Bryant lái xe xuyên qua một mê cung toàn những con đường nhỏ để tới chỗ ba toà nhà cao đứng thành hình tam giác ở chính giữa khu. Khu này gồm tổng cộng 540 nhà ở với hai băng nhóm chính chịu trách nhiệm truyền mức độ sợ hãi cần thiết cho người dân.
Delta là nhóm gồm những gã trai trẻ tới từ Dudley. Còn Bee Boys là những kẻ sống ở hai con phố phía trên, nơi gọi là Sandwell.
Bryant đỗ xe bên cạnh sân chơi. Mặc dù ở đây có một xích đu, một chiếc bập bênh và vài ghế đá, từ vài thập kỷ nay, chẳng có đứa trẻ nào bén mảng tới công viên này. Nó được biết đến với cái tên “The Pit” và là nơi đại diện các băng nhóm gặp nhau giải quyết “chuyện kinh doanh”. Theo Kim biết, trong vòng hai năm qua, có ba thi thể được tìm thấy ở The Pit và không trường hợp nào có nhân chứng.
Theo như Kim đếm thì phải có hơn 70 nhà có thể nhìn thẳng ra chỗ này, thế mà vẫn chẳng có ai nhìn thấy gì.
Họ không gặp vấn đề gì khi tới Swallow Court. Sự hiện diện của cảnh sát, mặc dù không được mong muốn, nhưng cũng không bị hạn chế. Cộng đồng này đã tách biệt với thế giới bên ngoài và những tội ác diễn ra trong nội phận được giải quyết trong nội phận. Những kẻ cầm đầu các băng nhóm không hề lo lắng vì chúng biết bất kì cư dân bình thường nào cũng sẽ không bao giờ nói chuyện thẳng thắn với cảnh sát.
“Ôi trời,” Bryant nói, giơ một tay lên che mũi. Kim cũng hít một hơi thật sâu trước khi bước vào toà nhà chính giữa. Tiền sảnh tối tăm và bốc mùi nước tiểu. Nơi này nhỏ và không có cửa sổ. Hai bóng đèn tròn hỏng chưa được thay và nguồn sáng duy nhất phát ra là từ một bóng đèn tuýp màu vàng trên trần, được che chắn bởi một ô lưới vuông.
“Tầng mấy?” Kim hỏi.
“7. Đi cầu thang nhé?”
Kim gật đầu và đi đến chân cầu thang. Thang máy trong các toà nhà này nổi tiếng bị lỗi và nếu họ bị kẹt lửng lơ giữa các tầng thì không chắc có ai đến giúp.
Kiệt sức hay bị bỏ mặc cho đến chết? Đó là một lựa chọn dễ dàng.
Lên tới tầng 3, Bryant đã đếm được bảy ống tiêm, ba chai bia vỡ và hai bao cao su đã qua sử dụng.
“Giờ thì ai nói lãng mạn không còn chứ?” Anh hỏi khi họ bước lên hành lang tầng 7. “Đằng kia,” Bryant nói, chỉ tay tới căn hộ 28C.
Hình một nắm tay chình ình chính giữa cánh cửa. Một cô bé Kim đoán khoảng 3 hoặc 4 tuổi mở cửa ra. Cô bé không cười, cũng không nói, đang hút nước ép quả đựng trong một bình sữa em bé.
“Rhianna, tránh xa cái cửa ra ngay,” một giọng nữ hét lên.
Bryant bước tới, nhấc cô bé sang một bên. Kim bước theo sau và đóng cửa lại.
“Xin lỗi,” Bryant nói khi họ đã đứng trong lối vào bẩn thỉu. “Chúng tôi là cảnh sát… liệu chúng tôi có thể…”
“Cái quái gì…”, họ nghe loáng thoáng giữa những hành động.
“Có mùi nhỉ,” Kim nói to khi đi qua Bryant để vào phòng khách. Rèm cửa đã kéo lại nhưng vẫn hở khoảng trống ở giữa không che hết.
Một cô gái đeo đôi bông tai vòng, gương mặt xanh xao đứng dậy dùng hai bàn tay phẩy không khí. Đặc mùi rong biển.
“Các người đang làm cái quái gì ở đây? Các người không có quyền…”
“Rhianna mở cửa cho chúng tôi vào mà,” Kim nói, suýt chút nữa vấp phải một cái nôi rung bên trong có một em bé sơ sinh. “Chúng tôi tới đây để gặp Brian Harris.”
“Đó là cha tôi. Ông ấy nằm trên giường.”
Lúc đó là hơn 11 giờ 30 phút.
“Vậy cô là chị của Melanie à?” Bryant hỏi.
