Tiếng Thét Câm Lặng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 36

❊ ❊ ❊

“Anh có chắc đây là nơi bà ấy nói?” Kim hỏi.

“Đúng là nơi này; The Bull and Bladder. Quán rượu nổi tiếng thứ hai sau Delph Run.”

Delph Run là một chuỗi sáu quán rượu nằm rải rác dọc đường Delph. Bắt đầu từ quán Corn Exchange ở khu Quarry Banks và kết thúc tại quán The Bell ở khu Amblecote. Nó đã trở thành một con đường nghi thức cho các nhóm nam giới và gần đây là cả phụ nữ, đi từ đầu này đến đầu kia uống lượng rượu mà cơ thể trẻ trung của họ có thể chứa được.

Không một người đàn ông qua 18 tuổi có tự trọng nào trong vòng bán kính hai dặm lại thừa nhận chưa từng chinh phục Delph Run.

Bryant đã gõ cửa nhà Arthur Connop để được người vợ thờ ơ của ông ta thông báo nơi có thể tìm thấy chồng bà ta.

The Bull and Bladder là một tòa nhà ba cửa sổ được trang bị đồ đạc bằng gỗ gụ và bên ngoài sơn màu mù tạt.

“Vào lúc 11 giờ 30 sao?” Kim hỏi. Với cô, nó trông giống như một nơi mà bạn phải lau chân khi bước ra.

Cánh cửa bên ngoài dẫn vào một hành lang nhỏ, tối, có nhiều cửa. Ngay đầu bên trái là một phòng nhỏ ấm cúng. Dọc theo bức tường cùng bên là cửa các phòng vệ sinh. Những cánh cửa cùng màu với màu gỗ tối trên các cửa sổ ở phía ngoài và khiến cho không gian nhỏ trở nên ngột ngạt.

Mùi hôi của rượu bia còn tệ hơn hầu hết những hiện trường vụ án Kim đã từng có mặt.

Bryant đã mở cánh cửa phía bên phải dẫn vào bar. Căn phòng không sáng hơn nhiều so với hành lang.

Một quầy hàng cố định chạy dọc theo chiều dài của tường. Vải bọc đã biến màu và vấy bẩn. Trước quầy là những chiếc bàn gỗ bao quanh bởi vài cái ghế đẩu.

Ở góc tay phải là một tờ báo và một nửa panh bia.

Bryant tiến đến quầy bar và nói chuyện với một người phụ nữ ở đầu tuổi ngũ tuần đang lau khô ly cốc bằng một chiếc khăn lau nhìn không được sạch sẽ cho lắm.

“Arthur Connop?” Anh hỏi.

Cô ta gật đầu về phía cửa. “Đang khó chịu đấy.”

Đúng lúc đó cánh cửa mở ra và một người đàn ông cao không quá 1,5 mét bước vào, chỉnh lại thắt lưng.

“Maureen, bánh pho mát,” ông ta nói, đi qua họ.

Maureen thò tay xuống bên dưới một cái nắp nhựa đã trầy xước, kiểm tra một gói đồ và sau đó đặt nó lên quầy bar.

“Hai bảng.”

“Và một panh bia,” ông ta liếc về phía họ. “Cảnh sát tự gọi của họ.”

Maureen lôi panh bia ra và đặt nó trên quầy bar. Arthur đếm tiền lẻ và đặt tiền lên tấm lót bia.

“Chúng tôi không gọi gì đâu, cảm ơn,” Bryant nói, và Kim đã thực sự biết ơn vì điều đó.

Arthur lách giữa chiếc bàn và gờ quầy bar rồi ngồi xuống.

“Các người muốn gì?” Ông ta hỏi khi cả hai người họ đều đã ngồi lên ghế ở bên cạnh bàn.

“Ông Connop, ông đã đợi chúng tôi à?”

Ông ta trợn tròn mắt thiếu kiên nhẫn. “Tôi có ngu đâu. Các người đã đào xới nơi tôi từng làm việc. Những người tôi làm cùng đã bị gõ cửa nên sẽ chả mấy chốc đến lượt tôi bị các người tìm tới.”

