Tiếng Thét Câm Lặng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12

❊ ❊ ❊

Tom Curtis trở mình, để mặt hướng ra cửa sổ. Ánh sáng ban ngày thường không ảnh hưởng tới giấc ngủ của anh sau tám tiếng làm ca ở viện dưỡng lão.

Công việc thật mệt mỏi; đỡ những người già, béo, đưa họ lên giường đi ngủ, lau nước dãi và cả chùi đít cho họ nữa.

Anh đã tránh được hai cuộc điều tra nội bộ, nhưng anh ngờ rằng một cuộc điều tra thứ ba có thể phiền phức hơn. Con gái của Martha Brown chỉ đến thăm một lần một tuần và khi đã đến, cô ta chắc chắn sẽ nhận thấy các vết bầm tím.

Những nhân viên còn lại đã cố tình làm ngơ. Thỉnh thoảng không thể không mất kiên nhẫn. Là người đàn ông duy nhất trong nhóm đồng nghĩa với việc anh thường xuyên phải làm ca đêm và nhận thấy không thể hoàn thành những công việc nặng hơn. Anh không có quyền khiếu nại. Nếu trung thực khai trên đơn xin việc, anh sẽ chẳng có công việc nào hết.

Nhưng cái khiến anh trằn trọc không phải là lương tâm. Anh chẳng cảm thông gì đối với những ông bà già mà anh chăm sóc, và nếu người thân của họ có tức giận thì họ có thể thoải mái đưa những ông bà già đó về nhà và tự tay mà lau chùi những hậu môn đầy phân đó.

Không, chính tiếng chuông điện thoại di động của anh mới là thứ khiến anh không ngủ được. Mặc dù đã tắt nó đi, anh vẫn có thể nghe thấy âm thanh đó văng vẳng trong đầu mình.

Anh lật người nằm ngửa lên, may mà vợ và con gái anh đã rời khỏi nhà. Hôm nay sẽ lại là một ngày tăm tối.

Có rất nhiều những ngày tăm tối trong suốt hai năm, bảy tháng mười chín ngày qua. Đó là những ngày con ma men khát rượu lấn át tất cả. Đó là những ngày mà sự tỉnh táo chẳng còn giá trị gì trong cuộc sống của anh.

Khi rời trường dạy nấu ăn, chưa bao giờ anh tưởng tượng tương lai của mình sẽ là thay tã cho người già. Khi tốt nghiệp, anh không lường trước được lớp da thịt run rẩy già nua sẽ quàng quanh cổ anh khi anh đỡ những ông bà già lên xuống giường. Anh cũng không hề mơ mình bón thức ăn cho một nhóm người mà trước khi trút hơi thở cuối cùng, họ vốn đã chẳng khác nào những xác chết cứng đờ.

Ở tuổi 23, anh đã phải chịu đựng cơn đau tim đầu tiên của mình, cơn đau lấy đi của anh công việc tại một nhà hàng. Điều kiện làm việc liên tục trong nhiều giờ kéo dài gây ra áp lực tiêu cực cho tuổi thọ của một người bị bệnh tim sung huyết.

Ngày hôm ấy, anh đang phục vụ món ăn thượng hạng trong một nhà hàng Pháp ở Water’s Edge, Birmingham. Sau đó, anh còn chuẩn bị bánh mì kẹp thịt gà và khoai tây chiên đông lạnh cho một đám trẻ con vớ vẩn.

Trong nhiều năm, anh đã giấu vợ chứng nghiện rượu của mình. Anh trở thành một bậc thầy dối trá. Hôm đó, khi anh sụp đổ bởi cơn đau tim thứ hai, lời nói dối của anh đã bị phát hiện, các bác sĩ đã khuyến cáo rằng lần say tiếp theo có lẽ sẽ là lần cuối cùng của anh.

Anh đã không uống rượu kể từ thời khắc ấy.

Anh với tay bật điện thoại lên. Ngay lập tức, nó bắt đầu réo chuông. Anh nhấn nút kết thúc để hủy cuộc gọi, kiểm lại thấy có đến 57 cuộc gọi nhỡ trong ba ngày. Anh không nhìn thấy số và cũng chẳng có tên ai hiện trên màn hình, nhưng Tom biết ai đang gọi.

Và người gọi sẽ sử dụng thời gian của mình hiệu quả hơn lúc tiếp cận Teresa. Rõ ràng bà ấy đã tiết lộ với ai đó và chuyện này đã giết chết bà ta.

Anh ngờ rằng việc cấp phép đào xới đã khiến tất cả bọn họ hoảng hốt nhưng anh không cần những cuộc gọi kiểm tra. Anh sẽ giữ cái bí mật chết tiệt của họ, cũng như họ đã giữ bí mật của anh. Họ có một hiệp ước. Anh biết những người khác sẽ nghĩ anh là kết nối mong manh nhất trong một chuỗi dối trá, nhưng anh vẫn chưa hề suy yếu.

