Chuỗi Đời Bất Tận

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 109 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
11
Tháng 2 Năm 1910

❊ ❊ ❊

Mùi sữa thơm ấm áp và tươi mới là lời kêu gọi hết sức quyến rũ đối với con mèo Queenie. Queenie vốn là mèo của bà Glover, tuy nhiên nó chẳng hề coi mình thuộc quyền sở hữu của ai cả. Con mèo đồi mồi đồ sộ này đã xuất hiện trên bậc cửa trong một cái túi hành lý cùng với bà Glover, và nó ngự trị trên chiếc ghế Windsor của chính nó, một phiên bản thu nhỏ của chiếc ghế mà bà Glover vẫn thường ngồi, bên cạnh cái bếp lò to tướng. Tuy nhiên, việc có ghế riêng cũng không ngăn nổi nó để lại lông lá ở tất cả những chỗ có thể ngồi được trong nhà, bao gồm cả những chiếc giường. Hugh vốn không yêu mèo lắm và liên tục kêu ca làm thế nào mà lông của "con vật ghẻ lở" kia lại vương được lên bộ com lê của anh.

Vốn dữ dằn hơn hầu hết những con mèo khác, nó thường giơ chi trước lên đấm nếu ai đó lại gần nó, giống như cách bọn thỏ rừng đánh nhau vậy. Bridget, cũng không phải là người yêu mèo, tuyên bố rằng con mèo này bị quỷ ám.

Mùi hương tươi mới ngon lành ấy đến từ đâu vậy nhỉ? Queenie nhẹ bước lên cầu thang và đi vào căn phòng ngủ rộng lớn. Căn phòng được sưởi ấm bởi một ngọn lửa nóng rực. Đây là một căn phòng tuyệt vời, trên giường có chiếc chăn mềm mại, dày dặn và nhịp thở nhẹ nhàng của những cơ thể đang say ngủ. Và kìa - một cái giường nhỏ hoàn hảo vừa vặn với một con mèo, đã được ủ ấm bởi một cái nệm nhỏ hoàn hảo cũng vừa vặn với một con mèo. Queenie day nhẹ móng vuốt của mình lên làn da thịt mềm mại kia, đột nhiên như được trở về với tuổi thơ. Nó nằm xuống thoải mái hơn, từ trong cổ họng phát ra tiếng grừ grừ trầm thấp đầy khoan khoái.

Làn da mềm mại bị những vật nhọn như kim châm chích làm cô bé giật mình tỉnh dậy. Sự đau đớn là một cảm giác mới mẻ, khó chịu. Rồi đột nhiên cô bé cảm thấy ngạt thở, miệng cô bé bị thứ gì đó lấp kín, chẹn lại, làm cô bé bị ngộp. Cô bé càng cố gắng hít thở thì việc hít thở lại càng khó khăn. Cô bé bị ấn xuống, bất lực, không thể thở nổi nữa. Rơi xuống, rơi xuống, như một con chim bị bắn.

Queenie đang khoan khoái thiu thiu ngủ thì bị đánh thức bởi một tiếng thét chói tai rồi thấy mình bị tóm lên và bị ném vèo một cái ngang qua căn phòng. Nó lùi ra khỏi phòng, gầm gừ và phun phì phì, cảm nhận được rằng đây là một cuộc chiến mà nó sẽ thua cuộc.

Chẳng thấy gì cả. Lồng ngực nhỏ bé trơn nhẵn và im lìm, không hề phập phồng lên xuống. Trái tim Sylvie đập thình thịch như thể ai đó đang đấm vào lồng ngực cô từ bên trong để đòi chui ra. Nguy hiểm quá! Một cơn rùng mình lan khắp người cô như sóng thủy triều.

Theo bản năng, cô kề miệng vào cái miệng và cái mũi nhỏ xíu của đứa bé, thổi nhẹ nhàng. Làm lại một lần nữa. Rồi lại thổi một lần nữa.

Và đứa bé tỉnh lại. Chỉ đơn giản như vậy. ("Tôi chắc chắn đó chỉ là sự trùng hợp." Bác sĩ Fellowes nói khi nghe kể về điều kỳ diệu trong ngành y học này. "Cô khó có thể hồi sinh ai bằng biện pháp đó.")

Sau khi lên gác để đưa cho Sylvie chén nước cốt bò hầm, Bridget trở lại bếp và thuật lại y chang lời của Sylvie với bà Glover: "Bà Todd nói là cháu hãy bảo bà bếp - tức là bà đó, bà Glover - tống khứ con mèo đi. Bà ấy nói rằng tốt hơn là bà nên giết nó."

"Giết ư?" Bà Glover nói, nổi cơn thịnh nộ. Con mèo, giờ đã trở lại vị trí quen thuộc của nó bên bếp lò, ngóc đầu lên và hằm hè nhìn Bridget.

"Cháu chỉ truyền đạt lại lời của bà ấy thôi."

"Cứ bước qua xác ta đã." Bà Glover nói.

Bà Haddock nhấm nháp một cốc rượu rum nóng theo cái cách mà bà hy vọng là giống như một quý bà. Đây là cốc thứ ba và bà đang bắt đầu thấy nóng rực từ trong ra ngoài. Bà đang trên đường đi đỡ đẻ thì trận mưa tuyết buộc bà phải ghé vào trú tạm tại căn phòng riêng* ấm cúng của quán Sư Tử Xanh bên ngoài Chalfon St. Peter. Đây không phải là nơi bà sẽ bước chân vào, ngoại trừ lúc cần thiết. Nhưng bên trong căn phòng có một ngọn lửa đang cháy hừng hực và những người xung quanh đều vui vẻ đến đáng kinh ngạc. Những vật trang trí đeo trên yên ngựa và những cái bình bằng đồng ánh lên lấp lánh. Từ đây có thể nhìn thấy phía bên kia quầy bar là khu vực công cộng, nơi người ta có vẻ chè chén không ngừng nghỉ. Đó là nơi om sòm hơn hẳn. Ai đó đang hát ê a và bà Haddock ngạc nhiên khi nhận ra ngón chân mình cũng gõ nhịp theo.

Ở các quán rượu của Anh thời xưa, ngoài khu vực công cộng còn có một phòng riêng dành cho một số ít khách không thích sự ồn ào, xô bồ.

"Bà không biết tuyết rơi dày thế nào đâu." Chủ quán nói, nghiêng người qua cái quầy bar bằng đồng bóng loáng. "Tất cả chúng ta có thể bị kẹt lại ở đây vài ngày đấy."

"Vài ngày ư?"

"Bà nên uống thêm một cốc rượu rum nữa. Tối nay bà sẽ không dễ dàng tới được bất cứ chỗ nào đâu."

e nói. "Cô đâu biết chăm sóc người khác, hay nấu nướng, hay đánh máy, hay làm bất cứ việc gì hữu ích." Những lời lẽ ấy được thốt ra gay gắt hơn cô nghĩ, nhưng Izzie quả thực là một kẻ gàn dở. (Bà Glover nhận xét cô ấy là "người đồng bóng".)
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.