đó hay những người đó nữa. Nên em không hỏi nữa.”
Kim thấy cô gái lại đang run rẩy. Toàn thân cô gái rung lên nhưng khói vẫn tiếp tục toả ra từ ống khói.
“Em biết không, có người từng nói với tôi như thế này và tôi luôn luôn nhớ.” Kim nhớ lại rất rõ. Đó là đám tang của cha mẹ nuôi thứ tư của cô và khi đó cô 13 tuổi.
Khuôn mặt thơ ngây chưa một nếp nhăn hướng nhìn cô háo hức, tha thiết mong một sự an ủi, giống như Kim đã từng, dù cô không thể hiện điều đó ra với ai cả.
“Có người nói với tôi rằng cơ thể con người chẳng khác nào một cái áo khoác được cởi bỏ khi nó không còn cần thiết nữa. Bà của em không còn ở đó nữa, Paula ạ. Chiếc áo khoác bà mặc khiến bà đau đớn nhưng giờ bà đã thoát khỏi nó rồi.”
Kim ngước lên nhìn làn khói giờ đã mỏng hơn. “Và tôi nghĩ chiếc áo khoác đó đã biến mất rồi, vì thế em cũng nên đi thôi.”
Thiếu nữ đứng dậy. “Cảm ơn chị, cảm ơn chị nhiều lắm.”
Kim gật đầu khi cô bé quay đi. Ngôn từ nào cũng sẽ chỉ làm dịu nỗi đau được trong một vài khoảnh khắc. Bản chất ích kỷ tự nhiên, nỗi đau buồn dành cho người còn sống. Đó là một phép đo một người cảm thấy sự mất mát sâu sắc đến mức nào, và trong một số trường hợp, như Kim biết, gồm cả sự hối tiếc của họ nữa.
Kim nhìn Paula lon ton chạy xuống đồi. Cô đã nghĩ có nên nói với em rằng Lucy vẫn sống ở ngôi nhà đó, nhưng bà ấy đã có lí do để nói dối và Kim phải tôn trọng điều đó.
Tiếng chuông điện thoại mang cô trở về hiện tại. Dawson gọi.
“Thưa sếp, sếp ở đâu thế?”
“Gần đến nỗi có thể ngửi thấy mùi nước hoa cậu dùng sau khi cạo râu.”
Ngày hôm nay đã phát triển thành một tập phim xấu của Twilight Zone.
“Tốt quá thưa sếp, vì chúng tôi cần sếp trở lại đây ngay lập tức.”
“Có chuyện gì vậy?” cô vừa hỏi Dawson vừa chạy nhanh về phía Bryant.
“Cái máy từ đó vừa mất trí rồi. Có vẻ như chúng ta có một thi thể nữa.”