Ursula bước vào mùa hè thứ năm mà không gặp phải sự cố nào nữa. Sylvie - mẹ cô bé - cảm thấy nhẹ nhõm, mặc dù (hoặc có lẽ là bởi vì) cô bé chào đời không mấy thuận lợi nhưng nhờ chế độ nuôi dạy nghiêm ngặt của Sylvie (hoặc có lẽ bất chấp nó), cô bé đã trở thành một đứa trẻ có vẻ cứng cỏi. Ursula không có cái vẻ suy tư, hay nghĩ như Pamela đôi khi vẫn tỏ ra, cũng không bộp chộp, thiếu suy nghĩ như Maurice.
Một quân nhân tí hon, Sylvie thầm nghĩ khi cô dõi theo Ursula bám đuôi Maurice và Pamela đi dọc bờ biển. Trông chúng thật nhỏ bé - chúng vẫn còn nhỏ, cô biết điều đó - nhưng thi thoảng Sylvie lại ngạc nhiên bởi những cảm xúc sâu đậm mà cô dành cho bầy con của mình. Đứa nhỏ nhất, út ít nhất trong số chúng là Edward, đang bị cầm giữ trong cái nôi đan bằng liễu gai đặt bên cạnh cô trên bãi cát. Nó vẫn chưa biết kêu lên khi gặp nguy hiểm.
Họ đã thuê một ngôi nhà ở Cornwall* trong một tháng. Hugh ở cùng mấy mẹ con vào tuần đầu tiên và Bridget thay thế anh trong suốt khoảng thời gian còn lại. Bridget và Sylvie cố gắng thay phiên nhau nấu nướng (khá vụng về) vì Sylvie đã cho bà Glover nghỉ phép một tháng, để bà đến Salford* ở cùng một người chị em vừa mất đứa con trai do căn bệnh bạch hầu. Sylvie thở phào nhẹ nhõm khi cô đứng trên sân ga, dõi theo tấm lưng rộng lớn của bà Glover biến mất vào bên trong toa tàu. "Em không cần phải đi tiễn bà ấy đâu." Hugh nói.
Một hạt ở cực Tây Nam nước Anh, ba mặt giáp biển.
Một thành phố ở Lancashire, miền Tây Bắc nước Anh.
"Chỉ vì em thích được chứng kiến bà ấy đi mất" Sylvie đáp.
❄
Nơi đây có ánh mặt trời chói chang, những làn gió biển lồng lộng và một chiếc giường cứng lạ lẫm. Sylvie đã nằm yên tĩnh cả đêm trên đó. Họ mua bánh nướng nhân thịt, khoai tây chiên và bánh táo để ngồi ăn trên một tấm thảm trải trên bờ cát, lưng dựa vào những vách đá. Vấn đề khó khăn nhất là làm cách nào để cho con bú nơi công cộng, nhưng vấn đề ấy đã được giải quyết bằng việc thuê một cái lều ở bãi biển. Lúc thì Bridget và Sylvie cởi giày ra, táo bạo nhúng chân xuống nước, lúc thì họ ngồi đọc sách trên bãi cát, bên dưới những tán dù che nắng xòe rộng. Sylvie đang đọc sách của Conrad*, còn Bridget nghiền ngẫm cuốn Jane Eyre* mà Sylvie cho cô mượn vì quên mang theo những cuốn tiểu thuyết tình cảm thời Trung cổ ly kỳ của mình. Bridget tỏ ra là một độc giả quá khích. Cô thường hốt hoảng thở gấp hoặc rùng mình chán ghét và cuối cùng là tỏ vẻ thích thú. Điều đó khiến cho người ta có cảm giác cuốn Điệp viên bí mật* mà Sylvie đang đọc có vẻ vô cùng khô khan, tẻ nhạt.
Joseph Conrad (1857 - 1924): nhà văn Ba Lan chuyên viết tác phẩm bằng tiếng Anh sau khi chuyển đến định cư tại Anh. Một số tác phẩm nổi bật của ông: The Nigger of the 'Narcissus', Heart of Darkness, Lord Jim, Typhoon, The Secret Agent...
Tên tác phẩm nổi tiếng của nữ văn sĩ người Anh Charlotte Bronte (1816 -1855).
Nguyên văn: The Secret Agent, tên một tác phẩm của Joseph Conrad, xuất bản năm 1907.
Bridget vốn là người sống ở sâu trong nội địa nên lúc nào cũng lo lắng về việc thủy triều đang lên hay đang xuống, dường như cô không thể hiểu được quy luật của nó. "Nó thay đổi một chút mỗi ngày." Sylvie kiên nhẫn giải thích.
"Nhưng sao lại thế?" Bridget ngây ngô hỏi.
