"Mùa này mới ảm đạm làm sao!" Sylvie nói chẳng với riêng ai cả.
Lá úa rơi dày trên thảm cỏ. Mùa hè lại trở thành một giấc mơ. Ursula bắt đầu cảm thấy mỗi mùa hè đều là một giấc mơ. Những chiếc lá còn sót lại đang rụng nốt khiến cây dẻ gai to lớn giờ trơ trụi trông chẳng khác gì một bộ xương khô. Dường như việc đình chiến còn khiến Sylvie chán chường hơn cả cuộc chiến. ("Tất cả những chàng trai tội nghiệp đó đã ra đi mãi mãi. Hòa bình cũng chẳng thể mang họ quay về được.")
Sáng nay bọn trẻ được nghỉ học vì thắng lợi vĩ đại này và bị tống ra ngoài chơi trong tiết trời mưa bay lất phất. Chúng mới có thêm hàng xóm là gia đình Shawcross. Gần như nguyên cả buổi sáng ướt át này, chúng chỉ dành thời gian để nhòm qua những khe hở trên cái hàng rào trồng cây nhựa ruồi, cố gắng nhìn bằng được những cô con gái nhà Shawcross. Xung quanh đây chẳng có cô bé nào khác trạc tuổi chúng cả. Nhà Cole chỉ toàn con trai. Tuy nhiên họ không thô lỗ như Maurice mà rất lịch sự và chẳng bao giờ làm điều gì xấu với Ursula và Pamela.
"Chị nghĩ họ đang chơi trốn tìm." Pamela báo cáo lại tình hình đang diễn ra ở đằng trước nhà Shawcross. Ursula cố gắng nhìn qua hàng rào và bị một cành nhựa ruồi gớm ghiếc cào xước cả mặt. "Chị nghĩ họ bằng tuổi chúng ta." Pamela nói. "Thậm chí có cả một đứa bé tầm tuổi em đấy, Teddy." Teddy nhướng mày, nói: "Ồ." Teddy thích con gái. Đám con gái cũng thích Teddy. "Ồ, đợi đã, còn một người nữa." Pamela nói. "Số người đang tăng lên."
"Lớn hơn hay nhỏ hơn?" Ursula hỏi.
"Nhỏ hơn, cũng là con gái. Em bé thì đúng hơn. Đang được một chị lớn bồng bế."
Ursula bắt đầu rối lên, không thể tính nổi xem họ có bao nhiêu người.
"Năm!" Pamela hổn hển nói, rõ ràng đã tính được tổng số. "Năm cô gái."
Vào lúc này, Trixie đã luồn qua khe hở bên dưới hàng rào thành công và bọn trẻ nghe thấy những tiếng hét đầy hoảng hốt khi con chó xuất hiện phía bên kia những nhành nhựa ruồi.
"Tớ nói này." Pamela cất cao giọng. "Chúng tớ có thể sang đó để mang con chó của mình về được không?"
❄
Bữa trưa sẽ có món bánh nướng nhân xúc xích luộc và tráng miệng bằng món "nữ hoàng pudding*". "Các con đã đi đâu vậy?" Sylvie hỏi. "Ursula, tóc con bám đầy cành cây con kìa. Trông con cứ như một kẻ dị giáo ấy."
Món tráng miệng truyền thống của Anh, nguyên liệu gồm có ruột bánh mì và sữa, bên trên có thêm một lớp làm từ lòng trắng trứng với đường.
"Cành nhựa ruồi đấy ạ." Pamela nói. "Bọn con sang nhà hàng xóm chơi. Bọn con đã gặp mấy bạn gái nhà Shawcross. Cả năm người họ."
"Mẹ biết." Sylvie giơ ngón tay lên đếm. "Winnie, Gertie, Millie, Nancy và..."
"Beatrice." Pamela bổ sung.
"Các cháu được mời sang chơi à?" Bà Glover hỏi. Bà vốn là người khắt khe với mấy chuyện khuôn phép, lễ giáo.
"Bọn cháu tìm thấy một lỗ hổng trên hàng rào." Pamela nói.