Đã có lần, đặc biệt là vào những ngày tăm tối khi anh bị dụ dỗ nói ra, để thoát khỏi chất độc. Những suy nghĩ đó dễ dàng tắt ngấm bởi rượu.

Tâm trí của anh trôi về những ngày cũ, như nó vẫn làm mỗi ngày. Mẹ kiếp, lẽ ra anh nên nói không. Anh nên đứng lên trước những người còn lại và nói không. Hành vi sai trái của anh có vẻ quá tầm thường so với những hậu quả khi anh chấp nhận phục tùng.

Một lần, anh thấy mình đang ở bức tường bên ngoài Đồn Cảnh sát Old Hill. Anh cứ ở đó ba tiếng rưỡi, đuổi theo cái đuôi của lương tâm mình. Anh đứng, ngồi, đi lại, ngồi xuống. Anh khóc, anh đứng dậy. Và rồi bỏ đi.

Nếu anh đủ mạnh mẽ để nói sự thật, có lẽ anh đã mất vợ. Là một người phụ nữ và một người mẹ, nếu cô biết được sự tham gia của anh trong những chuyện đó, cô hẳn sẽ phát bệnh. Mà điều tệ nhất là Tom không thể trách cô được.

Anh ném chăn ra. Vô ích khi cố ngủ. Anh hoàn toàn tỉnh táo. Anh đi xuống tầng dưới. Anh cần cà phê, càng đặc càng tốt.

Anh vào bếp và dừng lại, chết trân tại bàn ăn.

Nhìn chằm chằm vào anh là một chai Johnnie Walker Blue và một tờ ghi chú.

Hình ảnh thứ chất lỏng màu nâu vàng khiến anh nuốt nước bọt. Nồng độ 40%, giá hơn một trăm bảng. Đó là một trong những loại rượu whisky mạch nha và ngũ cốc lâu năm nhất; là Cristal của thế giới whisky pha trộn. Cơ thể anh có phản ứng. Nó giống như khi ta nhìn chằm chằm vào món quà trong buổi sáng Giáng sinh. Anh liếc sang tờ ghi chú.

CHÚNG TA CÓ THỂ LÀM THEO CÁCH CỦA ANH HOẶC CỦA TÔI NHƯNG NÓ SẼ KẾT THÚC. TẬN HƯỞNG ĐI NHÉ.

Anh ngồi phịch xuống ghế, mắt dán chặt vào người bạn tốt nhất và cũng là kẻ thù tồi tệ nhất của mình.

Những gì người gửi muốn đã rõ. Họ muốn anh chết. Cùng với nỗi sợ, anh cảm thấy nhẹ nhõm. Anh đã luôn biết rằng ngày phán xét sẽ đến, dù là ở kiếp này hay kiếp sau.

Tom vặn nắp chai và mùi thơm lập tức tỏa ra. Anh biết thứ đồ uống này sẽ giết chết mình. Không phải ngụm đầu tiên - anh là một người nghiện rượu, không có chuyện một ngụm. Nếu đã uống, anh sẽ uống hết chai và anh sẽ chết.

Nếu anh chọn cách này để chết thì sau này sẽ chẳng còn ai đau khổ. Vợ anh sẽ nghĩ đơn giản là anh đã kiệt sức rồi, cô ấy sẽ được an toàn. Nếu may mắn, cô có thể không bao giờ biết được những gì anh đã làm. Con gái của anh cũng chẳng cần biết.

Anh chậm rãi nhấc chai rượu lên và nhấp những ngụm đầu tiên. Anh chỉ dừng lại một giây trước khi đưa chai rượu lên môi. Sau đó, anh không dừng lại cho đến khi không thể chịu nổi cảm giác ngực bỏng cháy.

Tác dụng đến ngay lập tức. Sau hơn hai năm, cơ thể anh đã không còn lòng bao dung và chất cồn đốt cháy quanh các tĩnh mạch dẫn tới não anh.

Anh uống một hơi nữa và mỉm cười. Có nhiều cách chết còn tệ hơn.

Anh uống thêm lần nữa và cười khúc khích. Không còn phải tắm cho các ông bà già nữa. Không còn những chiếc tã lót bẩn thỉu nữa. Không còn phải chùi đít nữa.

Anh giơ chai rượu lên miệng, uống hết một nửa chỗ còn lại. Cơ thể anh đang bùng cháy và anh cảm thấy phấn khích. Giống như xem đội bóng yêu thích đè bẹp đối thủ.

