Chuỗi Đời Bất Tận

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 109 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Tháng 4 Năm 1940

❊ ❊ ❊

Tiếng còi ô tô inh ỏi dưới phố phá vỡ sự tĩnh mịch của buổi sáng Chủ nhật ở khu Knightsbridge. Ursula thấy nhớ tiếng chuông nhà thờ. Trước chiến tranh, có rất nhiều thứ đơn giản mà cô chẳng mấy để ý đến. Cô ước có thể quay ngược thời gian và coi trọng chúng hơn.

"Sao phải bấm còi ô tô..." Crighton nói. "... Khi chúng ta có một chiếc chuông cửa vẫn còn hoạt động tốt?" Anh nhìn ra ngoài cửa sổ. "Anh ấy đến rồi kìa." Anh nói. "Nếu anh ấy là một người đàn ông trẻ mặc bộ com lê ba món, vẻ mặt vênh váo như một con chim cổ đỏ."

"Nghe có vẻ là anh ấy đấy." Mặc dù Ursula không nghĩ Maurice "trẻ" - cô chưa bao giờ nghĩ là anh mình trẻ cả - nhưng cô cho rằng trong mắt Crighton thì đúng là như vậy.

Hôm nay là sinh nhật lần thứ sáu mươi của Hugh và Maurice đã miễn cưỡng cho cô đi nhờ về Góc Cáo để dự tiệc mừng. Sẽ thật lạ lẫm, và chưa chắc đã dễ chịu, khi bị nhồi chung trong một chiếc xe với Maurice. Họ hiếm khi ở riêng bên nhau.

"Anh ấy có xăng?" Crighton nhướng mày nói, nhưng thực ra nó là một lời khẳng định hơn là một câu hỏi.

"Anh ấy có tài xế." Ursula nói. "Em biết Maurice sẽ tận dụng chiến tranh hết mức." "Chiến tranh nào?" Pamela sẽ nói như vậy. Pamela đã "bị bỏ mặc" ở Yorkshire cùng với sáu cậu nhóc và Jeanette, người không chỉ hay than vãn mà còn "khá lười biếng. Chị đã kỳ vọng quá nhiều vào con gái của một mục sư. Cô ấy lười chảy thây ra, chị phải đuổi theo lũ nhóc nhà cô ấy lẫn lũ nhóc nhà chị suốt cả ngày dài. Chị hết chịu nổi trò sơ tán này rồi, chị nghĩ bọn chị sẽ về nhà sớm."

"Em cho rằng anh ấy không thể chễm chệ ngồi xe hơi về nhà mà không cho em đi nhờ." Ursula nói. "Maurice sẽ không muốn bị coi là người hành xử tồi tệ, ngay cả khi đó là sự đánh giá của chính gia đình anh ấy. Anh ấy phải giữ gìn thanh danh. Hơn nữa, vợ con anh ấy cũng đang ở đó và anh ấy sẽ đưa họ về London vào tối nay." Maurice đã gửi Edwina và bọn trẻ tới Góc Cáo để mừng lễ Phục sinh. Ursula đã tự hỏi phải chăng anh ta biết điều gì đó về cuộc chiến mà công chúng không biết - phải chăng lễ Phục sinh là thời điểm đặc biệt nguy hiểm? Hẳn rằng có rất nhiều điều Maurice biết mà những người khác không biết, nhưng lễ Phục sinh đã trôi qua mà không có sự kiện gì xảy ra, và cô cho rằng đó chỉ là một chuyến viếng thăm ông bà nội của bọn trẻ. Philip và Hazel là những đứa trẻ không được nhanh nhẹn lắm. Ursula tự hỏi làm thế nào mà chúng hòa hợp được với bọn trẻ tản cư nghịch ngợm đang ở nhờ nhà của Sylvie. "Lúc về sẽ có thêm Edwina và bọn trẻ nên chắc sẽ chật khủng khiếp. Chưa kể tài xế nữa. Tuy nhiên, đấy là chuyện buộc phải làm."

