Chuỗi Đời Bất Tận

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 225 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »

❊ ❊ ❊

"Con bé bị đau đầu." Sylvie nói.

"Tôi là bác sĩ tâm thần." Bác sĩ Kellet nói với Sylvie. "Không phải chuyên gia về thân kinh."

"Nó có những giấc mơ kỳ lạ và những cơn ác mộng." Sylvie khơi gợi.

Có thứ gì đó đem lại cảm giác an tâm khi ở trong căn phòng này, Ursula nghĩ. Những tấm ván gỗ sồi, ngọn lửa lò sưởi lép bép, tấm thảm dày có họa tiết màu đỏ và xanh lam, những chiếc ghế da, thậm chí cả ấm trà có hình thù kỳ dị - tất cả đều mang cảm giác thân thuộc.

"Những giấc mơ?" Bác sĩ Kellet nói, bắt đầu có hứng thú.

"Vâng." Sylvie nói. "Và mộng du."

"Con bị mộng du ạ?" Ursula giật mình hỏi.

"Và lúc nào nó cũng gặp hiện tượng déjà vu." Sylvie nói, phát âm những từ đó với chút chán ghét.

"Thật sao?" Bác sĩ Kellet nói, đưa tay với lấy một tẩu thuốc lá bằng đất sét trắng tinh xảo và gõ tàn thuốc vào tấm chắn lửa ở lò sưởi. Cái nõ của tẩu thuốc được điêu khắc hình đầu người Thổ, trông quen thuộc như một con thú nuôi đã già.

"Ồ!" Ursula nói. "Con từng đến đây rồi!"

"Ông thấy đấy!" Sylvie nói, vẻ đắc thắng.

"Hừm..." Bác sĩ Kellet trầm tư nói. Ông quay sang Ursula và nói thẳng với cô bé. "Cháu đã nghe nói về sự tái sinh chưa?"

"Ồ, cháu đã nghe rồi ạ, chắc chắn rồi." Ursula hào hứng nói.

"Tôi chắc chắn là con bé chưa từng nghe." Sylvie nói. "Đó có phải là học thuyết của Công giáo không? Kia là cái gì vậy?" Cô hỏi, bị thu hút bởi ấm trà kỳ dị.

"Đó là một cái ấm samovar của nước Nga." Bác sĩ Kellet nói. "Mặc dù tôi không phải là người Nga, hoàn toàn không phải, quê tôi ở thành phố Maidstone, tôi từng tới St Petersburg hồi trước Cách mạng." Rồi ông nói với Ursula: "Cháu có muốn vẽ cho bác xem thứ gì đó không?" Rồi ông đẩy một cây bút chì và một tờ giấy về phía cô bé. "Bà có muốn uống ít trà không?" Ông hỏi Sylvie, người vẫn đang nhìn chằm chằm chiếc ấm samovar. Cô từ chối, vì không tin tưởng bất cứ thứ trà nào không phải được rót ra từ một cái ấm bằng sứ.

Ursula vẽ xong và đưa bức tranh cho bác sĩ nhận xét.

"Cái gì vậy?" Sylvie nói, nhòm qua vai Ursula. "Một cái nhẫn hay vòng xuyến à? Hay một cái vương miện?"

"Không phải." Bác sĩ Kellet nói. "Đó là một con rắn ngậm đuôi trong miệng." Ông gật đầu tán thành và nói với Sylvie: "Đó là một biểu tượng đại diện cho sự tuần hoàn của vũ trụ. Thời gian chỉ là một khái niệm, trong thực tế mọi thứ đều liên tục vận động như dòng nước, không có quá khứ hay hiện tại, chỉ có khoảnh khắc bây giờ mà thôi."

"Thật thâm sâu." Sylvie cứng nhắc nói.

Bác sĩ Kellet chụm hai bàn tay thành hình tháp và chống cằm lên đó. "Cháu biết đấy..." Ông nói với Ursula. "... Bác nghĩ chúng ta sẽ rất ăn ý với nhau. Cháu muốn ăn bánh quy không?"

e nói. "Cô đâu biết chăm sóc người khác, hay nấu nướng, hay đánh máy, hay làm bất cứ việc gì hữu ích." Những lời lẽ ấy được thốt ra gay gắt hơn cô nghĩ, nhưng Izzie quả thực là một kẻ gàn dở. (Bà Glover nhận xét cô ấy là "người đồng bóng".)
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.