Jimmy bị cảm lạnh, vì vậy Pammy nói cô sẽ ở nhà với cậu và bày trò trang trí từ những nắp chai sữa bằng bạc, trong khi đó, Ursula và Teddy thơ thẩn đi dọc theo con đường mòn để tìm hái cành nhựa ruồi. Trong rừng nhiều nhựa ruồi vô kể, nhưng rừng ở cách xa nhà họ, thời tiết lại xấu đến nỗi họ chẳng muốn ở ngoài lâu. Bà Glover, Bridget và Sylvie đang giam mình trong bếp, tất bật chuẩn bị nấu nướng cho lễ Giáng sinh.
"Đừng bẻ cành nào không có quả nhé!" Pamela căn dặn khi Ursula và Teddy rời khỏi nhà. "Và đừng quên kiếm cả ít tầm gửi nữa."
Họ mang theo cái kéo tỉa cây và đôi găng tay làm vườn bằng da của Sylvie sau bài học đau đớn vào Giáng sinh năm ngoái. Họ đã để mắt đến cây nhựa ruồi to tướng trên cánh đồng ở đầu kia của con đường. Hàng rào nhựa ruồi tiện lợi trong vườn nhà họ đã bị dỡ đi sau chiến tranh và được thay thế bằng một hàng rào cây thủy lạp mềm mại. Khắp cả vùng trông có vẻ bớt hoang dã và giống với một khu ngoại ô hơn. Sylvie nói rằng chẳng bao lâu nữa ngôi làng sẽ trải dài đến nỗi xung quanh họ sẽ toàn nhà là nhà. "Người ta phải sóng ở đâu đó chứ." Hugh nói lý. "Nhưng không phải là ở đây." Sylvie nói.
Gió thổi ù ù và lất phất mưa. Trong cái thời tiết này, Ursula chỉ thích ngồi bên đống lửa lò sưởi trong căn phòng sinh hoạt ban ngày, chờ đợi những chiếc bánh nướng nhân thịt của bà Glover đang tỏa hương thơm nức khắp nhà. Ngay cả Teddy, vốn là người có tinh thần lạc quan, cũng chán nản lê bước bên cạnh cô bé, co ro trong tiết trời lạnh lẽo, đầu đội chiếc mũ len trùm đầu màu xám, trông như một hiệp sĩ dòng Đền nhỏ bé, quả cảm. "Thời tiết thật tồi tệ." Cậu nói. Chỉ có Trixie là thích chuyến đi này. Nó hết sục sạo trong các hàng rào lại nhảy xuống đào bới trong con mương như thể đã được giao cho nhiệm vụ khai quật kho báu. Nó là một con chó ồn ào, thường sủa vì những lý do chỉ mình nó mới biết, vì vậy khi nó bắt đầu kêu lên ăng ẳng một cách kích động ở đằng trước họ, họ cũng chẳng mấy quan tâm.
Trixie dịu đi một chút lúc họ bắt kịp nó. Nó đang đứng canh chiến lợi phẩm của mình và Teddy nói: "Chắc là một con vật nào đó đã chết." Trixie đặc biệt điêu luyện trong việc tìm ra những con chim đã thối rữa một nửa và những cái xác khô đét của những loài động vật có vú lớn hơn. "Có lẽ là một con chuột cống hoặc một con chuột đồng." Teddy nói. Rồi cậu thốt lên một tiếng "Ôi" rõ lớn khi nhìn thấy vật ở trong con mương thực sự là gì.
"Chị sẽ ở lại đây." Ursula nói với Teddy. "Còn em hãy chạy về nhà gọi ai đó tới." Nhưng khi cô bé nhìn theo thân hình bé nhỏ, yếu ớt của cậu em trai chạy trên con đường hoang vắng, bóng tối mùa đông buông sớm phủ kín quanh người cậu, cô bé bèn hét lên bảo cậu đợi cô bé với. Ai biết nỗi kinh hoàng nào đang rình rập chứ? Rình rập Teddy, rình rập tất cả bọn họ.