Tiếng còi xe lại vang lên. Ursula lờ nó đi theo nguyên tắc của cô. Cô nghĩ sẽ toại nguyện biết bao nếu có Crighton đi cùng, mặc bộ quân phục hải quân chỉnh tề (nào huân chương, nào ngù vàng), hơn hẳn Maurice về mọi mặt. "Anh có thể đi cùng em." Cô nói với anh. "Chúng ta chỉ cần không nhắc đến Moira. Hoặc bọn trẻ."

"Đó là nhà em à?"

"Gì cơ?"

"Em đã nói "Anh ấy không thể chễm chệ ngồi xe hơi về nhà", không phải sao? Đó là nhà em à?" Crighton nói.

"Vâng, đương nhiên." Ursula nói. Maurice đang đi đi lại lại với vẻ nóng ruột trên vỉa hè và cô gõ vào ô kính cửa sổ để thu hút sự chú ý của anh ta rồi giơ ngón trỏ lên, miệng mấp máy "một phút" với anh ta. Anh ta cau mày với cô. "Đó chỉ là một cách nói tượng trưng thôi." Cô nói khi quay lại với Crighton. "Người ta luôn gọi nhà của cha mẹ là "nhà" mà."

"Thế sao? Anh thì không."

Ừ, Ursula nghĩ, anh thì không. Đối với Crighton, Wargrave là "nhà" của anh, cho dù chỉ trong ý nghĩ. Và anh đã đúng, đương nhiên, cô không coi căn hộ ở Egerton Gardens là nhà của mình. Nó chỉ là một điểm dừng chân tạm thời trên một hành trình khác mà cuộc chiến đã làm gián đoạn. "Chúng ta có thể tranh cãi về chuyện đó nếu anh muốn." Cô vui vẻ nói. "Chỉ có điều, anh biết đấy... Maurice đang đi đi lại lại ngoài kia như một chú lính nhỏ bằng thiếc."

Crighton cười. Anh không bao giờ muốn tranh cãi.

"Anh rất muốn đi cùng em và gặp gỡ gia đình em." Anh nói. "Nhưng anh phải đến Citadel." Hải quân đang xây dựng một pháo đài ngầm tên là Citadel trên quảng trường Horse Guards, và Crighton đang trong quá trình chuyển văn phòng của mình đến đó.

"Vậy hẹn gặp lại anh sau." Ursula nói. "Xe của em đang đợi và Maurice sắp giẫm nát mặt đất rồi."

"Cái nhẫn kìa." Crighton nhắc cô và Ursula nói: "Ồ, vâng, đương nhiên rồi, em suýt nữa quên mất." Cô đã bắt đầu đeo nhẫn cưới khi không ở chỗ làm để giữ thể diện "trước mặt những người giao hàng hay những người đại loại vậy". Cậu bé giao sữa, người phụ nữ đến lau dọn nhà cửa một tuần hai lần, cô không muốn họ nghĩ cô đang có một mối quan hệ bất chính. (Cô đã tự làm mình kinh ngạc với sự e ngại này.)

"Anh có thể tưởng tượng họ sẽ đặt ra bao nhiêu câu hỏi nếu họ nhìn thấy nó." Cô nói, cởi cái nhẫn ra và để nó lên cái bàn ở tiền sảnh.

Crighton hôn nhẹ lên má cô và nói: "Chúc em vui vẻ."

"Không có gì đảm bảo cho điều đó đâu." Cô nói.

"Cháu vẫn chưa tóm được cho mình một người đàn ông à?" Izzie hỏi Ursula. "Đương nhiên." Bà nói, rạng rỡ quay sang Sylvie. "Chị có... bây giờ chị có bao nhiêu đứa cháu rồi nhỉ, bảy hay tám?"

"Sáu. Có lẽ cô cũng thành bà nội rồi đấy, Izzie."

"Gì cơ?" Maurice nói. "Sao có thể chứ?"

