George mang hai con thỏ con bé xíu đến cho họ xem và nó: "Các cháu có muốn mang chúng về nhà không?" Sylvie gắt gỏng: "Không, cảm ơn anh, George. Chúng sẽ chết hoặc sinh sôi nảy nở, mà cả hai kết quả đó đều chẳng hay ho gì." Pamela buồn bã phụng phịu và Sylvie hứa hẹn sẽ mua cho cô bé một con mèo con. (Pamela kinh ngạc khi mẹ cô bé giữ đúng lời hứa và mang về cho cô bé một con mèo con từ trang trại của Lâu đài Ettringham. Một tuần sau, con mèo bị ốm chết. Chúng đã tổ chức một đám tang đầy đủ nghi thức cho nó. "Chị đã bị nguyền rủa." Pamela tuyên bố với lối nói cường điệu không phù hợp với tính cách của cô bé.)
"Anh chàng thợ cày đó đẹp trai quá nhỉ?" Izzie ca ngợi, và Sylvie chặn lại lời cô ấy: "Đừng. Dù trong bất cứ hoàn cảnh nào. Đừng." Izzie nói: "Em không hiểu ý chị là gì."
Buổi chiều cũng chẳng mát mẻ hơn chút nào. Cuối cùng, họ không còn sự lựa chọn nào khác ngoài việc đi về nhà trong cái nóng oi ả giống hệt như lúc họ đi. Pamela rầu rĩ vì chuyện mấy con thỏ nên vô ý giẫm phải một cái gai, Ursula thì bị một cành cây quệt vào mặt. Teddy khóc inh ỏi, Izzie liên tục chửi thề, còn Sylvie thì cáu um lên, và Bridget nói nếu tự tử không phải là một trọng tội thì cô sẽ trẫm mình ở con suối tiếp theo.
"Nhìn mấy mẹ con, mấy chị em kìa." Hugh mỉm cười chào đón khi họ lảo đảo về nhà. "Cả người vàng rực vì nắng."
"Ôi làm ơn đi." Sylvie nói, len qua người anh. "Em lên gác để đi nằm đấy."