“Có thanh bạc hà nào không, Bryant?” Kim hỏi. Cô đã dùng hết ba tờ giấy ướt để lau mặt, cổ và tay nhưng không biết có phải do ám ảnh tâm lí hay không mà mùi bia và hành tây vẫn còn phảng phất không chịu hết.
Anh thò tay vào ngăn bên phía cửa người lái và đưa cho cô một gói mới. Cô lấy một chiếc và thả vào miệng.
Mùi bạc hà xộc thẳng xuống đến tận phổi cô.
“Chúa ơi, anh có cần giấy phép cho những cái này không?” Cô hỏi khi mắt phải của cô đã chảy nước mắt.
“Sẽ xem xét đổi loại, thưa sếp.”
Cô hít một hơi vị ngọt và nhìn ra ngoài cửa kính khi họ đến trung tâm thị trấn Bromsgrove. Bryant rẽ phải đi qua một trại tế bần cũ đã hoạt động cho đến năm 1948.
Mặc dù chỉ cách Stourbridge có mười dặm, nơi này giống như bước vào một thế giới khác.
Vùng này được ghi lại lần đầu vào đầu thế kỉ 19 như là Bremesgraf và đã phát triển nghề nông và làm móng. Đảng Bảo thủ vững chắc, người giàu và dân nông thôn chủ yếu là người gốc Anh da trắng, với bốn phần trăm dân tộc thiểu số.
“Anh đùa đấy à?” Kim hỏi khi họ rời Littleheath Lane. Những ngôi nhà dọc mạch đường này của Lickey End được rao bán với giá khởi điểm là bảy con số. Những hàng rào và đường xe vào dài che khuất những ngôi nhà khỏi tầm nhìn. Được biết đến như là “vành đai ngân hàng”, chỗ này rất tiện để chuyên gia của các công ty đi lên cao tốc M5 và M40. Không phải là môi trường sống tự nhiên của một nghị sĩ địa phương.
Chiếc xe dừng lại tại một khu vườn có tường bao được ngăn cách bởi một cánh cổng sắt.
Bryant hạ cửa kính xe và nhấn nút điện thoại nội bộ. Một giọng nói uốn éo trả lời và Kim không thể phân biệt được đó là giọng nam hay nữ.
“Cảnh sát Tây Midlands,” Bryant nói.
Không có tiếng trả lời nhưng một tiếng thịch nhỏ điều khiển cánh cổng điện trượt sang đằng sau bức tường bên tay trái.
Khi khoảng cách mở đã đủ rộng, Bryant lái xe qua.
Con đường rải sỏi dẫn họ tới một sân gạch đỏ và một ngôi nhà hai tầng.
Khu đất có hình chữ L và Kim có thể thấy một khu nhà để xe tách biệt phía sau có kích cỡ có lẽ nuốt chửng được cả ngôi nhà của cô. Mặc dù đã có một khu rất rộng dành riêng cho để xe, vẫn có hai chiếc xe đỗ bên ngoài trên khoảng sân rải sỏi bên phải cơ ngơi.
Một khoảng hiên mái vòm mở tô điểm cho ngôi nhà và các chậu cây nguyệt quế được đặt cách quãng đều nhau.
“Phải chiến một trận trước khi từ bỏ tất cả đống này chứ nhỉ?” Kim hỏi.
Bryant đỗ xe ngay bên ngoài cửa ra vào. “Ông ấy là một nhân chứng, không phải nghi phạm, thưa sếp.”
“Tất nhiên,” cô nói và xuống xe. “Và tôi chắc chắn sẽ phải nhớ điều đó khi đặt câu hỏi cho ông ta.”
Cánh cửa mở ra trước khi họ đến. Đứng trước mặt họ là một người đàn ông mà Kim đoán chính là Richard Croft.
Ông ta mặc quần chinos màu kem và áo thun màu xanh tím than. Mái tóc xám tiêu của ông ta ẩm ướt và một chiếc khăn tắm choàng trên vai.
“Xin thứ lỗi, tôi vừa từ bể bơi lên.”
Đương nhiên rồi. Lúc nào cô cũng thấy bất tiện cả.
