Vài giây sau, Kim đã ở bên cạnh Arthur Connop.
“Tránh ra”, cô hét lên.
Ba người bước sang bên, Bryant đứng giữa họ và người nằm trên mặt đất.
Trước khi quay nhìn nạn nhân, Kim gật đầu với một thanh niên trẻ bên kia đường đang giơ một chiếc điện thoại di động về phía họ.
Bryant chạy nhanh qua và không có sự bảo vệ của anh, đám đông lại bắt đầu xúm lại.
“Mọi người, lùi lại ngay,” cô hét lên khi xem xét vết thương.
Chân trái của Connop đang đặt giữa rãnh nước ở một góc không tự nhiên. Kim cúi xuống và đặt hai ngón tay lên cổ ông ta - nó cho cô biết chính xác những gì cô đã nghi ngờ. Ông ta đã chết.
Một phụ nữ trẻ đi cùng một cái xe đẩy đã gọi xe cứu thương.
Bryant trở lại và nhìn cô. “Thưa sếp, sếp muốn tôi…”
“Lấy thông tin chi tiết,” cô nói. Cô không muốn bắt đội mình làm những việc chính mình cũng không đủ trình độ để làm. Mà đấy là cô còn được huấn luyện đàng hoàng rồi. Khỉ thật.
Cô quỳ trên mặt đất khi Bryant quay sang các nhân chứng và cố gắng dồn họ ra khỏi hiện trường.
Cô thận trọng lật ông ta nằm ngửa lên. Sỏi trên đường hằn in những vệt lấm tấm trên mặt ông ta. Mắt ông ta mở trừng trừng, hướng thẳng lên trời, dù không còn nhìn thấy gì.
Cô nghe thấy tiếng thở hổn hển của một trong những người chứng kiến nhưng cô không có thời gian để lo lắng về sự nhạy cảm của người xem. Bản chất của con người là cứ nhìn những thứ sau đó sẽ khiến họ gặp ác mộng, nhưng ưu tiên của cô là Arthur Connop.
Kim nhẹ nhàng dùng hai ngón tay đặt dưới cằm ông ta để lật đầu ông ta lại.
Cái áo khoác ngoài của ông ta khoá không chặt lắm nên cô xé toạc áo sơ mi của ông ta ra.
Cô đặt tay phải ở chính giữa ngực ông ta và đặt bàn tay trái của mình lên phía trên, lồng các ngón tay vào nhau. Cô ấn mạnh xuống khoảng sáu cen-ti-mét. Cô đếm đến ba mươi và dừng lại.
Cô chuyển lên đầu Arthur và dùng tay trái bóp chặt mũi ông ta. Cô cúi xuống đặt môi lên miệng ông ta và thổi đều.
Cô nhìn lồng ngực ông ta nhô lên, kết quả của hô hấp nhân tạo. Cô lặp đi lặp lại quá trình này và sau đó quay trở lại ép.
Cô biết phương pháp kết hợp ấn ngực và hô hấp nhân tạo được sử dụng sơ cứu để bảo tồn chức năng não nguyên vẹn cho đến khi các biện pháp khác có thể được thực hiện để phục hồi tuần hoàn máu và hô hấp. Sự trớ trêu mà cô không biết là cô đang cố gắng để bảo tồn một bộ não mà chủ sở hữu của nó đã mất nhiều năm cố gắng huỷ hoại.
Tiếng còi báo động cảnh sát ngưng lại ở đâu đó phía sau cô. Ưu tiên đầu tiên của họ sẽ là quây đường để bảo toàn chứng cứ. Những người khác sẽ đảm nhiệm việc đặt câu hỏi cho các nhân chứng.
Cô nhận thức được phía trên và quanh mình các hoạt động đó đang diễn ra, nhưng sự tập trung của cô vẫn dành cho con người vô tri vô giác nằm dưới tay mình.
Một dàn tạp âm xung quanh, nhưng có một giọng nói xen vào sự tập trung của cô.
“Thưa sếp, để tôi làm tiếp nhé?”
Kim lắc đầu mà không ngẩng lên. Cô dừng việc ép, chắc chắn cô vừa nhìn thấy ngực ông ta tự cử động.