Ông ta bóc lớp giấy bọc quanh miếng bánh. Có vẻ như đây là loại đồ ăn duy nhất nơi này phục vụ. Mùi hôi của hành tây xộc vào mũi Kim ngay lập tức. Một miếng pho mát nhỏ rơi xuống bàn. Arthur liếm ngón tay trỏ của mình, chạm vào bàn để lấy pho mát, sau đó ăn phần bánh dính trên ngón tay mình.

Kim đoán những ngón tay ấy chưa từng được rửa sau chuyến đi mới đây của ông ta và đột nhiên cô phải gắng nhấn chìm cảm giác buồn nôn.

Bryant gõ vào đầu gối cô bên dưới bàn. Anh rõ ràng muốn dẫn dắt cuộc trò chuyện này và cô sung sướng để anh làm thế.

“Ông Connop, hiện chúng tôi đang tìm kiếm một vài thông tin cơ bản. Ông nghĩ có thể giúp chúng tôi không?”

“Nếu các vị muốn. Chỉ cần nhanh chóng và để tôi yên.”

Kim đã muốn cho ông ta xem ảnh trên điện thoại của mình, nhưng đúng lúc đó lại nhớ ra một lời khuyên giá trị Woody đã dành cho cô. Nếu cô không thể tử tế… hãy để Bryant làm điều đó.

Nước da của Connop là một bản đồ những đường mao mạch hiển hiện và mang nét xanh xao do uống rượu cả đời. Lòng trắng của mắt ông ta đã chuyển về màu của bệnh vàng da. Lông mặt ông ta màu trắng và đã để mọc nhiều ngày. Những nếp nhăn trên trán ông ta không hề dãn ra và theo chiều sâu của chúng thì cô đoán ông ta sinh ra đã cau có.

Ông ta dùng cả hai tay cầm miếng bánh đưa lên miệng, nhai nhóp nhép.

Rõ ràng là một người làm nhiều việc cùng một lúc, ông ta vừa ăn vừa nói. “Làm đi, đặt câu hỏi và biến đi.”

Kim đã chọn quay đi khi miệng ông ta ngậm lại biến đống thức ăn thành một hỗn hợp phô mai nghiền và bánh mì.

“Ông có thể cho chúng tôi biết gì về Teresa Wyatt?”

Ông ta nhấp một ngụm bia để nuốt miếng bánh.

Ông ta nhăn mũi. “Có chút kiêu căng và ngạo mạn, nhưng không thực sự can hệ gì lắm. Bà ta không bao giờ nói chuyện với những người như tôi. Mọi công việc đều được viết lên bảng và tôi cứ thế mà làm thôi.”

“Mối quan hệ của bà ấy với các cô gái thế nào?”

“Bà ta không thực sự thân thiết với chúng. Ngày này qua ngày khác bà ta đều không can thiệp. Thành thật mà nói, tôi nghĩ nếu nơi đó có chứa một đàn gia súc thì với bà ta cũng chẳng khác gì. Tôi nghe nói bà ta hơi khó tính nhưng mà ngoài cái đó ra tôi cũng chẳng biết gì khác nữa.”

“Richard Croft thì sao?”

“Kẻ bất tài khốn kiếp,” ông ta nói, cắn thêm một miếng bánh nữa.

“Chỉ lo trau chuốt à?”

“Không hẳn. Nếu ông ta vẫn còn sống thì khi gặp ông ta, các vị sẽ hiểu những gì tôi nói.”

“Ông ấy có liên quan nhiều tới các cô gái không?”

“Ông đang đùa đấy à? Ông ta chẳng hề ra khỏi văn phòng đủ lâu để nói chuyện với đứa nào. Và chúng đều biết không nên làm phiền ông ta. Việc của ông ta là ngân sách và những thứ kiểu vậy. Ông ta nói rất nhiều về chỉ số làm chuẩn và thực thi hoặc những thứ vớ vẩn khác.”

Kim đoán ý ông ta là chỉ số thực hiện và chỉ tiêu, cả hai đều chẳng có ý nghĩa gì với người đàn ông thực dụng này.