"Dù sao đi nữa..." Izzie vui vẻ nói. "... Ursula sẽ bớt được áp lực phải sinh một đứa."

"Sinh ư?" Ursula nói, nĩa cá hồi nấu đông dừng lại lưng chừng trên đường đưa đến miệng.

"Có vẻ em bị "tồn kho" rồi." Maurice nói.

"Gì cơ?" Cô đặt lại cái nĩa xuống đĩa.

"Mãi mãi là phù dâu..."

"Một lần thôi." Ursula nói. "Em mới làm phù dâu đúng một lần trong đám cưới của Pamela."

"Nếu chị không ăn thì để em ăn cho." Jimmy nói, giành lấy miếng cá hồi của cô.

"Đúng một lần."

"Thế thì càng tệ hơn." Maurice nói. "Thậm chí còn chẳng có ai muốn em làm phù dâu ngoại trừ chị gái em." Anh ta cười khẩy, trông giống một cậu học sinh hơn là một người đàn ông. Bực một nỗi là anh ta đang ngồi quá xa nên cô không thể đá vào chân anh ta bên dưới gầm bàn.

"Phép cư xử, Maurice." Edwina lẩm bẩm. Nếu phải lấy một người như anh ta thì không biết một ngày sẽ bị thất vọng bao nhiêu lần? Ursula tự hỏi. Dường như mỗi lần cô tìm kiếm lý lẽ để chống chế cho việc không kết hôn, Maurice lại lù lù hiện ra, trở thành lý do chính đáng nhất. Dĩ nhiên, Edwina đang bực bội vì tài xế của Maurice hóa ra lại là một cô gái thuộc Lực lượng Hỗ trợ Địa phương ATS mặc quân phục trông khá hấp dẫn. Trước sự bối rối của cô gái (tên cô ta là Penny, nhưng mọi người lập tức quên phắt điều này), Sylvie khăng khăng mời cô ta ngồi ăn cùng bàn với họ, trong khi cô ta rõ ràng sẽ thoải mái hơn nếu ở lại trong xe hoặc xuống bếp với Bridget. Cô ta bị nhét vào ngồi ở đầu bàn - nơi khá chật chội - cùng với bọn trẻ tản cư, và liên tục nhận được sự soi mói lạnh lùng từ Edwina. Maurice, trái lại, cố tình lờ cô ta đi. Ursula cố gắng lý giải ý nghĩa của hành động này. Cô ước gì có Pamela ở đây, chị cô rất giỏi "giải mã" người khác, mặc dù có lẽ không giỏi bằng Izzie. ("Theo cô thấy, Maurice đã đổ đốn rồi. Nhưng cô gái đó đẹp thế kia mà. Có người đàn ông nào cưỡng lại nổi sức hấp dẫn của một người phụ nữ mặc quân phục chứ?")

Philip và Hazel ngồi im re giữa cha mẹ chúng. Sylvie chưa bao giờ tỏ ra đặc biệt yêu quý mấy đứa con của Maurice, trong khi bà có vẻ yêu thích bọn trẻ tản cư. Barry và Bobby ("hai con ong náo nhiệt của bà") hiện đang bò dưới gầm cái bàn ăn theo phong cách Nhiếp chính Phục hưng, cười khanh khách như ma làm. "Lũ quỷ tinh nghịch." Sylvie trìu mến nói. Tất cả những người khác đều gọi chúng là bọn trẻ tản cư theo thân phận của chúng. Rõ ràng chúng đã được Bridget và Sylvie gọt giũa để có vẻ ngoài ngây thơ, nhưng không gì có thể che giấu bản tính tinh quái của chúng. ("Quả là những thằng nhóc ma mãnh." Izzie rùng mình nói.) Ursula khá thích chúng, chúng gợi cô nhớ đến những cậu bé nhà Miller. Nếu chúng là những chú chó, đuôi chúng sẽ vẫy liên tục.

