Món dưa góp cay có màu cỏ úa lợt lạt như màu da của người bị bệnh vàng da. Bác sĩ Fellowes ngồi ăn ở cái bàn trong bếp, dưới ánh sáng tù mù của một ngọn đèn dầu phiền phức luôn tỏa khói nghi ngút. Ông ta quết món dưa góp cay lên miếng bánh mì đã phết bơ và đặt lên trên đó một lát giăm bông dày béo ngậy. Ông ta bất giác nghĩ đến tảng thịt xông khói nằm nguội ngắt trong cái chạn thức ăn của mình. Ông ta đã đích thân lựa chọn con lợn ấy và chỉ tận tay cho người chủ trại thấy. Trong mắt ông ta, đó không phải một sinh vật sống mà là một bài học về giải phẫu - một tập hợp các bộ phận gồm lưng, khuỷu chân, má, bụng và những khoanh đùi to tướng để luộc. Thịt. Ông ta nghĩ đến đứa bé vừa được mình giải cứu khỏi hàm răng của Tử thần bằng một nhát kéo phẫu thuật. "Phép màu của cuộc sống!" Ông ta thản nhiên nói với cô hầu gái Ai Len bé nhỏ thô vụng. ("Bridget, thưa ngài.") "Tôi sẽ ở lại qua đêm." Ông ta nói thêm. "Vì tuyết."
Ông ta cũng chẳng thích thú gì khi phải ở lại ngôi nhà có cái tên là Góc Cáo này. Tại sao nó lại được đặt tên như thế nhỉ? Tại sao người ta lại tôn vinh nơi cư ngụ của một loài thú xảo quyệt như vậy? Hồi trai trẻ, bác sĩ Fellowes đã từng đi săn, bảnh bao trong chiếc áo khoác màu đỏ tươi. Ông ta tự hỏi liệu sáng mai cô gái kia có nhảy chân sáo vào phòng ông ta, mang theo khay trà và bánh mì nướng không. Ông ta hình dung cô rót nước nóng từ cái bình vào trong chậu thau và xát xà phòng giúp mình trước ngọn lửa lò sưởi trong phòng ngủ, giống như mẹ ông ta từng làm từ vài chục năm trước. Bác sĩ Fellowes rất mực chung thủy với vợ nhưng những ý nghĩ của ông ta lại hay lang thang, vơ vẩn.
Bridget cầm trên tay một ngọn nến, dẫn ông ta lên gác. Ngọn nến sáng rực và bập bùng dữ dội khi ông ta bám theo tấm lưng gầy nhom của cô hầu gái lên một căn phòng vô cùng lạnh lẽo, nơi dành riêng cho khách. Cô thắp cho ông ta một ngọn nến nằm trên nóc tủ đầu giường, rồi biến mất vào hành lang tăm tối sau khi nói "Chúc ngài ngủ ngon" với vẻ vội vàng.
Ông ta nằm trên chiếc giường lạnh giá, món dưa góp cay ợ lên khó chịu. Ông ta ước gì mình đang ở nhà, bên cạnh cơ thể ấm áp, mềm mại của bà Fellowes, một người phụ nữ đã bị tạo hóa từ chối ban cho sự duyên dáng, thanh lịch và trên người lúc nào cũng phảng phất mùi hành tây rán. Đó cũng không hẳn là điều gì khủng khiếp lắm.