❄
Mọi người bàn tán sôi nổi về cách xử lý thi thể ấy và cuối cùng quyết định sẽ giữ nó trong kho chứa nước đá ở Lâu đài Ettringham cho đến sau lễ Giáng sinh.
Bác sĩ Fellowes đã tới cùng một viên cảnh sát. Ông ta nói rằng đứa trẻ ấy chết không phải vì những nguyên nhân tự nhiên. Đó là một cô bé khoảng tám, chín tuổi; hai chiếc răng cửa vĩnh viễn đã mọc nhưng chúng bị đấm gãy trước khi cô bé chết. Viên cảnh sát nói không thấy có ai trình báo về một bé gái bị mất tích, vì vậy cô bé chắc chắn không phải người địa phương. Họ đoán cô bé có thể là dân Di gan, mặc dù Ursula nghĩ dân Di gan bắt trẻ con đi chứ không phải là bỏ chúng lại như vậy.
Gần đến Năm Mới, quý bà Daunt miễn cưỡng trao trả thi thể cô bé. Khi người ta đưa cô bé ra khỏi kho chứa nước đá, họ thấy cô bé được tô điểm như một thánh tích - trên người cô bé có những bông hoa và những vật trang trí nhỏ, da dẻ đã được lau rửa sạch sẽ, mái tóc được chải và thắt ruy băng gọn gàng. Ngoài ba cậu con trai đã hy sinh trong cuộc Đại chiến, nhà Daunt cũng từng có một cô con gái chết từ lúc còn ẵm ngửa, vậy nên nhiệm vụ trông nom thi thể bé bỏng này đã khơi lại nỗi đau cũ của quý bà Daunt, khiến bà ngẩn ngơ, loạn trí mất một thời gian. Bà muốn chôn cô bé trong khu đất của Lâu đài nhưng dân làng nhao nhao phản đối, họ khăng khăng rằng cô bé phải được chôn cất ở nghĩa địa của nhà thờ. "Không phải được giấu đi làm vật cưng của quý bà Daunt." Ai đó nói. Một loại vật cưng kỳ lạ, Ursula nghĩ.
Nhân dạng của cô bé cũng như kẻ sát hại cô không bao giờ được tìm ra. Cảnh sát tra hỏi tất cả mọi người trong vùng. Một buổi tối, họ đã tới Góc Cáo, Pamela với Ursula gần như treo mình trên lan can cầu thang để cố gắng nghe người lớn nói chuyện. Từ lần nghe lén này, họ biết được không có ai trong làng bị tình nghi và cô bé kia đã bị "giở trò đồi bại".
Cuối cùng, cô bé được chôn vào ngày cuối của năm sau khi được mục sư làm lễ đặt tên thánh cho, vì mọi người đều cảm thấy rằng mặc dù cô bé vẫn là một người không rõ lai lịch nhưng không nên được chôn khi không có tên. Chẳng rõ cái tên "Angela" nảy ra từ đâu nhưng nó có vẻ thích hợp với cô bé. Gần như cả làng đã đến dự đám tang, nhiều người khóc thương Angela còn thống thiết hơn cả khi họ khóc thương người thân ruột thịt của mình. Mọi người đau buồn hơn là sợ hãi, còn Pamela với Ursula thường bàn tán tại sao tất cả những người họ biết lại được cho là vô tội.
Quý bà Daunt không phải là người duy nhất bị ảnh hưởng bởi vụ án mạng này. Sylvie cực kì khó chịu, có vẻ vì giận dữ hơn là vì đau buồn. "Không phải vì..." Bà cáu kỉnh nói. "... chuyện con bé bị giết, mặc dù điều đó đã đủ tồi tệ rồi, mà là chuyện không ai nhớ đến nó."
Sau vụ án mạng, Teddy gặp ác mộng suốt mấy tuần lễ, cậu thường bò vào giường, nằm cạnh Ursula vào lúc nửa đêm. Họ sẽ mãi là những người tìm thấy cô bé, những người đã nhìn thấy bàn chân không đi giày, không đi tất - tím bầm và lấm lem, thò ra từ bên dưới những cành du bị mục rụng trên mặt đất, còn thi thể thì bị bao phủ bởi một lớp lá lạnh lẽo.