Tiếng Thét Câm Lặng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 59

❊ ❊ ❊

Tiếng gầm rú của Ninja tắt hẳn khi Kim rẽ vào con đường đất. Cô tháo mũ bảo hiểm và treo lên tay lái bên phải.

Cô nhìn bao quát khu đất từ trên đỉnh đồi. Khu số một và số hai đã được trả lại nguyên trạng, lều tiện ích cũng đã được dỡ bỏ. Hàng rào tạm không còn bao quanh và báo chí cũng đã rời đi. Viên cảnh sát làm nhiệm vụ canh gác cũng đã không còn ở đây, chỉ còn một vài thiết bị để gọn lại ở góc phía trên đầu khu. Nơi đây lại trở về là mảnh đất công, nơi tổ chức hội chợ du lịch thường niên nhằm mục đích giải trí.

Chỉ còn vài con gấu bông và những bông hoa tàn tã do thời tiết bỏ lại dưới chân đồi là dấu hiệu cho những gì xảy ra mấy ngày qua.

Một phần của cuộc điều tra đã kết thúc. Những manh mối từ người chết đã được khai quật và giờ mọi chuyện tùy thuộc vào việc cô và đồng đội của mình khớp chúng lại với nhau như thế nào.

Một ngày, tên của ba cô gái này sẽ tràn ngập trên một trang Wikipedia. Nó sẽ là một liên kết từ bài chính mô tả lịch sử của Black Country. Vụ án giết hại ba người mãi mãi sẽ là một vết nhơ trong di sản của nơi này.

Độc giả sẽ lướt qua các bài viết mô tả các thành tựu của nhà sản xuất xích Netherton - người đã rèn các mỏ neo và dây xích cho Titanic và hai mươi con ngựa Shire - đàn ngựa đã kéo tải một trăm tấn qua thị trấn.

Việc buôn bán kim loại có niên đại từ thế kỷ XVI sẽ bị lãng quên so với một tiêu đề giật gân như vậy.

Nó sẽ không phải là một kỷ lục tốt đẹp gì.

“Tôi đã nghĩ có thể là sếp,” Dawson nói khi bước ra khỏi lều.

Những quầng thâm hiện rõ trên mắt cậu. Chiếc quần jeans dính bụi đất và chiếc áo len nhàu nhĩ nhưng có thể thông cảm cho phép cậu ta có chút tàn tạ như vậy sau nhiều giờ đồng hồ ở đây và sự hết mình của cậu ta đối với vụ án.

Cô muốn khen cậu đã làm rất tốt nhưng không hiểu sao mọi ngôn từ cứ mắc trong cổ họng. Thường thì sau mỗi lần cô khen ngợi cậu ta là ngày hôm sau cậu ta lại làm gì đó khiến cô phát điên.

“Dawson, tôi phải nói là cậu thực sự khiến tôi phát điên. Cậu là một thanh tra quá tốt nhưng thỉnh thoảng cậu lại hành động như một đứa trẻ lên ba.” Cô dừng lại. Những gì cô nói ra không giống lắm so với dự định. “Nhìn xem, tôi biết tuần này đã rất khó khăn với cậu nhưng mặc dù vậy cậu vẫn thật sự toả sáng.”

Dawson ngửa đầu ra sau và cười lớn. “Cảm ơn, thưa sếp. Những lời này do cô nói có ý nghĩa rất lớn.”

“Tôi thực sự nghĩ như vậy, Kev ạ.”

Ánh mắt họ gặp nhau. Cậu ta biết điều đó.

“Nghe này, mai hãy nghỉ đi. Tất cả chúng ta đã làm việc tám tiếng liền. Sáng thứ bảy, chúng ta sẽ phải dành vài giờ cho cà phê và bánh nướng xốp, cho những lời la hét của Bryant, phân tích những gì chúng ta có, và lên kế hoạch hành động cho tuần tới.”

“Đã một tuần rồi thưa sếp. Cô vẫn muốn gò ép tôi vào khung cảnh đó à?”

Cô lắc đầu. “Không, tôi đang nghĩ Bryant sẽ hợp hơn.”

Cô bước vào căn lều cuối cùng còn lại và thấy Cerys đang ngồi một mình ở chiếc bàn gấp bên cạnh ngôi mộ.

“Mất hết bạn bè rồi à Cerys?” Kim hỏi.

Cerys quay lại và mỉm cười. “Nhân viên của tôi đang ở khách sạn đóng gói đồ đạc để lên đường. Một tuần căng thẳng rồi.”

Kim gật đầu đồng ý. “Còn cô?”

Cerys thở dài. “Chưa xong. Vài tiếng nữa người ta sẽ lấp ngôi mộ này. Tôi không nghĩ còn tìm thêm được gì nữa. Nạn nhân thứ ba bị chôn không sâu như những người khác nhưng tôi vẫn muốn chắc chắn nốt.”

“Vậy sau đó cô sẽ đi à?” Kim hỏi.