“Những chiếc xe đẹp đấy,” Kim vui vẻ gật đầu về phía một chiếc Aston Martin DB9 và Porsche 911. Có một khoảng trống ở giữa chúng.
Kim thấy hai camera CCTV đặt trên nóc nhà.
“Có bảo vệ hơi quá đối với một nghị sĩ không?” Cô hỏi khi theo sau Richard Croft bước vào hành lang.
Ông ta quay lại. “Ồ, các biện pháp đảm bảo an ninh là dành cho vợ tôi.”
Ông ta rẽ trái và họ đi theo, đi qua một cánh cửa kính đôi vào một căn phòng Kim nghĩ là một trong những phòng khách. Trần thấp và được đỡ bằng những thanh xà dầm dày đã được phục chế tinh tế. Bộ sofa da màu nâu nhạt và những bức tường màu hoa cà làm sáng cả không gian. Cửa ra vào kiểu Pháp dẫn đến một nhà kính trồng cam có vẻ chạy dọc toàn bộ chiều dài của ngôi nhà.
“Xin mời ngồi trong lúc tôi chuẩn bị chút trà.”
“Ôi, thật văn minh”, Bryant nói khi Richard Croft đã rời khỏi phòng. “Ông ấy chuẩn bị pha trà cho chúng ta.”
“Tôi nghĩ ông ta nói ông ta sẽ chuẩn bị chút trà. Tôi khá chắc câu đó có nghĩa là ông ta không pha đâu.”
“Marta sẽ đến đây ngay,” Richard Croft nói khi bước lại vào phòng. Cái khăn đã biến mất và mái tóc đã được chải để lộ nhiều hơn những sợi tóc muối tiêu quanh thái dương.
“Vợ ông à?”
Ông ta mỉm cười, để lộ hàm răng hơi trắng quá mức. “Trời ơi, không. Marta sống cùng với chúng tôi. Cô ấy giúp Nina chăm sóc bọn trẻ và dọn dẹp nhà cửa.”
“Và đây là một ngôi nhà rất dễ thương, Ủy viên Hội đồng ạ.”
“Hãy gọi tôi là Richard,” ông ta đề nghị một cách cao thượng. “Ngôi nhà là đứa con yêu của vợ tôi. Cô ấy làm việc chăm chỉ và muốn được thư giãn trong một ngôi nhà thoải mái.”
“Chính xác là bà ấy làm gì vậy?”
“Cô ấy là một luật sư nhân quyền. Cô ấy bảo vệ quyền lợi của những người mà bạn có thể không đặc biệt muốn dành nhiều thời gian cho họ.”
Kim hiểu ngay lập tức. “Những kẻ khủng bố.”
“Cá nhân bị buộc tội hoạt động khủng bố là một thuật ngữ chính xác hơn về mặt chính trị.”
Kim đã cố gắng không để lộ cảm xúc nhưng sự chán ghét hẳn đã rất rõ ràng.
“Mọi người đều có quyền được tận dụng luật pháp, cô có đồng ý không, Thanh tra?”
Kim không nói gì. Cô không tin miệng mình sẽ nói ra được điều gì tốt đẹp. Cô tin tưởng chắc chắn rằng, luật pháp được áp dụng cho tất cả mọi người và vì vậy cô phải thừa nhận rằng việc bảo vệ của pháp luật cũng nên được dành cho tất cả mọi người. Cô đồng ý với ông ta. Cô chỉ ghét sự thật rằng cô đã đồng ý với ông ta.
Chuyện hấp dẫn hơn nghề nghiệp của vợ ông ta là sự thiếu hoàn toàn chuyển động gương mặt khi người đàn ông này nói. Trán Croft và vùng phía trên má ông ta không nhúc nhích lấy một lần. Đối với Kim, có chút kì dị về chuyện tự nguyện tiêm một dẫn xuất của chất độc cấp tính nhất được biết vào cơ thể. Đối với một người đàn ông đã gần 50 tuổi, điều đó thực sự ghê tởm. Cô cảm thấy mình đang nhìn hình nhân bằng sáp chứ không phải một người đàn ông.