Hiện giờ Sylvie cũng có nuôi hai con chó con vốn là anh em với nhau, đó là giống chó Labrador màu đen rất dễ bị kích động. Chúng được đặt tên là Hector và Hamish nhưng dường như mọi người chỉ gọi chung chúng là "lũ chó". Lũ chó và bọn trẻ tản cư có vẻ đã góp phần làm cho Góc Cáo trở nên tồi tàn. Lần này Sylvie có vẻ cam chịu hơn so với cuộc chiến lần trước. Hugh thì ngược lại. Ông đã bị "lôi kéo" vào việc huấn luyện Lực lượng Dân quân Tự vệ. Mới sáng nay thôi, sau buổi lễ ở nhà thờ, ông đã hướng dẫn "các quý bà quý cô" của nhà thờ trong vùng cách sử dụng bình cứu hỏa xách tay.

"Làm việc đó vào ngày Sabbath* thì có phù hợp không?" Edwina hỏi. "Con chắc chắn Chúa đứng về phía chúng ta, nhưng..." Giọng cô ta nhỏ đi vì không thể duy trì quan điểm thần học mặc dù cô ta là "một người Cơ Đốc giáo mộ đạo", điều đó có nghĩa là, theo lời Pamela, cô ta tát bọn trẻ đau điếng và bắt chúng ăn sáng bằng những gì còn sót lại ở bữa trà.

Ngày nghỉ ngơi và thờ phụng Chúa (Ngày thứ Bảy trong đạo Do Thái, ngày Chủ nhật trong đạo Thiên Chúa).

"Đương nhiên là phù hợp." Maurice nói. "Với vai trò là một người tổ chức Lực lượng Dân quân Tự vệ..."

"Em không nghĩ mình là "hàng tồn kho" như cách nói quá duyên dáng của anh." Ursula giận dữ ngắt lời anh. Một lần nữa, cô lại thoáng ao ước Crighton có mặt ở đấy với những tấm huân chương và ngù vai. Edwina sẽ kinh hãi biết bao khi biết về Egerton Gardens. ("Chàng đô đốc đó thế nào rồi?" Lát sau, khi họ đang ở trong vườn, Izzie đã thì thào hỏi Ursula câu này như một kẻ có mưu đồ gì, vì dĩ nhiên bà đã biết chuyện của cô. Izzie biết hết mọi chuyện, và nếu bà không biết điều gì thì bà có thể dễ dàng moi được tin tức đó. Giống như Ursula, bà có khiếu làm tình báo. "Anh ấy không phải đô đốc." Ursula nói. "Nhưng anh ấy vẫn khỏe, cảm ơn cô.")

"Chị sống một mình cũng ổn mà." Teddy nói với Ursula. "Tự đắm chìm trong đôi mắt sáng của chính mình, đại loại thế." Teddy có niềm tin vào thơ ca, như thể chỉ riêng việc trích dẫn một câu thơ của Shakespeare cũng giúp xoa dịu được tình hình. Ursula nghĩ bài thơ sonnet mà em trai mình vừa trích dẫn nói về sự ích kỷ nhưng cô không nói ra điều đó vì Teddy cũng chỉ có ý tốt thôi. Có vẻ như Teddy không giống những người khác. Tất cả bọn họ đều nhắm vào tình trạng độc thân của cô.

"Con bé mới ba mươi, lạy Chúa." Izzie lại đưa ra ý kiến. (Giá mà họ im hết đi, Ursula nghĩ.) "Suy cho cùng..." Izzie khăng khăng."... Hơn bốn mươi tuổi em mới lấy chồng."

"Và chồng cô đâu?" Sylvie hỏi, nhìn quanh cái bàn Nhiếp chính Phục hưng - cả hai tấm đôi* đều đã được nối dài thêm để chứa đủ số thành viên trong gia đình họ. Bà vờ như lúng túng (một điều vốn không hợp với bà). "Hình như tôi không thấy chồng cô ở đây."

