Kim nhìn Bryant rồi lại sang Stacey. “Được rồi, ngày mới rồi. Dawson sẽ đi thẳng đến khu đất và cậu ta sẽ gọi nếu có thêm gì cần báo cáo. Vậy tóm tắt lại nhé. Trong số sáu nhân viên đã được xác định, chỉ hai người còn sống là Richard Croft và William Payne. Richard Croft không thích tôi lắm nên tôi không nghĩ chúng ta khai thác được thêm gì từ ông ta. Nhưng ông ta đang che giấu điều gì đó.”
“Thưa sếp, có hai hồ sơ phản đối dự án của Giáo sư được đệ trình bởi Công ty Luật Travis, Dunne và Cohen.”
“Vợ của Croft à?”
Stacey gật đầu. “Cô ấy làm việc dưới tên thời con gái của mình là Cohen.”
“Vậy là cô ta biết điều ông ta đang giấu.”
“Cần đến thăm văn phòng cô ta một chuyến không, thưa sếp?” Bryant hỏi.
Kim lắc đầu. “Cô ta đã cố loại tôi ra khỏi vụ án và tôi sẽ không cho cô ta thêm bất cứ viên đạn nào nữa.” Cô nhún vai. “Cô ta chẳng giúp được gì đâu. Dù Croft đang che giấu bất cứ điều gì, vợ ông ta cũng đồng lõa và sẽ chặn mọi đường đi của chúng ta.”
“Sếp nghĩ cô ta sẽ làm đến mức nào?” Stacey hỏi.
“Tùy vào mức độ thiệt hại có thể gây ra,” Kim trả lời, nhớ lại ngôi nhà cổng sắt, những chiếc xe, chưa kể đến sự nghiệp.
Kim đứng bên cái bảng đã được chia làm hai phần. Nửa đầu lại chia làm bốn. Các chi tiết về Teresa Wyatt và Tom Curtis chiếm hai ô trên. Hai ô dưới là cho Mary Andrews và Arthur Connop.
“Có thông tin gì từ bên pháp y về Arthur không?” Kim hỏi.
“Có vài mẩu kính vỡ ra từ đèn pha bên phía ghế khách và một vài vết sơn trắng ở ống quần ông ta. Giờ họ đang cố gắng liên hệ chúng với nhau.”
Kim nhìn chằm chằm vào phía bên tay trái của bảng. Mặc dù cô không thể chứng minh Mary Andrews và Arthur Connop đã bị giết, cô biết cái chết của họ có liên quan đến một cái gì đó rất xấu xa đã xảy ra mười năm về trước.
Các người đã làm gì? Cô âm thầm hỏi tất cả bọn họ.
Bên bảng đối diện hiện đã được chia làm đôi, đại diện cho các nạn nhân bị chôn mới được đào lên gần đây. Kim biết cuối ngày hôm nay cái bảng sẽ bị chia lại lần nữa.
Ba cái tên được in sang một bên.
Melanie Harris
Tracy Morgan
Louise Dunston
“Việc nhận dạng thế nào rồi?” Stacey hỏi, nhìn theo ánh mắt của Kim.
Kim không quay lại. “Rõ ràng ba người này là một nhóm nhỏ thân thiết. Tôi hi vọng Tiến sĩ Bate có thể cung cấp cho chúng ta thêm manh mối để nhận dạng đó là ai.”
“Cô có nghĩ là có nhiều hơn ba người không, thưa sếp?” Stacey hỏi.
Kim lắc đầu. Hẳn có lí do họ nhằm vào một nhóm cụ thể.
“Cô có thể kín đáo tìm hiểu thêm về ba người này trên Facebook mà không bị phát hiện không?”
“Ồ vâng. Khi tôi hỏi liệu có ai còn nhớ tôi không thì có một cô gái đã hỏi tôi có phải là cô gái da đen nhỏ nhút nhát đeo cặp kính dày và mắc tật nói lắp không. Và tôi trả lời là đúng vậy.”
Kim trợn tròn mắt. “Cô tìm được gì về mục sư rồi?”
“Tôi chỉ tìm thấy một mục sư có liên kết với Crestwood là Victor Wilks, ông ta đã làm một số việc từ thiện. Tên ông ta xuất hiện trong một vài bài viết. Các cô gái đều trìu mến nhắc đến ông ta như một người “Cha”. Ông ta đã từng đến nơi này mỗi tháng một lần để thực hiện một dịch vụ nhỏ được cung cấp cho các cô gái.”
“Lí lịch sao?”
“Rất khó biết. Cho đến giờ tôi chỉ biết ông ta có vài năm ở Bristol, hai năm ở Coventry và một năm ở Manchester. Tôi đã gửi đi vài bức email để xem có nhận được gì không.”
“Giờ ông ta đang ở đâu?”
“Dudley.”
“Kể từ khi nào?”
Stacey gõ bàn phím. “Hai năm trước.”
“Có địa chỉ không?”
Stacey đưa cho Kim một mẩu giấy. Đúng lúc đó Bryant vừa đặt ống nghe xuống.
“Thưa sếp, lễ tân gọi. Sếp có khách.”
Kim cau mày. Cô quá bận để có thể ngừng mọi việc chỉ vì một người đến thăm.
“Gọi lại cho họ và…”
“Người này không chịu đi. Đó là Bethany Adamson và chắc chắn cô ta đã nổi điên rồi.”