Arthur giơ tay sờ mũi. “Lúc nào cũng ăn mặc trang trọng quá mức, một người như thế đấy.”

“Ý ông là ông ta luôn mặc quần áo đẹp à?”

“Ý tôi là ông ta mặc đẹp tất cả mọi thứ. Comple, áo sơ mi, giày dép, cà vạt. Ông ta không mua chúng bằng đồng lương của một công chức đâu.”

“Có phải đó là lí do ông không thích ông ta?” Kim hỏi.

Arthur lầm bầm. “Tôi không thích ông ta vì cả triệu lí do, nhưng đó không phải một lí do.” Mặt ông ta nhăn lại vì chán ghét. “Một tên khốn luồn cúi bẩn thỉu. Hợm hĩnh và hay giấu giếm và…”

“Về chuyện gì?” Bryant hỏi.

Arthur nhún vai. “Tôi không biết. Nhưng sao một người đàn ông lại cần cả hai máy tính trên bàn làm việc là việc tôi không hiểu nổi. Và ông ta luôn gập cái máy nhỏ lại khi tôi bước vào. Chả biết tại sao. Kiểu tôi không hiểu được.”

“Anh biết Tom Curtis không?”

Arthur gật đầu khi miếng bánh cuối cùng được nhai trong miệng. “Cậu ta không phải người xấu. Trẻ và ưa nhìn. Cậu ta phải làm việc với các cô gái nhiều hơn bất kì ai. Làm cho họ một miếng bánh mì sandwich nếu họ lỡ bữa, kiểu đấy. Phải vờ vui vẻ.”

“Vờ vui vẻ khi làm gì?” Kim hỏi.

“Dĩ nhiên là khi ở Crestwood rồi. Thấy không. Mọi người đều ở đó vì lí do riêng của họ. Đó là một bước đệm tốt để đến bất cứ nơi nào người ta muốn. Ngoại trừ Mary. Người lương thiện là cô ấy đấy.”

Trong một thoáng Kim quay đi, nghĩ về trách nhiệm chăm sóc trẻ em của nhóm những người mà nhìn một cách tích cực thì đã không hề cung cấp một sự ấm áp, sự hướng dẫn hay chăm sóc thực sự nào - và nhìn một cách tiêu cực thì đã làm nhiều chuyện hơn cả thế.

“Ông có biết William Payne không?” Bryant hỏi.

Arthur cười hô hố. “Ôi, ý cậu là Tấm Gương Kiểu Mẫu ấy à?” Ông ta hỏi và sau đó tự cười. Đó không phải là một âm thanh dễ chịu.

Kim quay lại và chăm chú nhìn kĩ người đàn ông trước mặt cô. Ảnh hưởng của cồn đã khiến ông ta cởi mở hơn. Sự tập trung của ông ta đã hơi giảm đi khi ông ta nhấp thêm một ngụm nữa, uống hết panh bia của mình.

Kim đứng dậy và đi đến quầy bar. “Ông ta uống bao nhiêu rồi?” Cô hỏi Maureen.

“Một whisky lớn và đang uống panh bia thứ tư.”

“Bình thường vẫn thế à?”

Maureen gật đầu khi cô đổ đầy quả hạch tẩm muối vào một cái bát để mọi người cùng thưởng thức. Dù có một khẩu AK47 chĩa vào đầu, Kim cũng sẽ không ăn lấy một hạt.

Maureen quay lại và ném cái túi rỗng vào thùng rác. “Một khi uống hết panh đó, ông ta sẽ gọi thêm một panh nữa, tôi sẽ từ chối. Ông ta sẽ gọi tôi bằng một cái tên xúc phạm và sau đó sẽ lảo đảo về nhà đi ngủ rồi tối hôm sau lại quay lại đây.”

“Ngày nào cũng như vậy?”

Maureen gật đầu.

“Chúa ơi.”