Tấm ván ở mặt bàn có thể tháo ra hoặc lắp vào cho bàn to thêm.

Izzie đã chọn dịp này để xuất hiện ("Không mời mà đến, như mọi khi." Sylvie nói), để chúc mừng Hugh đã bước vào tuổi lục tuần. ("Một bước ngoặt") Những người em gái khác của Hugh đã cho rằng hành trình tới Góc Cáo "quá vất vả".

"Bọn họ đúng là một bầy chồn cái." Izzie đã nói với Ursula một lúc sau đó. Izzie là em út nhưng chưa bao giờ được cưng chiều. "Hugh đã luôn đối tốt với họ."

"Ông ấy luôn đối tốt với tất cả mọi người." Ursula nói. Cô ngạc nhiên, thậm chí là giật mình, khi những giọt nước mắt bắt đầu dâng lên trước ý nghĩ về nhân cách tốt đẹp của cha mình.

"Ôi, đừng!" Izzie nói, đưa cho cô một miếng đăng ten mà hiển nhiên được coi là một chiếc khăn tay. "Cháu sẽ làm cho cô khóc theo đấy." Điều đó có vẻ không chắc xảy ra, Izzie chưa bao giờ khóc.

Izzie cũng đã chọn dịp này để thông báo rằng bà sắp sang California. Chồng bà, nhà soạn kịch nổi tiếng, đã được mời viết kịch bản phim ở Hollywood. "Toàn bộ dân châu Âu đang đổ xô đến đó." Bà nói.

"Giờ em là dân châu Âu, đúng không?" Hugh nói.

"Chẳng phải tất cả chúng ta đều là dân châu Âu sao?"

Cả gia đình đã hội tụ, ngoại trừ Pamela, vì hành trình về nhà quả thực quá gian lao vất vả đối với cô. Jimmy đã cố gắng xoay xở xin nghỉ phép vài ngày, còn Teddy đưa cả Nancy về theo. Lúc mới đến, Nancy đã ôm Hugh một cách trìu mến và nói: "Chúc mừng sinh nhật, bác Todd." Rồi cô trao cho ông một gói quà xinh xắn được bọc bằng giấy dán tường cũ tháo từ nhà Shawcross. Đó là cuốn The Warden, "Bản in đầu tiên đấy ạ." Nancy nói. "Anh Ted nói bác thích Trollope." (Một sự thật mà dường như chẳng ai trong số những người còn lại trong gia đình ông biết đến.)

"Ted thật chu đáo." Hugh nói, hôn lên má cô. Rồi ông quay sang nói với Teddy: "Con có một cô người yêu thật tuyệt vời. Khi nào thì con sẽ ngỏ lời cầu hôn vậy?"

"Ôi!" Nancy đỏ mặt, cười nói: "Còn nhiều thời gian mà bác."

"Hy vọng là như vậy." Sylvie rầu rĩ nói. Teddy đã tốt nghiệp Trường Huấn luyện Bay Sơ cấp ("Anh ấy có cánh* rồi!" Nancy nói. "Giống như một thiên thần vậy!") và đang đợi đến lúc đi tàu thủy sang Canada để huấn luyện chuyên sâu. Khi nào đủ tiêu chuẩn, anh sẽ trở về và gia nhập một đơn vị huấn luyện chiến đấu OTU.

Chỉ phù hiệu gắn trên áo của phi công, có hình đôi cánh.

Anh nói anh có thể dễ dàng mất mạng trong lúc huấn luyện chiến đấu "hơn là trong một cuộc ném bom thực thụ". Đúng vậy. Ursula quen một cô gái ở Bộ Không quân. (Ở nơi nào cô cũng quen một cô gái nào đó, ai cũng vậy hết.) Họ thường ăn sandwich cùng nhau ở công viên St James và rầu rĩ trao đổi những số liệu thống kê, chẳng màng đến bàn tay chết chóc của cái gọi là Cam kết Bảo mật.