"Đó chính là chỗ mấy con cáo chết tiệt chui ra chui vào đấy." Bà Glover càu nhàu. "Chúng đến từ khu rừng." Sylvie cau mày trước lời ăn tiếng nói của bà Glover nhưng không lên tiếng trách móc gì, vì dù sao, ở vẻ ngoài, họ đang sống trong bầu không khí hân hoan. Sylvie, Bridget và bà Glover đang "uống mừng hòa bình" bằng những cốc rượu sherry. Cả Sylvie lẫn bà Glover đều không có vẻ vui mừng gì lắm. Hugh và Izzie vẫn đang ở tiền tuyến. Sylvie nói rằng cô không tin Hugh đã an toàn chừng nào anh còn chưa bước chân vào cửa nhà họ. Izzie đã lái một chiếc xe cứu thương trong suốt cuộc chiến nhưng chẳng ai trong số họ có thể hình dung ra được chuyện này. George Glover đang "dưỡng bệnh" trong một ngôi nhà nằm đâu đó ở Cotswolds*. Bà Glover đã đi thăm anh ta nhưng không muốn kể lể về những gì bà đã thấy, chỉ nói đại khái rằng George bây giờ thực sự không còn là George ngày xưa nữa. "Tôi không nghĩ có ai trong số họ còn được là chính mình." Sylvie nói. Ursula cố gắng hình dung xem nếu mình không còn là Ursula nữa thì sẽ như thế nào, nhưng đành bỏ cuộc vì không tài nào tưởng tượng ra nổi.
Một khu vực nằm ở miền Nam nước Anh.
Hai cô gái thuộc tổ chức Lực lượng Phụ nữ Hậu Phương đã thế chỗ của George ở trang trại. Họ đến từ Northamptonshire* và đều thuộc típ người thích ngựa. Sylvie nói nếu biết họ sẽ để cho phụ nữ làm việc với Samson và Nelson thì cô đã xin làm công việc đó từ lâu rồi. Mấy cô gái ấy đã tới nhà họ dùng bữa trà vài lần, họ thường ngồi trong bếp với đôi xà cạp dính đầy bùn đất trước ánh mắt chán ghét của bà Glover.
Một hạt nằm ở trung tâm của nước Anh.
❄
Khi Bridget đã đội mũ lên đầu, sẵn sàng để ra ngoài thì Clarence bẽn lẽn xuất hiện ở cửa sau, lí nhí chào Sylvie và bà Glover. "Cặp đôi hạnh phúc" - bà Glover gọi họ như vậy nhưng không có ý gì là chúc mừng, khen ngợi - sẽ bắt xe lửa lên London để tham gia lễ mừng chiến thắng. Bridget vô cùng hào hứng, phấn khích. "Bà chắc chắn không muốn đi với chúng cháu chứ, bà Glover? Cháu cá rằng sẽ có nhiều trò vui lắm đây." Bà Glover đảo tròn mắt như một con bò cái bất mãn. Bà đang "né tránh đám đông" vì dịch cúm. Một đứa cháu trai của bà đã chết bất đắc kỳ tử trên đường, mới bữa sáng nó hãy còn hoàn toàn khỏe mạnh mà "đến buổi trưa đã qua đời rồi". Sylvie nói họ không được sợ bệnh cúm. "Dù gì cũng phải tiếp tục sống." Cô nói.
Sau khi Bridget và Clarence đi khỏi, bà Glover và Sylvie ngồi ở bàn ăn trong bếp, uống thêm ít rượu sherry nữa. "Trò vui ư, thiệt tình!" Bà Glover thốt lên. Đến lúc Teddy xuất hiện - cùng với Trixie hăm hở bám gót - tuyên bố mình đang đói sôi cả bụng và hỏi họ đã quên bữa trưa rồi sao, lớp trứng đường trên mặt món "nữ hoàng pudding" đã chảy hết và cháy đen. Đây chính là tổn thất cuối cùng của cuộc chiến.
❄
Bọn trẻ đã cố gắng thức đợi Bridget trở về nhưng rồi lại ngủ thiếp đi khi đang đọc sách. Pamela bị thu hút bởi sức mê hoặc của cuốn Sau lưng Gió Bấc* còn Ursula thì miệt mài với cuốn Gió qua rặng liễu*. Cô bé đặc biệt thích nhân vật Chuột Chũi. Cô bé đọc và viết chậm một cách khó hiểu ("Có công mài sắt có ngày nên kim, con yêu ạ!") và thích nhất là khi Pamela đọc truyện cho cô bé nghe. Chúng đều thích truyện cổ tích và có tất cả những cuốn sách của Andrew Lang*, đủ mười hai màu, được Hugh mua vào các dịp sinh nhật và Giáng sinh. "Những vưu vật." Pamela nói.
At the Back of the North Wind, cuốn truyện thiếu nhi của nhà văn người Scotland George MacDonald.
The Wind in the Willows, cuốn tiểu thuyết dành cho thiếu nhi của nhà văn Kenneth Grahame, xuất bản lần đầu năm 1908.
Andrew Lang (1844 -1912): nhà thơ, nhà văn, nhà phê bình văn học người Scotland, nổi tiếng vì việc sưu tầm truyện dân gian và truyện cổ tích. Trong số các tác phẩm của ông, bộ sách nổi tiếng nhất là bộ sách gồm mười hai cuốn truyện cổ tích được biết đến với tên gọi Andrew Lang's "Coloured" Fairy Books hoặc Andrew Lang's Fairy Books of Many Colors với tên mỗi cuốn sách gắn liền với màu sắc ở bìa sách.