Cô nhìn chằm chằm. Khuôn ngực đã hít thở trở lại. Nhận thức đã trở lại mắt ông ta và một tiếng rên giọng cổ trầm trầm thoát ra từ môi ông ta.
Kim ngồi xuống nền đường, cánh tay cô đã quá mỏi.
Arthur Connop nhìn thẳng vào cô. Cô nhìn thấy ông ta lập tức nhận ra cô và hiểu mọi chuyện khi vết thương trên cơ thể đi qua những sợi dây thần kinh để tới não ông ta. Ông ta lại rên rỉ và một cái nhăn mặt khiến các đường nét trên mặt ông ta méo mó.
Kim đã đặt một tay lên ngực ông ta. “Cứ nằm yên, xe cứu thương sẽ đến ngay thôi.”
Cặp mắt trợn tròn của ông ta nhìn cô khi cô nghe thấy một tiếng còi nữa từ đằng xa.
“Kết thúc rồi,” ông ta thở hổn hển.
Kim cúi đầu. “Cái gì kết thúc, Arthur?”
Ông ta nuốt nước bọt và lắc đầu từ bên này sang bên kia. Cố gắng thoát ra một tiếng rên nữa.
Cô nghe thấy tiếng bước chân của những người cứu trợ đang đến.
“Ông nói gì?”
“Kết thúc nó đi,” ông ta cố thốt ra.
Cô nhìn vào mắt ông ta và một lần nữa thấy những tia sáng của sự nhận thức biến mất.
Hai cánh tay đau của cô theo bản năng di chuyển về phía ngực ông ta, nhưng cô cảm thấy người mình bị chuyển sang một bên.
Hai người mặc đồng phục màu xanh lá cây đã chắn tầm nhìn của cô. Người đàn ông bắt mạch và lắc đầu. Người phụ nữ bắt đầu ép ngực khi người đàn ông bắt đầu lấy thiết bị từ túi xách của mình.
Bryant nắm lấy cánh tay cô và đưa cô ra chỗ khác.
“Có người chăm sóc tốt cho ông ấy rồi, thưa sếp.”
Cô quay lại nhìn nhân viên nam đặt các tấm lót máy khử rung tim trên ngực Arthur Connop.
Cô lắc đầu. “Không, ông ta chết rồi.”
“Ông ta đã nói gì?”
“Ông ta bảo tôi hãy kết thúc nó.”
Cô dựa vào tường, mệt mỏi vì quá trình cơ thể sản sinh adrenaline vì tim đập quá nhanh. “Thứ quái quỷ xảy ra ở Crestwood đã giày vò những người đó suốt phần đời còn lại.”
Bryant gật đầu. “Các nhân chứng đã nhìn thấy một chiếc xe màu trắng tăng tốc chạy đi. Không ai thực sự nhìn thấy va chạm nhưng có một người thề rằng đó là một chiếc Audi, còn một người nữa lại bảo là một chiếc BMW. Có thể là chẳng liên quan, thưa sếp.”
Cô quay lại và nhìn anh. “Bryant, ông ta đi loạng choạng cả hàng trăm mét để về nhà mỗi ngày mà không hề có sự cố nào.”
“Vậy sếp không nghĩ đến một vụ gây tai nạn rồi bỏ trốn đơn thuần à?”
“Không, Bryant, tôi nghĩ kẻ giết người của chúng ta đã đợi ở đây và tên khốn đó có gan làm điều đó ngay trước mặt chúng ta.”
Anh chạm nhẹ vào cánh tay cô. “Thôi nào, hãy đi rửa ráy trước khi chúng ta…”
Cô giật tay ra. “Mấy giờ rồi?”
“Mới hơn 12 giờ.”
“Đến lúc đến thăm Ủy viên Hội đồng địa phương của chúng ta một chuyến thăm hữu nghị rồi đấy.”
“Nhưng, thưa sếp, một vài giờ…”
“Cũng có thể khiến chúng ta bị muộn,” cô nói, quay trở lại về phía xe. “Ngoài William Payne, Ủy viên Hội đồng của chúng ta là người duy nhất còn lại.”