“Họ muốn gì thế?” Nina Croft hỏi, đặt chiếc cặp xuống hành lang.
“Họ hỏi về Crestwood,” Richard trả lời khi ông theo vợ vào bếp. Sau mười lăm năm sống cùng nhau, có hai điều ở cô chưa bao giờ thôi làm ông ngạc nhiên.
Điều đầu tiên là cô trông vẫn tuyệt vời như ngày họ gặp nhau. Ông đã hoàn toàn rơi vào tình yêu với cô và không may cho ông, điều đó chưa hề thay đổi kể từ đó.
Thứ hai là sự xa cách lạnh lùng không hề rời khỏi ánh mắt cô trong bảy năm.
Nina dừng lại ở hòn đảo nổi giữa nhà bếp rộng lớn. Ông đứng ở phía bên kia. Cô đối mặt với ông qua những đồ dùng nhà bếp hiệu Le Creuset chưa bao giờ được sử dụng.
“Anh đã nói gì với họ?” Cô hỏi.
Richard nhìn xuống. Bảy năm trước, sau khi con trai thứ hai của mình ra đời, ông đã phấn khích muốn chết. Nhìn người vợ xinh đẹp của mình hạ sinh đã khơi gợi ở ông niềm bảo vệ và tình yêu mãnh liệt đến nỗi ông nghĩ mối quan hệ với vợ của mình sẽ không gì phá vỡ được. Ông đã cảm thấy có thể tin tưởng cô ở bất cứ điều gì.
Hai ngày sau đó, sau khi đặt Harrison vào giường của mình, Richard đã cảm thấy đủ gần gũi với vợ để tiết lộ những bí mật ở Crestwood. Họ đã không nằm chung giường nữa.
Không có cơn giận dữ nào, không có lời trách cứ nào và cũng không có mối đe dọa nào đến với ông. Chỉ là một màn sương dày đã rơi xuống giữa họ và nó không được dỡ bỏ kể từ ngày đó.
“Họ đã hỏi gì?”
Ông kể lại cuộc trò chuyện từng chữ một. Cô không thể hiện cảm xúc gì cho đến những câu hỏi cuối cùng. Chỉ khi đó mới thấy má cô hơi giật giật. Khi nói xong, ông cảm thấy một giọt mồ hôi rịn dưới chân tóc của mình khi chờ đợi phản ứng của cô.
“Richard, tôi đã nói với anh nhiều năm trước là tôi sẽ không tha thứ nếu lỗi lầm quá khứ của anh ảnh hưởng đến cuộc sống của tôi hay cuộc sống của các con tôi.”
“Đó có phải là đêm em rời khỏi giường anh mãi mãi không, em yêu?”
Thỉnh thoảng, tông giọng khó chịu của cô giống như một cú đá vào bụng và đôi khi xương sống của ông khựng lại trong một tư thế ngạc nhiên.
“Phải, tình yêu của tôi, bất cứ cảm xúc say mê nào tôi có đã chết sau những lời thú nhận của anh đêm đó. Rồi mọi chuyện ầm ĩ lên rằng cuộc điều tra về Crestwood tiết lộ anh đã không thể ngăn bản thân mình tham ô công quỹ.” Cô ngước mắt lên nhìn trần nhà như thể nói với Harrison. “Việc lấy số tiền vốn được dành cho những cô gái thật đáng bị chỉ trích, anh yêu ạ,” cô lạnh lùng nói, “nhưng những gì anh đã làm để che đậy chuyện đó. Hừm… thành thật mà nói, tôi không tìm được từ nào.”
Một lần nữa ông nguyền rủa sự thành thật quá mức của mình đối với cô đêm hôm đó. Đúng, ông đã lấy thêm một chút lương cho mình. Ông xứng đáng với nó và các cô gái cũng chẳng mất nó. Các nhu cầu cơ bản của họ lúc nào cũng đầy đủ.
Sự ghê tởm trên mặt vợ ông tìm được đường len lỏi vào tim khiến cô không bước đi được. Phản ứng tức thời của Croft là phải tấn công trở lại. Để làm tổn thương cô bằng một cách sẽ kích động bất cứ thứ cảm xúc nào.
Ông nghiêng đầu và mỉm cười. “Vâng, ít nhất tôi có ai đó sẵn sàng trao cho tôi tình yêu, ngay cả khi vợ tôi không làm thế.”
Richard nín thở. Bất kì phản ứng có chứa cảm xúc thực nào cũng sẽ được hoan nghênh. Bất cứ điều gì đó chỉ ra dấu tích còn lại của những gì họ đã từng có.
Cô cười thành tiếng. Nó không phải là âm thanh sinh ra từ niềm vui hay hạnh phúc. “Ý anh là Marta?”