Sẽ không cần phải che giấu những gì anh đã làm nữa. Không còn sợ hãi nữa. Anh đang làm điều đúng đắn.

Những giọt nước mắt rơi xuống hai bên má. Trong lòng Tom cảm thấy hạnh phúc, bình yên, nhưng cơ thể của anh lại đang phản bội chính anh.

Tay cầm chai rượu đưa đến gần mũi, anh chợt dừng lại khi mắt anh nhìn thấy bức ảnh con gái mình đang cho dê ăn ở vườn thú Dudley vào ngày sinh nhật thứ 6 của con bé.

Anh nheo mắt nhìn bức ảnh. Anh không nhớ vì sao con bé lại cau mày hay vì lí do gì trong mắt nó lại chất chứa những câu hỏi như vậy.

“Con yêu, cha xin lỗi,” anh nói với tấm ảnh. “Chỉ lần này thôi, cha thề đấy.”

Biểu hiện của con bé vẫn thế. Cha chắc không?

Anh nhắm mắt để xua đi sự trách móc của con gái, nhưng khuôn mặt con bé cứ hiển hiện trước mắt anh.

“Được rồi, chắc cha đã uống nhiều hơn một lần nhưng đó không phải lỗi của cha, con yêu. Cô ta bắt cha làm thế. Cô ta cám dỗ cha. Cô ta trêu chọc cha. Cha không thể chịu nổi nữa. Đó không phải lỗi của cha.”

“Nhưng cha là một người lớn mà?”

Tom nhắm mắt xua đi những lời buộc tội ghê gớm của con gái mình. Một giọt nước mắt đã buộc phải trào ra, rơi trên má anh.

“Xin con hãy hiểu, cô ta lớn hơn nhiều so với tuổi 15. Cô ta thông minh, lôi cuốn và cha đã chịu thua. Đó không phải lỗi của cha. Cô ta đã quyến rũ cha và cha không thể chống cự.”

“Cô ấy chỉ là một đứa trẻ.”

Tom vò đầu để xoa dịu nỗi đau. “Cha biết, cha biết chứ, nhưng cô ta không phải trẻ con. Cô ta là một cô gái thâm hiểm, biết làm thế nào để có được những gì cô ta muốn.”

“Nhưng những gì cha làm sau đó là không thể tha thứ. Con ghét cha.”

Bây giờ toàn bộ cơ thể anh đều run rẩy. Anh sẽ không bao giờ nhìn thấy cô con gái nhỏ xinh đẹp của mình nữa. Anh sẽ không được thấy Amy lớn lên thành một thiếu nữ, không còn được ở bên bảo vệ con bé khỏi lũ con trai nhòm ngó nữa. Anh sẽ không bao giờ được hôn lên đôi má mềm mại hoặc cảm nhận bàn tay nhỏ bé của con bé nằm trong tay mình nữa.

Anh gục đầu xuống, những giọt nước mắt rơi xuống chân anh. Qua ánh nhìn nhoè nhoẹt, anh nhìn xuống hai chân mình và ngắm đôi giày Amy đã mua cho anh vào Ngày của Cha. Chúng được in chữ lên trên khuôn mặt của Homer Simpson, diễn viên anh thích.

Không, tâm trí anh thét lên. Phải có cách nào đó. Anh không muốn chết. Anh không muốn mất gia đình của mình. Anh phải làm cho họ hiểu.

Có lẽ anh có thể tới gặp cảnh sát. Thú nhận những gì anh đã làm. Không phải chỉ có mình anh. Anh chưa bao giờ là người ra quyết định. Anh chỉ nghe theo vì anh còn trẻ và sợ hãi. Anh đã yếu đuối và ngu ngốc nhưng mẹ kiếp, anh không phải là một kẻ giết người.

Dĩ nhiên anh sẽ bị trừng phạt, nhưng điều đó là thích đáng, để có thể nhìn thấy con gái anh lớn lên.

Tom lau nước mắt và tập trung nhìn vào cái chai. Nó đã vơi đi hơn một nửa. Ôi Chúa ơi, anh cầu mong chưa quá muộn.

Khi anh đặt cái chai lại lên bàn, anh cảm thấy đầu mình như bị ai nắm tóc giật ra sau.

Khi Tom cố tìm hiểu xem chuyện gì đang xảy ra, cái chai đã rơi xuống sàn. Anh cảm thấy đầu kim loại lạnh lẽo đặt ngay bên dưới tai mình, một cánh tay đã siết quanh cổ mình. Anh cố quay người nhưng lưỡi dao đã bén vào da thịt.

Anh thấy một bàn tay đeo găng di chuyển dưới cằm mình, từ trái qua phải.

Và đó là điều cuối cùng anh nhìn thấy.

ÂM LẶNG KIM STONE #1 Silent Scream (2015) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.