"Chà, đó là một niềm an ủi lớn đối với tôi." Sylvie nói.

"Ối!" Một đứa trẻ tản cư kêu ré lên từ dưới gầm bàn. "Có kẻ chết tiệt nào đó vừa đá cháu." Mọi người theo bản năng nhìn vào Maurice. Thứ gì đó lạnh và ướt sục vào dưới váy Ursula. Cô hy vọng đó là mũi của một trong hai con chó chứ không phải của bọn trẻ tản cư. Jimmy véo cánh tay cô (khá mạnh) và nói: "Họ nói dai quá, đúng không?"

Cô gái ATS tội nghiệp - giống như bọn trẻ tản cư và lũ chó, cô ta cũng được gọi theo thân phận - trông như sắp khóc.

"Này cô, cô có ổn không?" Nancy vốn chu đáo nên hỏi han cô ta.

"Cô ấy là con một." Maurice thản nhiên nói. "Những người như họ không hiểu niềm vui của cuộc sống gia đình đâu." Thông tin về hoàn cảnh gia đình của cô gái ATS có vẻ làm Edwina cực kì phẫn nộ, cô siết chặt con dao cắt bơ trong tay như thể đang định tấn công ai đó - Maurice hoặc cô gái ATS, hoặc bất cứ ai trong tầm dao đâm. Ursula tự hỏi một con dao cắt bơ có thể gây tổn hại đến mức nào. Cô cho rằng cũng vừa đủ.

Nancy đứng bật dậy và nói với cô gái ATS: "Trời hôm nay đẹp quá! Cùng đi dạo đi! Những bông hoa chuông xanh trong rừng chắc đang nở rộ, nếu cô muốn cuốc bộ một chút." Cô khoác tay cô ta và gần như kéo cô ta ra khỏi phòng. Ursula nghĩ đến việc chạy theo họ.

"Thời gian tìm hiểu trước một cuộc hôn nhân giống như màn mở đầu vô cùng dí dỏm của một vở kịch hết sức nhàm chán." Izzie nói như thể chẳng có gì làm gián đoạn cuộc trò chuyện của họ. "Có người đã nói như vậy."

"Người đó là Congreve." Sylvie nói. "Mà câu đó thì có liên quan gì?"

"Em chỉ nói vậy thôi." Izzie đáp.

"Đương nhiên - cô đã kết hôn với một nhà soạn kịch, đúng không nhỉ?" Sylvie nói. "Người mà chúng tôi chưa bao giờ gặp."

""Cuộc hành trình" ấy với mỗi người mỗi khác." Izzie nói.

"Ôi, làm ơn." Sylvie nói. "Hãy miễn cho chúng tôi thứ triết lý bịp bợm của cô."

"Với em, hôn nhân là tự do." Izzie nói. "Với chị, hôn nhân luôn là sự tù túng khó chịu."

"Cô đang nói cái quái gì vậy?" Sylvie nói. (Những người còn lại quanh bàn đều tỏ ra bối rối.) "Cô chỉ ăn nói linh tinh."

"Và nếu không kết hôn thì cuộc đời chị sẽ ra sao?" Izzie tiếp tục một cách vô tư (hoặc tàn nhẫn, tùy vào quan điểm của từng người). "Em nhớ mang máng rằng lúc ấy chị mới mười bảy tuổi và nghèo xơ nghèo xác. Chị là con gái của một họa sĩ vừa mới qua đời và để lại một đống nợ nần. Có trời mới biết chuyện gì sẽ xảy ra với chị nếu Hugh không xông tới cứu vớt chị."

"Cô thì nhớ được cái gì, lúc đó cô vẫn còn được nuôi trong phòng trẻ."

"Em nhớ được vừa đủ những gì cần nhớ. Và em, đương nhiên..."

"Ồ, thôi nào." Hugh mệt mỏi nói.