Ông ta chỉ tay ra xung quanh. “Nina muốn được sống tốt và tôi chỉ là may mắn khi có một người vợ yêu thương mình rất nhiều.”
Có thể ông ta dự định nói kiểu khiêm tốn và định mê hoặc người khác. Nhưng đến tai Kim thì nó nghe có vẻ khoe khoang và tự mãn.
Có lẽ không nhiều như ông ta yêu bản thân mình, Kim đã rất muốn nói lại như vậy - nhưng đã may mắn bị chặn lại bởi sự xuất hiện của cô gái trẻ thân hình mảnh dẻ với mái tóc vàng cũng đang ẩm mang một khay nước tới.
Kim và Bryant nhìn nhau ý nhị. Lạy Chúa, ông ta và vợ không có một sợi dây đạo đức giữa họ.
Cô lo ngại cho hai chàng trai trẻ ăn mặc vô cùng tươm tất trong bức ảnh đặt trên bệ lò sưởi.
Khi Marta đã rời khỏi phòng, Richard rót thứ bên trong bình bạc ra ba tách nhỏ.
Kim có thể thấy không có sữa và cũng không ngửi thấy mùi cà phê. Cô giơ tay lên từ chối.
“Tôi đã định tới xem có thể giúp gì cho các vị không nhưng tôi đã quá bận rộn với các cử tri.”
Phải rồi, Kim chắc chắn ông ta đã thoả thuê chơi đùa buổi trưa với sự giúp đỡ của người giúp việc. Ngay cả giọng nói của ông ta cũng có vẻ giả dối. Cô tự hỏi không biết ở nơi làm việc, ông ta có đáng tin hơn không. Nhưng ở đây, giữa sự sang trọng của những thứ xung quanh ông ta, biết những gì ông ta đã làm, cô không thể không cảm thấy một cơn ghê tởm lan tỏa trong người mình.
“Vậy chúng tôi ở đây rồi, nên nếu có thể hỏi một vài câu, chúng tôi sẽ đi.”
“Tất nhiên, cứ thoải mái bắt đầu đi.”
Ông ta ngồi xuống ghế sofa chỗ đối diện và vắt chân phải lên trên đầu gối trái.
Kim đã quyết định vào thẳng chủ đề. Mỗi tế bào của cô đều ghét cay ghét đắng người đàn ông này, nhưng cô sẽ cố gắng để đảm bảo ý kiến cá nhân của mình không ảnh hưởng tới đánh giá chuyên môn.
“Ông có biết mới đây Teresa Wyatt đã bị sát hại?”
“Chuyện kinh khủng,” ông ta nói mà không hề thay đổi nét mặt. “Tôi đã gửi hoa đến viếng.”
“Một ý nghĩ đáng quý, tôi chắc chắn.”
“Điều ít ỏi tôi có thể làm.”
“Vậy ông biết chuyện Tom Curtis không?”
Croft lắc đầu và hạ giọng. “Thật khủng khiếp.”
Kim sẽ đặt cược cả ngôi nhà của mình rằng ông ta đã gửi hoa.
“Ông có biết Maria Andrews cũng vừa qua đời?”
“Không, tôi không biết.” Ông ta nhìn về bàn của mình. “Tôi phải ghi lại để gửi…”
“Hoa,” Kim nói nốt câu giúp ông ta. “Ông có nhớ một nhân viên tên là Arthur Connop không?”
Richard có vẻ ngẫm nghĩ một lát. “Có, có, ông ta là một trong những hộ lý.”
Kim tự hỏi không biết nếu tìm được thời gian để tới đồn cảnh sát thì người đàn ông này sẽ hỗ trợ được chuyện gì, khi mà đến giờ ông ta cũng chưa giúp ích được gì cả.
“Chúng tôi đã nói chuyện với ông ta sớm nay.”
“Tôi hi vọng ông ta vẫn ổn.”
“Ông ta đặc biệt lại không hi vọng điều tương tự cho ngài.”
Richard cười và với tay lấy cốc đồ uống màu xanh lá cây của mình. “Tôi thấy mọi người hiếm khi nhớ về cấp trên của họ với sự yêu mến. Đặc biệt khi đó là những cá nhân lười biếng. Tôi đã khiển trách Connop nhiều hơn một lần.”