Cerys lắc đầu. “Không. Tôi sẽ ở đây làm nốt các thủ tục giấy tờ cho đến khá muộn.” Cô với lấy một hộp Tupperware nhỏ. “Lại là các hạt cườm đấy, nhưng tất nhiên cô đã biết rồi. Trên thi thể có vài tàn tích còn lại của quần áo nhưng Daniel đã mang luôn đến phòng thí nghiệm rồi. Vải đã quá mủn nên không nhặt riêng ra ngay tại chỗ được.”

“Còn gì nữa không?”

Cerys chỉ vào một góc của ngôi mộ khoảng 0,1 mét vuông.

Mặt cô xịu xuống mỏi mệt. “Trừ khi chỗ đó có gì đáng quan tâm, nếu không thì tôi e là không còn gì đâu.”

“Cô có thấy một bộ răng giả không?”

Cerys cau mày. “Không. Lẽ ra tôi phải thấy à?”

“Đó là chi tiết nhận dạng cuối cùng mà tôi đang tìm kiếm.”

“Nếu nó ở đó thì chắc chắn không tách khỏi thi thể đâu.”

Chết tiệt, không có mảnh ghép cuối cùng đó, cô không thể chắc chắn về độ chính xác của các đặc điểm nhận dạng Nicola miêu tả.

Kim gật đầu đã hiểu và bước ra khỏi lều. Cô dừng bước rồi quay lại.

“Cerys, cô không sao chứ?”

Cerys quay lại, bị ngạc nhiên bởi chính câu hỏi hoặc bởi chính người hỏi. Cô mỉm cười nhưng nụ cười khá miễn cưỡng và vô hồn.

“Cô biết không, Kim, tôi thật sự không hiểu. Người tôi ngập tràn giận dữ không thể trút bỏ được. Nhìn này, tôi không quan tâm các cô gái này đã làm gì hay không làm gì. Tôi chỉ biết rằng họ đã bị coi chẳng bằng con người. Họ bị tra tấn, bị đặt xuống đất và bị bỏ lại đó cho thối rữa trong khi họ mới chỉ là những đứa trẻ. Tôi muốn có mặt khi cô bắt tên khốn đã làm chuyện này. Tôi muốn làm lại chính xác những điều đó với hắn ta và điều đáng lo ngại là tôi cảm thấy mình cũng có khả năng làm những điều tàn ác như vậy.”

Kim nhìn Cerys xả ra tất cả. Đôi khi cô quên rằng Cerys chưa làm việc nhiều với các hiện trường vụ án và một cảnh tượng đau lòng như thế này chỉ là khởi đầu.

Người phụ nữ ngẩng lên nhìn cô và lắc đầu. “Làm thế nào cô có thể làm được điều đó, Kim? Làm thế nào cô có thể thức dậy đối mặt với chuyện này mỗi ngày mà không phát điên?”

Kim suy nghĩ. “Tôi xây dựng. Tôi lấy một đống gỉ sét và bụi bẩn rồi dựng nó thành thứ gì đó đẹp đẽ. Tôi tạo ra một cái gì đó để cân bằng lại với sự xấu xí của những gì chúng tôi làm. Nó hiệu quả. Nhưng cô có biết điều gì thực sự làm nên sự khác biệt không?”

“Là gì?”

“Biết được rằng tôi sẽ bắt được hắn.”

“Cô nghĩ thế à?”

Kim mỉm cười. “Ồ vâng, vì đam mê của tôi đã vượt xa năng lượng hắn cần có để tránh được tôi. Tôi sẽ không dừng lại cho đến khi hắn bị trừng phạt vì những gì hắn đã làm. Và, tất cả những gì cô đã làm ở đây, mọi manh mối cô tìm được, mọi đoạn xương cô lấy lên sẽ giúp tôi làm điều đó. Sẽ khó vô cùng, Cerys ạ, nhưng nó xứng đáng.”

Cerys gật đầu và mỉm cười. “Tôi hiểu và tôi tin cô. Cô sẽ bắt được hắn.”

“Ồ, tôi có chứ. Và khi đó, tôi sẽ gửi hắn lời chào của cô.”

Sự im lặng xen vào giữa họ. Kim không còn gì để hỏi người phụ nữ đã rất nỗ lực làm việc không mệt mỏi suốt nhiều ngày, cả về thể chất lẫn tinh thần.

Kim bước lại gần và chìa tay ra. Mặc dù làn da hơi thô ráp nhưng lòng bàn tay cô ấy rất mềm và ấm.

“Cảm ơn vì tất cả, Cerys, và về nhà an toàn nhé. Tôi hi vọng chúng ta sẽ gặp lại.”

Cerys mỉm cười. “Cũng thế nhé, Thanh tra.”

Kim gật đầu và rời khỏi lều.

Cô cần tìm một bộ răng giả.

ÂM LẶNG KIM STONE #1 Silent Scream (2015) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.