Kim đã tổ chức họp muộn hơn bình thường. Tất cả mọi người đều đã căng thẳng vì vụ án. Ít nhất cô cũng có thể cho đội của mình ngủ thêm một, hai tiếng.
Đến khi cô báo cáo xong cho Woody về những vấn đề hiện có thì Bryant, Stacey và Dawson đã có mặt ở bàn của họ.
“Chào buổi sáng mọi người, tôi chắc mọi người đều biết rồi, nhưng sự quan tâm của báo chí với vụ này ngày càng lên cao. Việc dựng chiếc lều thứ ba đã gây ra một cơn phẫn nộ. Nó đã lên trang nhất mọi tờ báo và đã có đoạn tin ghi hình trên Sky News đêm qua.”
“Vâng, đã thấy thưa sếp,” Bryant rên rỉ.
“Chắc tôi không cần phải nhắc mọi người là không được nói chuyện với bất cứ ai đến từ các báo, dù họ có thuyết phục như thế nào. Vụ án này rất dễ bị cản trở bởi một nhận xét nhầm lẫn của chúng ta.”
Trong câu nói đó, Kim nhắc cả chính mình. Cô biết những hạn chế của mình khi bị báo chí dắt mũi, đó là lí do tại sao cô khôn ngoan tránh xa họ.
“Và nếu có ai cần một lời nhắc nhở về những thứ quái quỷ chúng ta đang làm thì cứ tự do nhảy đến văn phòng của Woody và đọc một bài báo bất kì.”
Bàn của sếp cô giống như một sạp báo và trong cuộc họp của họ trước đó, ông đã giải thích chi tiết với cô từng bài báo một.
“Nghiêm túc đấy chứ thưa sếp?” Dawson hỏi.
Kim gật đầu. Tốt nhất là họ nên biết mình đã bị tấn công. “Thôi nào, Kev, cậu biết mọi chuyện thế nào mà. Đến ngày thứ ba mà chưa giải quyết được thì sẽ luôn là lỗi của chúng ta và từ khi phát hiện bộ xương đầu tiên đến giờ đã là ngày thứ năm rồi, thế nên tôi sẽ nói chúng ta đang làm khá tốt.”
Kim cảm thấy làn gió phiền muộn ùa vào phòng.
Kim thở dài. “Nếu sự chú ý của truyền thông quan trọng với mọi người đến thế thì tất cả lẽ ra nên chọn một nghề trong showbiz. Chúng ta là cảnh sát. Không ai thích chúng ta cả.”
“Dù sao chuyện đó cũng hơi huỷ hoại tinh thần, thưa sếp. Động chạm một chút tới khí thế,” Stacey nói.
Kim nhận ra những lời động viên không phải là sở trường của mình.
“Tất cả mọi người, nhìn lên tường nào, ý tôi là, tập trung kĩ vào đấy.”
Cái bảng trắng giờ đã dễ nhìn hơn khi các cô gái đã có tên. Bảng được chia thành ba cột:
Nạn nhân 1 - Melanie Harris
Tuổi - 15
Cao trên trung bình, suy dinh dưỡng, khuyết tật răng, chiếc tất họa tiết hình bướm
Bị chặt đầu
Nạn nhân 2 - Tracy Morgan
Tuổi - 15
Mang thai, không có quần ngủ
Bị chôn sống
Nạn nhân 3 - Louise Dunston?
Tuổi - 15
Ba răng giả hàm trên
“Ba cô gái đó mất mạng bởi một con ác quỷ. Họ đã bị cưỡng bức, đánh đập, bị làm cho ngạt thở và bị chôn vùi. Với họ, đây không phải một câu chuyện trên báo. Đó là cuộc sống của họ, thực tế cuộc đời họ. Mỗi ngày chúng ta thức dậy để tìm ra kẻ nghĩ rằng chúng có thể trốn thoát khi đã gây ra những tội ác này.
