Tôi không thích cô gái này từ khoảnh khắc đầu tiên tôi nhìn thấy cô ta. Có gì đó thực sự đáng thương: thảm hại. Và cô ta xấu xí.
Tất cả mọi thứ trên cơ thể cô ta đều mang kích cỡ quá nhỏ. Mũi giày bị rách. Chiếc váy denim hơi ngắn quá. Ngay cả thân người cô ta dường như quá nhỏ so với phần tay chân dài mọc ra từ đó.
Cô ta là cô gái tôi không hề nghĩ sẽ gây rắc rối cho mình. Cô ta quá mờ nhạt đến nỗi tôi gần như không nhớ tên.
Cô ta không phải là người đầu tiên và cũng không phải người cuối cùng nhưng có gì đó thực sự thoả mãn khi được chấm dứt sự đau khổ của cô ta. Cô ta là một cô gái mà không ai sẽ yêu và không ai từng yêu.
Được sinh ra bởi một người mẹ 15 tuổi tại Hollytree, số phận đã chẳng dành cho cô ta những điều tốt đẹp. Năm năm sau khi sinh đứa con thứ hai, người mẹ đó đã bỏ đi.
Sự chối bỏ từ người cha đến vào sáu năm sau, cha cô ta vứt bỏ cô ta ở Crestwood cùng một túi rác đựng đồ đạc tích lại. Ông ta đã thể hiện rõ là sẽ không có những chuyến thăm vào cuối tuần hay hi vọng đưa cô ta trở về nhà.
Cô gái đứng tại bàn tiếp nhận khi cha cô ta cho cô ta đi; khi đó cô ta đã đủ lớn để hiểu.
Ông ta đã bước đi mà không có cái ôm hay lời chia biệt nào, nhưng vào phút cuối cùng, ông ta đã quay lại và nhìn chằm chằm vào cô ta. Rất nghiêm nghị.
Có phải cô ta, trong một phút ngắn ngủi, đã hi vọng về một sự hối tiếc, một lời giải thích nào đó; một sự biện minh cô ta có thể hiểu được? Có phải cô ta đã hi vọng về lời hứa trở lại của cha, dù cho đó có là gian dối?
Ông ta đã bước lại và kéo cô ta sang một bên.
“Nghe này, điều duy nhất tao có thể chỉ mày là hãy cố mà học vì mày sẽ chẳng có chàng trai nào đâu.”
Và sau đó ông ta đi.
Cô ta đã lặng lẽ quanh quẩn bên những người bạn của mình như một cái bóng; háo hức muốn lấy lòng họ, khao khát tình yêu hay bất cứ thứ gì có chút giống nó.
Hiểu biết hạn chế của cô ta về tình yêu thương cho rằng sự quan tâm cô ta nhận được từ những cô gái khác cần được đáp lại bằng một thái độ cảm động hàm ơn và một lòng trung thành bất diệt đi kèm với việc mang lại những món quà là đồ ăn, tiền trợ cấp; bất cứ điều gì hai người bạn thân của cô ta yêu cầu. Cô ta chạy theo sau chúng giống như một con chó Lurcher nhỏ và họ cứ để cô ta làm như vậy.
Thật thú vị khi cô gái nhạt nhoà nhất từng có trên trái đất giờ lại có gì đó quan trọng. Mọi người đều hi vọng cô ta sẽ cho họ câu trả lời và tôi rất hạnh phúc khi đã cho cô ta món quà đó.
Một đêm cô ta đã nói với tôi, “Cháu có một bí mật về Tracy.”
Tôi nói, “Tôi cũng có một bí mật.”
Tôi đã bảo cô ta tới gặp tôi khi những người khác đã ngủ. Tôi nói với cô ta đó là bí mật của chúng tôi và rằng tôi đã có một bất ngờ cho cô ta. Những con thỏ ở hồ. Kĩ thuật này không bao giờ thất bại.
1 giờ 30 sáng. Cửa sau mở ra. Một tia sáng chiếu tới cơ thể cao gầy của cô ta từ phía sau khiến cho hình bóng của cô ta trông giống như một nhân vật hoạt hình.
Cô ta nhón chân đi về phía tôi. Tôi mỉm cười với bản thân mình.
Cô gái này chẳng có gì đáng ngại. Khao khát được chú ý của cô ta thật kinh tởm.
“Cháu có điều muốn nói,” cô ta thì thầm.
“Nói đi,” tôi hăm hở tham gia vào trò chơi của cô ta.
“Cháu không nghĩ Tracy bỏ trốn.”
“Thật sao?” Tôi hỏi, giả vờ ngạc nhiên. Đây không phải là tin tức. Cô gái này đang nói với người chưa kịp bỏ sót cô ta rằng cô ta không nghĩ Tracy đã bỏ trốn.
Khuôn mặt lúng túng ngu ngốc của cô ta che giấu đi những suy nghĩ.
“Nhìn này, cô ấy chẳng bao giờ quên iPod mà lại bỏ lại nó. Cháu tìm thấy nó ở cuối giường cô ấy.”
Đây không phải là những gì tôi mong đợi cô ta sẽ nói nhưng chết tiệt, sao tôi lại quên mất chuyện đó? Con bò ngu ngốc ấy luôn đeo nó trên tai. Chắc chắn đã bị đánh cắp, đó là tài sản đáng giá của nó.