“Ai cơ?” cô ta hỏi với một nụ cười mỉa mai.
Kim nghe thấy tiếng cửa mở và tiếng người bước xuống. Một người đàn ông cởi trần lao đến chỗ họ, giận dữ. “Các người đang làm cái chết tiệt gì vậy?”
“Ông Harris,” Bryant lịch sự lên tiếng và đứng chắn trước mặt cô. Anh chìa thẻ ngành ra và giới thiệu cả hai người họ. “Chúng tôi đến đây để nói chuyện với ông về Melanie.”
Ông ta dừng lại và cau mày.
Kim bắt đầu nghĩ họ đã đến nhầm địa chỉ.
Nhưng Melanie rõ ràng đã được thừa hưởng chiều cao của cha mình. Ông ta phải cao gần hai mét. Nhìn thấy rõ từng chiếc xương sườn của ông ta và cạp quần jean của ông ta tụt xuống tới tận phần hông gầy gò. Hai cánh tay mảnh khảnh của ông ta đầy kín các hình xăm DIY.
“Con khốn nhỏ đó giờ làm gì rồi?” Ông ta nói, nhìn sang đằng sau ghế sofa. Kim nhìn theo ánh mắt của ông ta. Một con Staffordshire màu nâu đậm nằm thở hổn hển trong một cái chuồng có lẽ là định làm cho một con Yorkie lớn. Các núm vú của nó phồng to và đỏ au. Có bốn con chó con rúc vào nhau ở trong một cái hộp các tông bên cạnh chuồng. Kim không biết bọn chó con đó đã mở mắt chưa nhưng không hiểu vì lí do gì chúng đã bị tách khỏi mẹ.
Một con chó con tách khỏi mẹ quá sớm sau này sẽ có những vấn đề về hành vi - những vấn đề có thể coi là đặc trưng của nhóm những con vật không có vị thế trong đàn.
Kim nhìn vào mắt của con chó mẹ - rất nhanh thôi nó sẽ bị gây giống một lần nữa.
Cô nhìn Bryant - ánh mắt anh cũng đang dừng lại trên những con chó. Họ nhìn nhau.
“Con bé đó có làm gì cũng chẳng liên quan khỉ gì tới tôi. Tôi đã bỏ nó lâu rồi.”
Bé con dưới chân họ bắt đầu khóc.
Người phụ nữ ngồi xuống và đặt bàn chân phải lên phía sau cái nôi rung. Cô ta lôi ra một cái iPhone và bắt đầu dùng một tay nhắn tin.
Brian Harris ngồi xuống bên cạnh con gái mình. Ông ta huých mạnh cô ta.
“Đặt ấm nước lên, Tina.”
“Cha tự làm đi, đồ khốn lười biếng.”
“Làm đi hoặc không thì biến và mang cả đứa nhỏ theo.”
Tina nhìn cha mình khinh bỉ nhưng rồi cũng đi vào bếp. Rhianna chạy theo phía sau.
Harris cúi người về phía trước và châm một điếu thuốc, thổi khói ra ngay phía trên đầu em bé.
Bryant buộc phải kìm giọng lại khi anh ngồi xuống ghế sofa đối diện. Kim vẫn đứng yên.
“Ông có thể cho chúng tôi biết lần cuối cùng ông nhìn thấy con gái mình là khi nào không, ông Harris?”
Ông ta nhún vai. “Không thể nói chính xác khi nào. Khi nó còn nhỏ.”
“Khi ông bỏ rơi cô bé, cô bé bao nhiêu tuổi?” Kim hỏi.
Brian Harris không biểu lộ tí cảm xúc nào. “Tôi không nhớ, lâu rồi.”
“Cô ấy có phải là một đứa trẻ phiền nhiễu?”
“Không, nó chỉ ăn rất nhiều thôi. Con bò nhỏ gan lì,” ông ta nói rồi tự cười câu nói của mình.
Cả Bryant và cô đều không nói gì.
“Hãy nhìn xem, tôi phải chăm sóc hai đứa trẻ mỗi khi con mẹ chúng ra ngoài và tôi đã làm hết sức rồi.”
Ông ta nhún vai như thể danh hiệu “Người cha của năm” sắp về tay ông ta đến nơi.
“Vậy chỉ là do cô bé kém may mắn thôi à?” Kim hỏi.
Ông ta nhăn mặt để lộ một hàng răng ố vàng. “Con bé trông buồn cười. Toàn chân tay chẳng thấy thịt đâu. Nó chẳng có gì thu hút.”
Bryant ngồi thẳng lên. “Sau khi cô bé ở trong trại trẻ rồi ông có tới thăm lần nào không?”
