Nicola Adamson nhấp một ngụm Southern Comfort. Thường trong lúc làm việc cô không động đến rượu, nhưng đêm nay cô không thể rũ bỏ cảm giác cả người căng cứng. Các khớp của cô cứ như đã liền hết với nhau và cơ bắp như được đổ xi măng vậy.
Bầu không khí trong câu lạc bộ đã trở nên sôi động. Một nhóm nhân viên ngân hàng người Thụy Sĩ đã tới, đem lại rất nhiều phấn khích và cả tiền mặt. Tiếng nhạc ầm ĩ và những tràng cười lan đi khắp nơi. Những cô gái còn lại đang bận tiếp các khách hàng quen, nụ cười của họ chân thành và cởi mở. Tất cả các dấu hiệu đều cho thấy đây sẽ là một đêm thú vị cho tất cả mọi người. Đó là kiểu không khí mà nhờ đó cô chẳng cần nỗ lực chút nào cũng vẫn hoàn thành được công việc. Như thường lệ.
Nicola biết cô đang đấu tranh để không cãi nhau với em gái mình. Nó đã bắt đầu bằng một cái gì đó rất nhỏ nhặt mà cô thậm chí không thể nhớ nổi nhưng rồi đã phát triển thành một sự ức chế tột bậc chỉ còn thiếu nước lao vào đánh nhau.
Beth đã dùng quân bài tội lỗi, điều đó thể đoán trước, là lôi ra những gì Nicola có và Beth không có. Cuối cùng trong cơn giận dữ, Beth đã rời khỏi căn hộ và đến khi Nicola đi làm, con bé vẫn chưa trở lại.
Mặc dù Beth đã lớn và hoàn toàn có thể tự chăm sóc mình, Nicola biết cô vẫn là chị - người bảo vệ. Mặc tình trạng thù địch giữa họ, cô vẫn lo lắng và cô không thể làm khác được.
“Này Nic, cô không sao chứ?”
Cô hơi giật mình. “Tôi ổn, Lou.”
Chủ câu lạc bộ là một cựu đô vật, chiếc áo thun và bộ comple anh mặc đi làm mỗi đêm cũng không giúp anh ngụy trang được thực tế đó.
Đây là nơi anh xây dựng mọi thứ từ đầu. Lou nuôi ý tưởng về một câu lạc bộ hạng sang nơi những phụ nữ hấp dẫn nhảy để khách hàng thưởng thức. Từ ngày đầu tiên, anh đã có ba nguyên tắc và chúng áp dụng cho các nhân viên một cách nghiêm ngặt cũng như cho khách quen: không ảnh khoả thân, không đụng chạm và không có chỗ cho sự thiếu tôn trọng.
Đối với nhân viên của mình, anh có thêm một quy tắc thứ tư: không dùng ma túy. Bản thân anh giám sát việc thực hiện ba điều đầu tiên và một bài kiểm tra thuốc phiện mỗi tháng chịu trách nhiệm thực hiện điều thứ tư.
Các nguyên tắc của anh là cơ sở cho kế hoạch kinh doanh cũng như tuyên ngôn sứ mệnh và anh luôn đi đầu thực hiện các nguyên tắc đó. Không có cô gái nào mà Nicola biết từng cảm thấy không thoải mái trước sự hiện diện của Lou.
“Hôm nay cô không phải là cô, cô gái nhỉ?”
Cô định nói dối, nhưng ông chủ của cô hiểu cô quá rõ.
“Chỉ hơi phân tâm một chút thôi, Lou ạ.”
“Cô muốn làm ngoài quầy không?”
Nicola lắc đầu, gật đầu rồi thở dài. Thành thật mà nói, cô không biết mình muốn làm gì nữa.
Anh chỉ cô theo anh đi qua cánh cửa sau quầy bar. Khi đã ở trong hành lang khá yên tĩnh, anh dừng bước.
Mary Ellen, một cựu người mẫu đến từ San Diego, chạy qua chen giữa họ. Lou đợi cho đến khi cô ấy đi khá xa.
“Chuyện này có liên quan gì tới em gái cô không?”
Nicola ngạc nhiên. “Sao anh biết Beth?”
Anh nhìn quanh hành lang để đảm bảo không có ai đang nghe. “Nghe này, tôi không định nói gì đâu nhưng con bé đã đến đây sớm nay.”
Nicola cảm thấy miệng khô khốc. “Con bé đã đến đây?”
Lou gật đầu. “Yêu cầu tôi tha cho cô để cô có thể làm gì đó ý nghĩa hơn với đời mình.”
“Ôi, Chúa ơi, không.” Nicola thở hắt ra. Cô có thể cảm thấy mặt mình nóng bừng. Cô chưa bao giờ cảm thấy bị sỉ nhục như vậy trong đời mình.
“Anh đã nói gì với con bé?”
“Tôi nói với cô ấy cô là một cô gái mạnh mẽ và hoàn toàn có khả năng tự đưa ra quyết định.”
“Cảm ơn, Lou. Tôi rất xin lỗi. Con bé có nói gì nữa không?”
“Có, cô ấy gọi tôi bằng vài cái tên và buộc tội tôi bóc lột cô. Những điều tôi chưa từng nghe.” Anh trợn tròn mắt.
Nicola mỉm cười. “Và anh nói?”
“Tôi cảm ơn ý kiến của cô ấy và hỏi liệu còn bất cứ điều gì khác tôi có thể giúp không.”
Nicola cười thành tiếng. Đó là một sự giải thoát dễ chịu, một liều thuốc giải cho sự căng thẳng đã dâng lên trong người cô.
Mặc dù Lou rất hài hước, cô vẫn xấu hổ khi Beth đã mang chuyện trong nhà đến chỗ làm của mình.
“Nghe này, Lou. Hôm nay tôi không tập trung được, có lẽ tốt nhất tôi nên về nhà.”
Anh gật đầu thấu hiểu. “Tôi nói với cô này, giữa hai chị em cô, tôi mừng vì tôi đã làm việc với cô, vì em gái cô là một cô gái thật khiến người ta tức giận.”
“Tôi biết,” Nicola lặng lẽ nói, trong khi thầm nghĩ, anh không hiểu đâu.
Cô bắt đầu đi về phía phòng thay đồ ở cuối hành lang.
“Ôi, Nic…”
Cô quay lại.
“Cẩn thận nhé. Tôi có cảm giác cô ấy thực sự tức giận với cô đấy.”
Nicola thở dài và lặp lại suy nghĩ trước đó của mình.
Anh thực sự không hiểu đâu.