"Ờ thì..." Sylvie hoàn toàn không biết. "Sao nó lại không thể như thế chứ?" Cô quả quyết kết luận.
❄
Bọn trẻ đang quay lại sau khi đã chơi chán chê trò quăng lưới bắt cá trong những vũng nước ở đầu kia bãi biển. Pamela và Ursula dừng lại nửa chừng, bắt đầu ríu rít vầy nước ở mép biển, còn Maurice thì lại tăng tốc, chạy hùng hục về phía Sylvie rồi sà xuống trước mặt cô làm cát bắn tung tóe. Thằng bé đang cầm một con cua nhỏ bằng càng của nó, Bridget kêu ré lên kinh hãi khi thấy cảnh tượng ấy.
"Còn cái bánh nướng nhân thịt nào không?" Cậu hỏi.
"Phải lễ phép chứ, Maurice." Sylvie quở mắng. Hết hè này thằng bé sẽ vào trường nội trú. Cô cảm thấy khá nhẹ nhõm.
❄
"Này, đi nhảy sóng đi!" Pamela nói. Pamela hách dịch nhưng theo kiểu dễ thương, còn Ursula hầu như lúc nào cũng vui vẻ tán thành những kế hoạch của chị gái. Ngay cả khi trong lòng không đồng tình, Ursula vẫn nghe lời chị.
Một chiếc vòng lăn dọc theo bãi cát, lăn qua chỗ hai đứa trẻ, như thể bị gió cuốn đi. Ursula muốn đuổi theo chiếc vòng để mang trả cho chủ nhân của nó, nhưng Pamela phản đối: "Không, đi nào, đi lội nước thôi." Vì vậy chúng đặt những tấm lưới xuống mặt cát và lội xuống con sóng đang nhẹ nhàng vỗ vào bờ. Chẳng hiểu tại sao dù được ánh mặt trời sưởi ấm nhưng nước biển lúc nào cũng lạnh giá. Hai chị em kêu ré lên như thường lệ trước khi nắm tay nhau, chờ đợi những con sóng tiếp theo tràn tới. Nhưng khi chúng vào tới bờ thì cả hai chị em đều thất vọng vì chúng chỉ còn rất nhỏ, không hơn gì một gợn nước lăn tăn trùm trên đầu lớp diềm xếp nếp bằng ren. Vì thế bọn trẻ lội ra xa hơn.
Giờ thì những con sóng không còn là những gợn nước nữa, chỉ có từng đợt sóng cồn dâng cao, xô tới, nâng hai đứa trẻ lên rồi lại hạ chúng xuống, tiếp tục hướng vào bờ. Ursula siết chặt tay Pamela mỗi khi cơn sóng cồn tiến đến. Nước đã xâm xấp eo lưng cô bé. Pamela dấn bước ra xa hơn, giống như bức tượng gắn ở đầu mũi tàu băng băng rẽ những con sóng thô bạo. Nước giờ đã lên đến nách Ursula, cô bé bắt đầu òa khóc và kéo tay Pamela, cố gắng ngăn chị mình đi xa hơn nữa. Pamela bèn ngoảnh lại nhìn em gái và nói: "Cẩn thận nào, em làm cho cả hai chị em mình cùng ngã bây giờ." Vì thế cô bé không nhìn thấy con sóng khổng lồ đang trào dâng sau lưng mình. Chỉ trong nháy mắt, nó đã ập đến trùm lên người hai đứa trẻ, dễ dàng quăng quật chúng như thể chúng là những chiếc lá.
Ursula cảm thấy mình bị kéo xuống dưới càng lúc càng sâu, như thể cô bé đã bị cuốn ra ngoài khơi xa, cách bờ hàng dặm biển, không còn ai trông thấy được nữa. Đôi chân nhỏ bé liên tục khua khoắng, cố gắng tìm chỗ đặt chân trên mặt cát. Giá mà cô bé có thể đứng thẳng dậy để chiến đấu với những con sóng, nhưng chẳng còn thấy nền cát đâu nữa để làm điểm tựa và cô bé bắt đầu ngộp nước, hoảng loạn quẫy đạp. Phải có ai đó đến cứu cô bé chứ? Bridget hoặc Sylvie. Hoặc Pamela - Pamela đâu rồi?
Chẳng ai tới cả. Quanh cô bé chỉ toàn là nước. Mênh mông những nước. Trái tim bé bỏng bất lực đập loạn xạ, như thể nó là một con chim bị nhốt trong lồng ngực cô bé. Trong tai cô bé vang lên tiếng vo ve của cả nghìn con ong đang bay. Không còn hơi thở nào. Một đứa trẻ chết đuối, một chú chim bị rơi khỏi bầu trời.
Bóng tối phủ xuống.