Ông ta lắc đầu. “Sẽ chỉ làm khó nó hơn. Cần phải cắt đứt rõ ràng. Thậm chí tôi chả biết họ nhét nó đi đâu.” Ông ta nói, rít một hơi thuốc.
“Và ông cũng không nghĩ đến chuyện liên hệ với cảnh sát để xem liệu một trong số các nạn nhân ở Crestwood có thể là con gái ông không?” Kim bực tức hỏi. Một tí xíu cảm xúc cô có thể thấy ở người đàn ông này cũng sẽ khôi phục lại niềm tin của cô vào loài người.
Ông ta ngồi thẳng dậy. “Melanie là một trong những xác chết sao?”
Kim đã nghĩ ông ta cuối cùng cũng có chút quan tâm tới tình trạng của cô con gái ông ta vứt bỏ mười lăm năm trước.
Biểu cảm của ông ta chuyển sang một cái cau mày. “Tôi sẽ không mất tiền gì vì thế chứ?”
Kim nắm chặt tay vào sâu trong túi mình. Có những lúc cô ước mình có thể nhốt chúng ở đó vì sự an toàn của chính mình.
Tina quay lại và đưa cho cha cô ta một thức uống còn đang bốc hơi nóng. Nhìn vẻ mặt cô ta, Kim sẽ không yên tâm với bất cứ thứ gì có trong cốc.
“Ông Harris, chúng tôi rất tiếc phải thông báo với ông là trong khi chờ kết quả nhận dạng chính thức, chúng tôi nghi ngờ Melanie là một trong những cô gái mới được tìm thấy gần đây.”
Brian Harris đã cố tỏ vẻ nghiêm nghị nhưng mắt ông ta vẫn ánh lên sự ích kỉ. “Thấy không, tôi đã bỏ nó từ nhiều năm trước rồi nên giờ thực sự chuyện đó chẳng liên quan gì tới tôi cả.”
Kim nhìn Rhianna đi vòng phía sau ghế sofa đến chỗ chuồng chó. Con bé thò tay qua các chấn song và bắt đầu kéo hàm con chó, kẻ chẳng có nơi nào để đi. Kim dịch sang bên và khẽ dùng chân phải đẩy con bé ra xa. Nó bị đẩy tới chỗ thùng chó con và tiếng mẹ con bé vang lên ủng hộ cho hành động của cô.
“Rhianna, tránh xa chỗ đó ngay.”
Tina lại gầm gừ và đứng lên. Cô ta cầm lấy tay con gái mình và dẫn cô bé vào phòng ngủ. Khi đứa trẻ đã không còn trong phòng, Kim không thể chịu đựng được nữa. Cô không thể dùng nắm đấm của mình nhưng cô đã có sẵn các công cụ khác.
“Ông Harris, tôi muốn để lại cho ông hình ảnh cuối cùng để ông ghi nhớ trong đầu. Một kỉ niệm cuối cùng, nếu ông muốn gọi nó như vậy. Cô con gái 15 tuổi của ông đã bị sát hại một cách dã man. Xương chân cô bé bị đập vỡ đến nỗi không thể bỏ chạy và trong lúc ấy, tên khốn nào đó đã chặt đầu cô ấy. Trong suốt thời gian bị hành hạ kinh khủng đó, cô ấy đã cố chống cự, gào khóc và có khi còn la hét gọi ông nữa.” Kim ghé xuống nhìn vào gương mặt quá kinh tởm của một kẻ mang danh là cha. “Và những thông tin đó không tốn của ông một xu chết tiệt nào đâu.”
Cô quay sang Bryant. “Chúng ta xong việc rồi.”
Cô bước qua ông ta và ra cửa. Bryant đi theo cô nhưng anh do dự trước khi đóng cửa lại. “Đợi ở đây nhé, tôi chỉ muốn hỏi ông ta thêm một chuyện nữa.”
Trong khi cô chờ đợi, Kim nhận ra đó không chính xác là những gì được dạy trong sách về cách thông báo cho gia đình cái chết của một người thân của họ. Nhưng nếu cô có thể chỉ cần phát hiện ra một tí ti tình yêu thương hay sự gắn kết, thậm chí cả tiếc nuối cũng được, cô sẽ làm theo sách ngay. Cô quyết định rằng sẽ để ai đó khác thông báo cho gia đình các nạn nhân còn lại. Cô không tin mình có thể giữ bình tĩnh nếu thêm một lần đối mặt với sự thờ ơ như vậy nữa.
Cánh cửa căn hộ lại mở ra và Kim kinh ngạc nhìn đồng nghiệp của mình ra khỏi cửa.
“Bryant, anh hẳn đang đùa tôi đấy nhỉ.”