Kim lao đầu vào văn phòng sau một cuộc họp bốn mươi phút với Woody. Ba cặp mắt nhìn cô chờ đợi.
“Tôi vẫn đảm nhiệm vụ này.”
Một loạt tiếng thở phào.
Kim tiếp tục. “Bên khảo cổ pháp y đã khẳng định đó là xương người và là người hiện đại, nên khu đó giờ là hiện trường vụ án. Cerys vẫn còn ở đó và sẽ đảm nhận lãnh đạo bên khảo cổ học và một nhà nhân chủng học pháp y từ Dundee sẽ đến ngay thôi.”
Đại học Dundee là cha đẻ của Trung tâm Giải phẫu và Nhận dạng con người (CAHID), nơi đã tổ chức các khóa học cấp bằng về nhân chủng học pháp y trong nhiều năm. CAHID thường xuyên được liên hệ để tư vấn các vụ nhận dạng nhân thân cấp cao trong và ngoài nước.
Mối liên kết này được điều khiển bởi Woody, người muốn đảm bảo rằng tất cả những người có thể ra làm chứng đều phải có đủ năng lực không chê vào đâu được.
“Chúng ta có gì về các nhân viên ở Crestwood rồi?”
Dawson cầm một mảnh giấy lên. “Tôi đã loại bỏ những nhân viên tạm thời và ngắn hạn, còn lại một danh sách gồm bốn nhân viên được ghi nhận là đã làm việc ở đó khi nơi này bị thiêu rụi. Như chúng ta đã biết, Teresa Wyatt là phó quản lí và Tom Curtis là bếp trưởng. Tổng quản lí là một gã tên là Richard Croft. Có một quản gia đã ở đó nhiều năm có tên Mary Andrews và hai người gác đêm đều làm nhiệm vụ trông nom nhà cửa, làm những việc lặt vặt. Gần đây tôi đã theo dõi thấy Mary Andrews vào một nhà dưỡng lão ở Timbertree…”
“Richard Croft, đó không phải tên của một nghị sĩ Đảng Bảo thủ ở Bromsgrove sao?” Kim ngắt lời anh ta. Cô thề vừa mới đọc một bài báo viết rằng Croft mới tham gia đạp xe gì đó để làm từ thiện.
“Chắc chắn là cùng tên nhưng tôi vẫn chưa tìm được mối liên hệ…”
“Chuyển cho Stacey đi,” Kim chỉ thị.
Cô thấy mặt Dawson sầm lại.
“Stacey, tên của những đứa trẻ thì sao?”
“Đến giờ tôi có khoảng bảy đứa và hầu hết đều lấy từ Facebook.”
Kim trợn tròn mắt.
Stacey nhún vai. “Hồ sơ của Crestwood không có nhiều và thậm chí những người muốn nói về nơi này còn ít hơn. Theo tôi tìm hiểu thì những đứa nhỏ hơn đã được cho vào trại trẻ hoặc các cơ sở chăm sóc khác quanh vùng. Khoảng sáu hoặc bảy đứa khác đã về với người thân, vào thời điểm xảy ra vụ cháy, chỉ còn khoảng mười đứa trẻ ở đó.”
“Nghe như một cơn ác mộng đẫm máu.”
Stacey cười toe toét. “Với những người bé nhỏ thì có thể lắm.”
Kim mỉm cười. Stacey thích thử thách và đó sẽ là một điều tốt.
“Nào Bryant, đi khởi động xe đi.”
Bryant cầm áo khoác của mình và rời khỏi văn phòng. Kim bước ra ngoài và ngồi xuống để cởi giày đạp xe của mình. Khi đang làm thế, cô tình cờ nghe được cuộc trò chuyện diễn ra tại văn phòng bên ngoài.
“Thử hoa chưa?” Stacey hỏi.
“Rồi,” Dawson trả lời.
“Sô-cô-la?”
“Rồi.”
“Trang sức?”
Không phản hồi.
“Anh đùa đấy à? Anh chưa thử đồ nữ trang? Ôi, Kev, không gì nói ‘xin lỗi vì anh đã ngu ngốc một cách quá vô lý’ hiệu quả như một chiếc vòng cổ đắt tiền lấp lánh.”
“Thôi đi Stacey, cô biết gì chứ?”
“Tôi biết, cậu bé đang yêu ạ, vì tôi là phụ nữ đấyyyyyy.”
Kim mỉm cười buộc dây giày bên phải.
“Vâng, nhưng đời sống yêu đương của cô giữa thế giới của những con yêu tinh không được tính. Tôi cần lời khuyên của một người phụ nữ hẹn hò với nam giới. Phụ nữ thực sự ấy.”
Cuộc nói chuyện kết thúc khi Kim bước lại vào văn phòng. “Stacey, giờ cô hãy tìm hiểu các nhân viên và những người từng sống ở đó nhé.”
Dawson bối rối.
“Lấy áo đi, cậu sẽ đi với tôi.”
Dawson với lấy áo khoác của mình từ phía sau ghế.
“Tôi cầm áo cậu cũng được. Cậu sẽ ở hiện trường với pháp y.”
Khuôn mặt cậu ta sáng lên. “Thật không, thưa sếp?”
Kim gật đầu. “Tôi cần phải biết chuyện gì đang xảy ra ngay khi nó xảy ra. Tôi muốn cậu làm phiền mọi người thật nhiều. Hãy đặt câu hỏi, hãy đi theo những người xung quanh, lắng nghe những cuộc trò chuyện và ngay khi biết được điều gì mới, hãy cho tôi biết.”
“Sẽ như vậy, thưa sếp,” cậu ta nói, háo hức rồi sau đó đi theo cô xuống chỗ xe đang đợi.
Cô lên ghế trước và cậu leo lên ghế sau.
“Cài dây an toàn đi, các cậu bé,” Bryant nói, đưa xe ra khỏi bãi đậu.
Kim liếc nhìn qua gương chiếu hậu thấy khuôn mặt vui mừng háo hức của Dawson, sau đó, cô quay lại và nhìn ra ngoài cửa sổ.
Đối với một kẻ không tuân thủ mọi kĩ năng xã hội, nguyên tắc thường thấy ở đây là, đôi lúc, cô buộc phải khiến nó trở nên đúng đắn.