Vài ngày trước, những đứa trẻ này còn vô danh, bị lãng quên và câm nín. Nhưng không còn như vậy nữa. Vì có chúng ta, Melanie, Tracy và Louise bây giờ sẽ có một tiếng nói. Và không còn nghi ngờ gì nữa, chúng ta sẽ bắt tên khốn đã làm chuyện này.” Kim dừng lại và nhìn quanh phòng. “Và nếu mọi người vẫn cần thêm động lực, thì mọi người chọn nhầm nghề rồi.”
“Cảm ơn, thưa sếp,” Bryant nói với một cái gật đầu.
“Sẵn sàng,” Stacey nói thêm với một nụ cười.
“Thưa, vâng,” Dawson đồng ý.
Cô về vị trí quen thuộc của mình nơi cạnh bàn. “Được rồi, Kev, tiến độ ngoài khu đất sao rồi?”
“Khoảng 2 giờ sáng nay Tiến sĩ Dan đã chuyển thi thể đi. Cerys đã kiểm tra sơ bộ ngôi mộ và sáng nay họ sẽ sàng đất.”
“Tiến sĩ có nói gì về bộ răng giả không?”
“Chẳng nói gì nhiều. Anh ta là một người kì lạ lắm, thưa sếp.”
“Nói với Cerys xem. Có thể nó vẫn còn ở trong mộ.”
“Stacey, có gì không?”
“Tôi vừa mới lấy được điện thoại di động của Tom Curtis. Anh ta có hơn năm mươi cuộc gọi nhỡ trong hai giờ trước khi chết.”
Kim nghiêng người lên trước. “Tiếp tục đi.”
“Tất cả đều của Croft.”
“Chúa ơi,” Kim bị kích động. “Còn gì nữa không?”
“Đoạn băng lấy từ trại dưỡng lão không dùng được nên chúng ta không có gì để buộc tội cái chết của Mary Andrews.”
“Có gì từ SOCO về Arthur Connop không?”
“Phân tích vụn sơn cho thấy chúng là của một chiếc Audi TT 59 plate.”
“Còn gì nữa không?”
“Vâng, các ghi chép thực tế của hội đồng về Crestwood là một đống vớ vẩn. Tôi vẫn đang lén theo dõi Facebook và công khai gọi điện cho những người từng sống ở đó. Một số người thực sự đã ở đó đêm hôm ấy và một số người trong danh sách đã rời khỏi đó nhiều tuần trước khi vụ cháy xảy ra.”
Hmm… Kim nghĩ. Hoặc là bên phía hội đồng đã làm việc không hiệu quả hoặc có người đã cố tình đảo lộn hồ sơ. Tại thời điểm này, cái nào cũng có khả năng.
Mặc dù Kim không hoàn toàn thoải mái với sự hiện diện của Stacey trong nhóm Facebook, nó hoá ra mang lại nhiều thông tin hữu ích hơn ở các hồ sơ chính thức.
“Stacey, hỏi vài câu về Tom Curtis đi. Xem anh ta thân thiết với các cô gái đến mức nào. Tôi muốn biết có tin đồn nào về những hành vi không phù hợp không.”
“Tôi sẽ làm, thưa sếp.”
“Được rồi, Kev, trở lại khu đất và Bryant, tôi nghĩ anh và tôi nên đến thăm Uỷ viên hội đồng Croft lần nữa.”
“Ừm… Thưa sếp, có một chuyện nữa,” Stacey nói.
“Nói đi,” Kim nói, với tay lấy áo khoác của mình.
“Tôi có ba địa chỉ. Đây được biết là những địa chỉ cuối cùng của các cô gái của chúng ta.”
Kim và Bryant nhìn nhau. Đó là công việc ít được yêu thích nhất của bất kì thanh tra nào. Dù bất cứ hoàn cảnh nào đã khiến họ phải vào trại trẻ, Kim cũng cảm thấy chắc chắn vẫn có các thành viên trong gia đình họ còn sống - những người sẽ bị chấn động sâu sắc khi biết họ đã chết.
Bryant cầm lấy tờ giấy ghi địa chỉ khi anh đi qua bàn của Stacey.
Trước hết họ sẽ điều tra người sống trước rồi sau đó sẽ làm công việc liên quan đến người chết.