Bridget đã phá vỡ sự căng thẳng (giờ đây bà Glover đã rời đi nên cô thường đóng vai trò chủ chốt ấy ở Góc Cáo) khi bước vào phòng ăn, mang theo một con vịt quay.

"Món vịt bất ngờ." Jimmy nói, vì đương nhiên họ đều đang mong đợi một con gà.

Nancy và cô gái ATS ("Penny." Nancy nhắc nhở mọi người) quay trở lại kịp lúc để được chia cho những đĩa thịt đã được hâm nóng. "Em may mắn vì vẫn còn thịt vịt đấy." Teddy nói với Nancy khi anh đưa cho cô một đĩa. "Thịt của con gia cầm tội nghiệp này đã bị gỡ sạch sành sanh."

"Một con vịt thì có gì mấy để ăn chứ." Izzie nói, châm một điếu thuốc lá. "Còn chẳng đủ cho hai người, em không hiểu nổi chị đang nghĩ gì nữa."

"Tôi nghĩ chiến tranh đang diễn ra." Sylvie nói.

"Nếu em biết chị định làm món vịt..." Izzie tiếp tục. "... Em đã kiếm thứ gì đó thịnh soạn hơn rồi. Em quen một người đàn ông có thể kiếm được bất cứ thứ gì."

"Tôi tin là cô có quen một người như vậy." Sylvie nói.

Jimmy đưa cho Ursula cái xương ước và họ cùng ước thật to và rõ ràng rằng Hugh sẽ có một ngày sinh nhật thật tuyệt vời.

Mọi mâu thuẫn đều được xí xóa bởi sự xuất hiện của chiếc bánh sinh nhật - đương nhiên là một chiếc bánh ngọt chủ yếu được làm từ trứng. Bridget mang nó tới bàn. Cô không có khiếu tạo sự long trọng cho bất cứ thứ gì và đặt nó cái uỵch ngay trước mặt Hugh không chút kiểu cách. Ông ép cô ngồi vào bàn. "Nếu tôi là cô thì tôi sẽ không ngồi đâu." Ursula nghe thấy cô gái ATS khẽ lẩm bẩm.

"Cháu là một thành viên trong gia đình, Bridget à." Hugh nói. Ursula nghĩ, làm gì có ai trong gia đình làm việc quần quật từ sáng sớm tới tối mịt như Bridget chứ. Bà Glover đã nghỉ hưu và chuyển tới sống cùng một trong những người chị em của mình sau cái chết đột ngột nhưng không bất ngờ của George.

Ngay khi Hugh hít căng lồng ngực một cách khoa trương - vì chỉ có một ngọn nến tượng trưng để thổi - thì ngoài hành lang bỗng vang lên tiếng huyên náo. Một trong hai thằng bé tản cư chạy ra xem có chuyện gì, rồi chạy vào thông báo rằng: "Có một người phụ nữ, và cả đống nhãi ranh!"

"Bữa tiệc thế nào?" Crighton hỏi khi cô cuối cùng cũng về nhà.

"Pammy đã trở về - em nghĩ là về hẳn luôn." Cô nói, quyết định đi thẳng vào trọng tâm. "Trông chị ấy mệt rã rời. Chị ấy đi bằng tàu hỏa, dắt theo ba thằng nhóc, chưa kể một đứa ẵm ngửa trên tay, anh có thể tưởng tượng được không? Chị ấy đã mất hàng tiếng đồng hồ."

"Đúng là một cơn ác mộng." Crighton nói, giọng đầy cảm xúc.

("Pammy!" Hugh đã reo lên. Trông ông vô cùng mừng rỡ.

"Chúc mừng sinh nhật bố!" Pamela nói. "Con e rằng con chẳng có quà cáp gì cả, chỉ có mấy mẹ con con thôi."

"Thế là quá đủ rồi." Hugh nói, cười rạng rỡ.)

"Và những túi hành lý cùng con chó nữa chứ. Chị ấy đúng là một lực sĩ. Chặng đường về của em cũng là một cơn ác mộng. Maurice, Edwina, hai đứa con ù lì của họ và người tài xế. Hóa ra tài xế của anh ấy là một cô gái ATS khá đáng yêu."