“Vì chuyện gì?”
“Ngủ trong giờ làm, làm việc kém chất lượng…”
Giọng ông ta kéo dài như thể còn nhiều nữa.
“Và?”
Richard lắc đầu. “Ngày nào cũng phải nhắc.”
“Còn William Payne thì sao?”
Kim thấy một sự thay đổi nhỏ trong mắt ông ta. “Anh ta thì sao?”
“Hừm, anh ta cũng là một người gác đêm. Anh ta có nhận được những lời khiển trách tương tự không?”
“Không hề. William là một nhân viên gương mẫu. Tôi nghĩ cô biết hoàn cảnh cá nhân của anh ta chứ?”
Kim gật đầu.
“William sẽ không làm gì để có nguy cơ mất việc làm.”
“Có phải anh ta được đối xử ưu ái hơn Arthur Connop không?” Kim tiếp tục. Có cái gì đó ở đây. Cô có thể cảm thấy nó.
“Thành thật mà nói, chúng tôi có lẽ đã nhắm mắt làm ngơ một hai chuyện.”
“Kiểu chuyện gì?”
“Ồ, thỉnh thoảng chúng tôi biết William sẽ ghé về nhà ban đêm nếu con gái anh ta không ổn hay nếu hàng xóm nhà anh ta không thể trông chừng con bé, nhưng anh ta không bao giờ để các cô gái không được giám sát, vậy nên chúng tôi khuất mắt trông coi. Ý tôi là, chúng tôi đều biết chuyện, nhưng…” Ông ta nhún vai. “Có ai muốn ở vào hoàn cảnh của anh ta đâu?”
“Còn gì khác không? Arthur nói…”
“Thanh tra, thực sự tôi nghĩ Arthur Connop sinh ra đã khó chịu. Nếu cô gặp ông ta, cô sẽ biết ôngta là một trong những nạn nhân của cuộc đời. Mọi thứ tồi tệ trong đời ông ta đều là lỗi của ai đó và ông ta không tự kiểm soát được chúng.”
“Và sáng nay ông ta có lẽ đã đúng khi một chiếc xe đâm vào đằng sau ông ta, khiến ông ta hấp hối.”
Richard Croft nuốt nước bọt. “Vậy ông ta… chết rồi?”
“Chúng tôi vẫn chưa biết nhưng có vẻ không có hi vọng.”
“Ôi trời ơi. Thật là một tai nạn bi thảm khủng khiếp.” Ông ta thở dài. “Hừm, nếu thế có vẻ như tôi có thể hoàn toàn thẳng thắn với cô rồi, Thanh tra ạ.”
“Hãy làm như vậy,” Kim nói, không thấy những con ngựa hoang đã xuất hiện để moi tin từ miệng ông ta.
“Không lâu trước khi xảy ra vụ cháy, tôi đã được biết Arthur cung cấp ma tuý cho một vài cô gái. Cũng chẳng có gì nghiêm trọng, nhưng dù sao đó vẫn là ma tuý.”
“Tại sao?” Kim hỏi, châm chọc. Nếu bị phát hiện, ông ta sẽ mất việc, bị ghi danh phạm tội và có thể bị phạt vài tháng tù ở Featherstone.
“William là người đảm nhận ca đêm, có hai tối trong tuần, anh ta được nghỉ thì có người khác thay thế. Thỉnh thoảng, Arthur cũng sẽ đi trực và kiếm thêm tiền làm thêm giờ. Các nhân viên khác đều không biết, đầu ca trực Arthur đều ở quán rượu. Chuyện này dễ dàng bị phát hiện bởi một nhóm bọn trẻ, chúng đã tận dụng chuyện đó.”
“Chúng tống tiền ông ta à?” Bryant hỏi.
“Đó không thực sự là từ mà tôi muốn sử dụng, Thanh tra ạ.”
Ông ta là người phụ trách cơ sở chăm sóc mà, Kim cảm thấy chắc chắn là thế.
“Arthur rõ ràng là giữ im lặng vì sợ bị mất việc.”