“Đừng cảm thấy quá tiếc cho ông ta, Thanh tra ạ. Nếu cô có thừa thương tiếc thì tặng cho vợ ông ta ấy. Arthur là một ông già khốn khổ, người đã là nạn nhân của cuộc đời từ khi tôi biết ông ta. Ông ta không phải là một ông già thu mình, ông chỉ hơi khó chịu, dù khi say hay tỉnh.”

Kim mỉm cười trước sự thành thực của người phụ nữ. Khi cô trở về ngồi lại chỗ, panh cuối cùng đã vơi đi một nửa.

“Phải rồi, Billy khốn kiếp này, Billy đó. Mọi người hết lòng giúp đỡ Billy khốn kiếp. Chỉ vì cậu ta có một cô con gái bị liệt co cứng.”

Kim cảm thấy tiếng gầm gừ dâng lên trong họng mình. Bryant lắc đầu với cô, nên cô đã buông nắm tay. Có hạ ông ta xuống sàn cũng chẳng ích gì. Ông ta sẽ không bao giờ thay đổi.

“Phải rồi, tất cả hãy cứ chăm chút cho Billy. Cứ cho cậu ta tất cả những công việc dễ dàng và để những thứ chết tiệt lại cho Arthur. Cứ để Billy làm việc bất cứ giờ nào cậu ta muốn và Arthur có thể làm tất cả các giờ còn lại. Chúng tôi đều có những vấn đề khốn kiếp và nếu cậu ta cứ nhét con bé trong nhà đi thì chúng tôi đã không bao giờ…”

Kim ngả người về phía trước. Đủ gần để nhìn thấy một chút loé rạng cuối cùng trong mắt ông ta.

“Không bao giờ làm gì, ông Connop?” Bryant nhắc.

Ông ta lắc đầu và mắt ông đảo tròng nhưng tay ông ta cuối cùng đã tìm thấy cốc bia của mình. Ông ta giơ nó lên miệng và uống nốt.

Ông ta giơ cốc lên cao hét lên. “Maureen, một cốc nữa?”

“Ông uống đủ rồi ông Arthur.”

“Con đĩ khốn nạn,” ông ta lắp bắp, đập cốc xuống bàn.

Ông ta đứng dậy và lảo đảo.

“Arthur, ông đang định nói gì?”

“Chẳng gì cả. Biến đi và để tôi yên. Các người đã quá muộn rồi.”

Kim đi theo ông ta ra khỏi tòa nhà và chộp lấy cánh tay ông ta. Lòng bao dung của cô dành cho ông già khốn khổ này đã hết rồi.

Cô nói lớn khi một chiếc xe bốc cháy gần đó.

“Nghe này, ông biết ba nhân viên cũ đã chết trong hai tuần qua. Ít nhất hai người đã bị sát hại và nếu ông không nói cho chúng tôi những gì ông biết, có thể ông sẽ là người tiếp theo đấy.”

Ông ta nhìn cô chằm chằm - cái nhìn không hề phù hợp với lượng cồn đang hoành hành trong người ông ta.

“Cứ để chúng đến, kệ mẹ nó. Sẽ là một sự giải thoát được hoan nghênh.”

Ông ta giật tay ra khỏi tay cô và vấp ngã xuống đường. Ông ta lảo đảo va phải một chiếc xe đang đậu và sau đó va vào một bức tường, giống như một quả bóng bàn.

“Chẳng ích gì đâu, thưa sếp. Ông ta sẽ không nói cho chúng ta bất kì điều gì trong tình trạng này. Có lẽ chúng ta nên tới gặp ông ta sau khi ông ta đã ngủ một giấc.”

Kim gật đầu và quay lại. Họ trở lại chiếc xe đậu ở góc đường.

Khi Kim vừa mở cửa xe thì vang lên tiếng ngã uỵch kinh người, theo sau đó là một tiếng thét the thé.

“Cái quái gì thế…”, Bryant hét lên.

Không giống Bryant, Kim không cần phải hỏi, cô quay lại và bắt đầu chạy trở xuống phía quán rượu.

Trong lòng cô đã biết.

ÂM LẶNG KIM STONE #1 Silent Scream (2015) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.