"Lạy Chúa lòng lành!" Crighton nói. "Sao anh ấy làm được điều đó nhỉ? Hàng tháng trời nay anh vẫn cố giành lấy một cô nàng thuộc đội nữ hải quân mà có được đâu." Cô cười phá lên và thơ thẩn trong bếp lúc anh pha ca cao cho cả hai người họ. Khi họ nửa nằm nửa ngồi trên giường để uống ca cao, cô thuật lại cho anh nghe những chuyện xảy ra trong ngày, thêm mắm dặm muối một chút (cô cảm thấy mình có bổn phận giúp anh tiêu khiển). Xét cho cùng, cô nghĩ, ở họ có gì khác so với một cặp vợ chồng bình thường chứ? Có lẽ là cuộc chiến. Có lẽ không.

"Em nghĩ em sẽ phải nhập ngũ hoặc gia nhập một lực lượng nào đó." Cô nói. Cô nghĩ về cô gái ATS. "Để "đóng góp công sức của mình", như cách họ nói. Làm những việc "chân lấm tay bùn". Ngày nào em cũng đọc báo cáo về những người làm những công việc dũng cảm, vậy mà hai bàn tay em vẫn quá sạch sẽ."

"Em vẫn đang "đóng góp công sức của mình" rồi còn gì." Anh nói.

"Đóng góp gì chứ? Cấp dưỡng cho hải quân hả?"

Anh cười và lăn người qua, kéo cô vào trong vòng tay. Anh rúc vào cổ cô. Và khi cô nằm đó, cô chợt nảy ra ý nghĩ rằng cô có thể hạnh phúc. Hoặc ít nhất cũng hạnh phúc hết mức có thể trong cuộc đời này.

Trên chuyến xe chật chội trở về London, cô chợt phát hiện ra rằng "nhà" không phải là Egerton Gardens, thậm chí cũng không phải là Góc Cáo. Nhà là một ý niệm, và cũng giống như vùng đồng quê thanh bình hạnh phúc, nó đã chìm vào trong quá khứ mất rồi.

Cô đã dán nhãn ngày hôm nay trong trí nhớ của mình là "sinh nhật lần thứ sáu mươi của bố Hugh", thêm một dịp tụ họp của cả gia đình. Sau này, khi cô hiểu ra rằng đó là lần cuối cùng tất cả bọn họ được ở bên nhau, cô đã ước gì mình để tâm đến họ nhiều hơn.

Sáng hôm sau, Crighton đánh thức cô khi anh mang cho cô một khay trà và bánh mì nướng. Cô phải cảm ơn Lực lượng Hải quân Hoàng gia, chứ không phải Wargrave, vì tài nội trợ của anh.

"Cảm ơn anh." Cô nói, cố gắng ngồi dậy. Cả người cô vẫn còn mỏi nhừ từ chuyến đi ngày hôm qua.

"Anh e rằng có tin xấu." Anh nói và mở rèm.

Cô nghĩ về Teddy và Jimmy, mặc dù cô biết rằng ít nhất trong buổi sáng hôm nay, hai người họ đang được an toàn nằm cuộn tròn trên giường trong căn phòng chung thời niên thiếu của họ ở Góc Cáo, trước đây từng là phòng của Maurice.

"Tin xấu gì vậy?" Cô hỏi.

"Na Uy đã thất thủ."

"Na Uy tội nghiệp." Cô nói và nhâm nhi tách trà nóng.

e nói. "Cô đâu biết chăm sóc người khác, hay nấu nướng, hay đánh máy, hay làm bất cứ việc gì hữu ích." Những lời lẽ ấy được thốt ra gay gắt hơn cô nghĩ, nhưng Izzie quả thực là một kẻ gàn dở. (Bà Glover nhận xét cô ấy là "người đồng bóng".)
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.