“Ông ta nên làm thế,” Kim đã phát nổ. “Ông ta chịu trách nhiệm cho sự an toàn của mười lăm đến hai mươi bé gái độ tuổi từ 6 đến 15. Bất cứ điều gì cũng có thể xảy ra với những đứa trẻ trong khi ông ta vắng mặt.”
Richard nhìn cô giễu cợt. “Cô bỏ qua hành vi của những bé gái này à, Thanh tra?”
Không, cô không bỏ qua, nhưng cô vẫn chưa thấy ai được giao phó trách nhiệm trông coi các cô bé mà làm việc đến nơi đến chốn.
Cô đã cẩn thận lựa chọn từ ngữ trước khi nói. “Tôi không. Tuy nhiên, nếu như Arthur làm đúng bổn phận của mình thì ngay từ đầu ông ta đã không rơi vào tình thế đó.”
Ông ta mỉm cười tán đồng. “Chính xác, Thanh tra. Nhưng các bé gái có liên quan không phải là những công dân gương mẫu.”
Kim kiềm chế cơn tức giận ập đến. Những hành động của những cô bé khiến người ta ngay lập tức coi chúng là những kẻ hư hỏng, vô ý thức, không có chút triển vọng nào. Và với những tấm gương như Arthur Connop, cô chẳng lấy gì làm ngạc nhiên.
Kim tự hỏi về những tiết lộ bất ngờ của Richard về Arthur. Ông ta muốn đạt được cái gì?
Richard ngồi thẳng lên. “Thêm trà không?”
“Ông Croft, ông có vẻ không mấy lo lắng về chuyện tất cả các đồng nghiệp cũ của mình đều chết với một tốc độ không mấy tự nhiên nhỉ?”
“Theo như tôi đếm thì có hai vụ giết người, một người chết tự nhiên và một tai nạn có thể chết người hoặc không.”
“Chuyện gì đã xảy ra ở Crestwood tất cả những năm trước đây?” Cô hỏi, châm chọc.
Richard Croft không để lộ chút biểu cảm gì. “Ước gì tôi biết, nhưng tôi chỉ ở đó trong hai năm cuối cùng cơ sở này hoạt động thôi.”
“Và trong thời gian đó, số người bỏ trốn chắc chắn đã tăng lên, ông đồng ý chứ?”
Ông ta nhìn thẳng, đối diện cô nhưng sự tức giận ánh lên trong mắt cô đe doạ sự điềm tĩnh thận trọng của ông ta. Kĩ thuật của cô đã tăng dần lên để thăm dò. Ông ta không thích cô cứ hỏi những câu hỏi về việc quản lí cơ sở đó trong nhiệm kì của ông ta.
“Một số bạn trẻ không thích quy tắc, dù chúng có mục đích tốt đến thế nào.”
Trong ký ức của Kim, phần lớn các quy tắc được đặt ra để tiện cho nhân viên chứ không phải người sống trong đó.
“Ông đã nói về Arthur nhưng ông liên quan thế nào tới bọn trẻ sống ở Crestwood?”
“Không nhiều lắm. Tôi được đưa về đó để ra các quyết định về việc tổ chức, hoạt động cơ sở đó cho hiệu quả.”
Việc ông ta liên tục dùng từ “cơ sở” khiến Crestwood giống như nhà tù chứ không phải một ngôi nhà cho những trẻ em bị bỏ rơi.
“Ông Croft, ông có lí do nào để cho rằng các đồng nghiệp của ông muốn làm hại cô gái nào đó không?”
Ông ta đứng dậy. “Tất nhiên là không. Sao cô có thể hỏi một câu hỏi như vậy? Nói ra thôi cũng đã thật kinh khủng. Những người làm việc ở cơ sở đều ở đó là để chăm sóc những đứa trẻ ấy.”
“Vì tiền lương mỗi tháng,” Kim nói trước khi kịp ngăn mình.
“Có cả những người không có,” ông ta đáp lại. “Ngay cả các mục sư cũng không thể đối phó với vài cô bé trong đó.”
“Arthur thì sao?”