Đây không phải là phản ứng mà ông mong đợi. Một nụ cười ranh mãnh đã xuất hiện trên khuôn mặt của cô.
Ông tiến lại gần hơn. “Em… em biết chuyện Marta?”
“Biết chuyện đó, anh yêu…? Tôi trả tiền rất hậu hĩnh cho chuyện đó.”
Richard bước lùi lại như thể cô đã tát ông. Cô đang nói dối. Hẳn là thế.
“Ôi Richard, anh là một lão ngốc nực cười. Marta có một gia đình lớn ở Bulgaria cần cô ấy nuôi nấng với công việc này. Mức lương hàng năm của cô ấy chỉ đảm bảo cho họ đủ ăn. Tiền… làm thêm giờ sẽ cho hai em cô ấy được đi học, thế nên cô ấy có vẻ mong muốn làm tình với anh là vì cô ấy được trả tiền theo giờ. Và tôi vui vẻ được trả tiền, bởi vì cô ấy xứng đáng từng đồng một.”
Richard có thể cảm nhận được mặt mình đổi màu theo mỗi phần sự thật được tiết lộ. Sáng nay, Marta đã khá tha thiết.
“Cô là con khốn máu lạnh.”
Nina không màng đến lời sỉ nhục và quay sang máy pha cà phê. “Tôi đã nói với anh từ trước là tôi sẽ không để một tí dấu vết tai tiếng nào dính đến tên tôi. Tôi đã làm việc rất chăm chỉ để có được cuộc sống mà tôi đang sống và vì vị thế của anh trong xã hội, tôi không ngại có anh như một hành khách đi cùng. Miễn là anh đi lặng lẽ.”
Richard đột nhiên cảm thấy ghê tởm cuộc sống của chính mình. Tác dụng duy nhất của ông đối với vợ mình là cho cô được hưởng thanh danh của ông khi ông là một thành viên Quốc hội; một chức danh cho cô sự tôn trọng để dung hoà những khách hàng nhơ nhuốc của cô.
“Đừng tỏ vẻ quá sốc như vậy, anh yêu. Đó là một sự sắp xếp hiệu quả và nên tiếp tục làm như vậy.”
Ông sởn gai gốc khi nghĩ đến chuyện ngủ chung giường với Marta sau những gì ông đã nhận thức được. Đôi khi, Richard đã cảm thấy họ có một kết nối thực sự nhưng hóa ra ông đã chẳng là gì ngoài một mức lương cao hơn.
“Nhưng tại sao là Marta?” Ông hỏi, vẫn còn choáng váng từ bài dạy của cô.
“Hình ảnh của tôi là tất cả và tôi sẽ không cho phép anh làm hoen ố nó. Anh là một người đàn ông và anh có nhu cầu nhất định, nhưng tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh nếu anh ngủ với vài con điếm bệnh tật ngoài đường và khiến các con tôi gặp nguy hiểm.”
Ông nhìn Nina lấy điện thoại di động của cô ra. “Bây giờ hãy đi xung quanh như một cậu bé ngoan khi tôi tiếp tục dọn đống rác của anh.”
Richard đứng trên lằn ranh quyết định. Bàn tay của ông đã siết chặt hai bên người mình. Ông có thể quay đầu bỏ đi, ra khỏi ngôi nhà này, xa khỏi sự lạnh lùng và kiểm soát của Nina.
Ông có thể đi thẳng tới chỗ cảnh sát và giải phóng gánh nặng trong lòng. Ông có thể được tự do khỏi người phụ nữ này và khỏi cuộc đời ông đã dẫn dắt.
Ông nghĩ đến mức lương nghị sĩ 65,000 bảng ít ỏi của mình. Ngay cả một kế toán sáng tạo với phụ cấp của anh ta cũng bỏ xa ông với một khoản thu nhập sáu con số. Lương hàng tháng của ông hầu như không trả hết được các hóa đơn tiện ích trong nhà. Tiền lương của vợ ông trả tiền khoản thế chấp, những chiếc xe và 5.000 bảng đổ vào tài khoản của ông vào ngày đầu tiên của mỗi tháng.
Bàn tay nắm chặt của Richard duỗi ra. Ông quay đầu và bước vào phòng nghiên cứu, mang theo sự hỗn độn trong lòng mình.
Chỉ khi cánh cửa đã đóng lại sau lưng, ông mới lau mồ hôi chảy sau tai. Chút lòng kiêu hãnh cuối cùng còn sót lại của ông đã ngăn ông làm điều đó trước mặt vợ mình.
Teresa và Tom đã chết và Arthur sắp rồi. Richard muốn tin rằng những cái chết là trùng hợp ngẫu nhiên. Ông phải tin như vậy… vì không tin chỉ có nghĩa là ông có thể là người tiếp theo.