“Cháu đã làm gì với nó?” Tôi hỏi.
“Cháu để trong tủ của cháu để không ai lấy trộm.”
“Cháu đã nói điều này với ai chưa?”
Cô lắc đầu. “Chẳng ai quan tâm cả. Cứ như cô ấy chưa bao giờ tồn tại.”
Tất nhiên là như thế - và đó là điều tôi muốn.
Nhưng giờ lại có cái iPod chết tiệt này.
Tôi cười với cô ta. “Cháu là một cô gái rất thông minh.”
Bóng tối xung quanh chúng tôi không che nổi má cô ta đã ửng đỏ.
Cô ta mỉm cười, háo hức để làm hài lòng, để có chút hữu dụng, để được để tâm đến.
“Và có chuyện khác nữa. Cô ấy sẽ không bỏ trốn vì cô ấy…”
“Suỵt,” tôi nói, đặt ngón tay lên đôi môi cô ta. Tôi cúi xuống gần cô ta, một người đồng mưu, một người bạn. “Cháu nói đúng. Tracy không bỏ trốn và ta biết cô ấy đang ở đâu.” Tôi chìa tay ra. “Cháu có muốn đến gặp bạn mình không?”
Cô ta nắm lấy tay tôi và gật đầu.
Tôi và cô ta bước dọc theo các vạt cỏ về phía góc xa; góc tối xa tòa nhà nhất và bị cây cối che khuất. Cô ta bước đi bên phải tôi.
Cô ta vấp vào hố và ngã về phía sau. Tôi buông tay cô ta ra.
Trong một thoáng, gương mặt cô ta biểu lộ sự bối rối hỗn loạn, rồi cô ta giơ tay lên phòng vệ khi tôi nhảy vào trong hố.
Tôi mò mẫm ở cạnh hố tìm cái xẻng, nhưng vụ va vấp đã khiến nó văng đi xa.
Sự chậm trễ đã cho cô ta thời gian đứng dậy nhưng tôi muốn cô ta phải nằm trên nền đất. Tôi giật một nắm tóc, kéo ngửa đầu cô ta lại phía sau. Mặt cô ta chỉ cách mặt tôi có vài cen-ti-mét.
Hơi thở của cô ta nặng nhọc và hoảng loạn. Tôi giơ cái xẻng lên và ném nó xuống chân cô ta. Cô ta hét lên một lần duy nhất trước khi gục xuống ôm chân. Sự đau đớn khiến mắt cô ta đảo tròng khi cô ta tạm thời bất tỉnh. Tôi túm lấy chiếc tất bên chân kia và nhét nó sâu vào miệng cô ta.
Tôi kéo người cô ta xoay cho nằm dọc ngôi mộ. Tôi đứng sang một bên và ném cái xẻng xuống. Trúng vào cổ cô ta. Sự đau đớn khiến cô tỉnh lại. Cô ta cố gắng hét lên nhưng chẳng có âm thanh nào xuyên qua được cái tất.
Ánh mắt cô ta nhìn khắp xung quanh, điên cuồng với nỗi sợ hãi. Tôi giơ xẻng cao hơn và đẩy nó xuống khi cô ta quằn quại quanh hố. Lần này trúng hơn. Tiếng lưỡi xẻng liếm qua da thịt lọt vào tai tôi.
Cô ta là một chiến binh. Cô ta lại ngọ nguậy. Tôi đá mạnh vào bụng cô ta. Cô ta bắt đầu nghẹt thở vì máu của chính mình. Tôi đá cô ta một lần nữa, lật cô nằm ngửa lên.
Tôi tập trung cao độ. Đây là vấn đề mục tiêu. Tôi giơ cái xẻng một lần nữa và hạ xuống đúng chỗ cổ họng. Mắt cô ta không còn sự sống nhưng phần thân dưới giật giật.
Cảnh tượng khiến tôi nhớ tới việc chặt cây. Một vết chặt và thêm một vết nữa sẽ cắt đứt hoàn toàn.
Tôi hạ xẻng từ trên cao xuống. Có tiếng kim loại chạm vào xương.
Rồi sự co giật dừng lại. Đột nhiên không gian im lặng.
Tôi đặt chân phải lên xẻng và sau đó là chân trái, biến nó như một cây cà kheo, rồi lắc lưỡi xẻng cho đến khi cảm thấy nó chìm vào phần đất mềm bên dưới cô ta.
Ánh mắt cô ta không hề rời tôi khi tôi chôn cô ta. Khi chết cô ta cũng gần như là xinh đẹp.
Tôi đứng cách xa khỏi ngôi mộ - chẳng ai chú ý đến nó giữa đống đổ nát từ hội chợ du lịch.
Cô gái đó đã luôn hào hứng để giúp đỡ, để có ích với ai đó, để có một mục đích. Và bây giờ cô ta đã có.
Tôi giẫm lên cỏ và bỏ ra xa.
Sau đó, tôi cảm ơn cô ta đã giữ bí mật của tôi.
Cuối cùng, cô ta đã làm được điều gì đó tốt đẹp.