“Ông ấy đã mắc một sai lầm. Ông ấy sẽ không làm hại bất cứ ai.”
“Tôi hiểu, ông Croft, nhưng chúng tôi có thi thể dường như là của một cô gái tuổi vị thành niên được chôn dưới nền đất của Crestwood và một điều tôi có thể suy luận hoàn toàn chắc chắn là cô bé không thể tự chui xuống đó được.”
Ông ta vẫn đứng yên và đưa tay lên vuốt tóc, phản ứng cơ thể duy nhất trước những lời của cô. Biểu cảm gương mặt của ông ta vẫn rất khó đọc dưới lớp botox.
“Ông Croft, là ông hay ai đó ông biết đã nộp đơn khiếu nại phản đối việc Giáo sư Milton khai quật khu đất?”
“Tuyệt đối không. Tôi chẳng có lí do nào để làm điều đó cả.”
Cô đứng dậy đối mặt với ông ta. “Và câu hỏi cuối cùng trước khi tôi để ông yên. Ông đã ở đâu trong đêm Teresa bị giết?”
Mặt ông ta đỏ thẫm và ông ta chỉ về phía cửa. “Tôi sẽ cảm ơn nếu cô rời khỏi nhà tôi ngay lập tức. Đề nghị hỗ trợ của tôi được thu hồi và mọi câu hỏi khác sẽ được trả lời thông qua luật sư của tôi.”
Kim bước về phía cửa. “Ông Croft. Tôi đã rất sẵn sàng để rời khỏi ngôi nhà của vợ ông và tôi muốn cảm ơn ông đã dành thời gian.”
Kim vừa bước ra khỏi cửa trước thì một chiếc Range Rover màu bạc tấp vào phần sân rải sỏi. Người lái xe đã không đỗ xe ở khoảng trống giữa hai cái xe khác, chứng tỏ có xe khác thường đậu ở đó.
Một người phụ nữ thân hình mảnh dẻ bước ra khỏi xe và lấy ra một chiếc cặp từ ghế sau. Cô ta mặc một chiếc áo vest màu đen với một chân váy bút chì dài hơi qua đầu gối. Hai chân được nâng đỡ bởi đôi giày cao gót mười cen-ti-mét. Mái tóc đen và bóng nhưng đã buộc lại kiểu đuôi ngựa.
Khi họ đi qua, Kim không thể không nhận thấy người phụ nữ này tuyệt đối xinh đẹp. Kim được nhận một nụ cười bao dung và một cái gật đầu nhẹ.
“Được đấy, cô ấy thấy cái quái gì ở ông ta nhỉ?” Bryant hỏi.
Kim lắc đầu khi cô bước vào xe. Cánh cửa đóng lại sau lưng cặp vợ chồng. Sau tất cả, vẫn còn những bí ẩn trên thế giới.
Bryant nổ máy và lùi xe. “Thưa sếp, sếp có tìm được cách nào để chơi đẹp chưa?”
“Tất nhiên là rồi, ngay khi tôi tìm được những bạn chơi yêu thích.”
Cô thở dài khi nhìn lại ngôi nhà và trong một thoáng nghĩ về William Payne và con gái Lucy của anh. Số phận chắc chắn đã có một tầm nhìn không hoàn mỹ.
“Sếp đang nghĩ gì vậy?” Bryant hỏi khi cánh cửa trượt mở để thả họ.
“Tôi đang nghĩ đến phản ứng của ông ta khi nghe tin về thi thể cô gái.”
“Nó làm sao?”
“Ông ta không hề hỏi chúng ta đã nhận dạng được chưa. Ông ta không bị sốc bởi bất cứ điều gì chúng ta nói với ông ta. Botox có thể gây tê khuôn mặt ông ta nhưng nó không thể kiểm soát chuyển động của con mắt ông ta.”
Lòng Kim đã có phản ứng bất lợi đối với Richard Croft. Ông ta biết điều gì đó, cô chắc chắn là vậy. Nhưng cô vẫn đang đuổi theo sợi dây khó nắm bắt đó, đoạn cuối cùng của mảnh rèm treo mà một khi kéo, sẽ làm sáng tỏ những bí mật của Crestwood.