Sự trở về ồn ào của Bridget đã đánh thức Ursula dậy. Cô bé lay gọi Pamela rồi hai chị em cùng rón rén xuống cầu thang. Chúng nghe cô nàng Bridget ngà ngà say và anh chàng Clarence tỉnh táo hơn kể lại những câu chuyện về cảnh ăn mừng, về "biển người" và về đám đông náo nhiệt la hét đến khản cả cổ đòi Nhà vua xuất hiện ("Chúng tôi muốn gặp Bệ hạ! Chúng tôi muốn gặp Bệ hạ!" Bridget hồ hởi minh họa lại) cho đến khi ngài bước ra ban công của điện Buckingham. "Và những cái chuông." Clarence nói thêm. "Tôi chưa bao giờ nghe thấy âm thanh nào như thế. Tất cả những cái chuông ở London đều đồng loạt ngân vang để mừng hòa bình."
"Một vưu vật." Pamela nói.
Bridget đã bị mất mũ, mấy chiếc kẹp tăm trên tóc và cái khuy áo cánh trên cùng trong lúc chen lấn giữa đám đông. "Có lúc chân tôi còn chẳng chạm đất." Cô vui vẻ nói.
"Chúa ơi, quả là náo nhiệt!" Sylvie nói, bước vào trong bếp, dáng vẻ ngái ngủ và xinh đẹp khi khoác trên mình chiếc áo choàng ren và mái tóc tết kiểu vặn thừng buông rơi trên lưng. Clarence đỏ bừng mặt, nhìn xuống đôi giày của mình. Sylvie pha ca cao cho tất cả mọi người và tỏ ra chăm chú lắng nghe Bridget cho đến khi chẳng ai còn thức nổi nữa.
"Ngày mai lại trở về với cuộc sống thường nhật." Clarence nói, táo bạo hôn lên má Bridget trước khi trở về nhà với mẹ. Hôm nay là một ngày hoàn toàn khác thường.
"Con có nghĩ bà Glover sẽ bực tức vì chúng ta không đánh thức bà ấy dậy không?" Sylvie thì thầm với Pamela trên đường lên cầu thang.
"Tức điên lên ấy chứ ạ." Pamela đáp và họ đều bật cười như những kẻ đồng lõa, như những người phụ nữ.
❄
Khi ngủ lại, Ursula mơ về Clarence và Bridget. Họ đang đi bộ trong một khu vườn um ùm, tìm kiếm cái mũ của Bridget. Clarence đang khóc, trên nửa khuôn mặt lành lặn là những giọt nước mắt thực thụ, còn trên chiếc mặt nạ là những giọt nước mắt được tô vẽ, giống như những giọt mưa giả trên bức tranh ở một ô kính cửa sổ.
Sáng hôm sau, khi Ursula thức dậy, cô bé nóng như lửa đốt, đau khắp mình mẩy và "giống như một con tôm hùm luộc", theo lời bà Glover nói khi bà được Sylvie vời đến để cùng kiểm tra tình hình của cô bé. Bridget cũng đang nằm bẹp trên giường.
"Chẳng có gì đáng ngạc nhiên." Bà Glover nói, khoanh tay lại trước bộ ngực đồ sộ nhưng thiếu hấp dẫn, tỏ vẻ chê trách. Ursula hy vọng cô bé sẽ không bao giờ phải nhờ đến bà Glover chăm sóc.
Ursula hít thở khó khăn, tiếng thở khò khè phát ra từ tận trong lồng ngực nặng trịch. Thế giới xung quanh cô bé cứ nở ra rồi co lại như biển cả trong một cái vỏ sò khổng lồ. Mọi thứ đều nhòe đi. Trixie nằm ở dưới chân cô bé, còn Pamela đang đọc cho cô bé nghe cuốn Truyện cổ tích màu đỏ*, nhưng những câu chữ vang lên bên tai cô bé rồi trôi tuột đi một cách vô nghĩa. Khuôn mặt của Pamela cứ chập chờn mờ tỏ trước mắt. Sylvie tới, cố gắng cho cô bé uống nước cốt bò hầm nhưng cổ họng cô bé dường như đã thít nhỏ lại và cô bé phun hết chỗ nước cốt bò hầm ấy ra khắp giường.
The Red Fairy Book: cuốn truyện cổ tích do Andrew Lang sưu tầm và giới thiệu.
Có tiếng lốp xe nghiến lạo xạo trên sỏi và Sylvie nói với Pamela: "Hẳn là bác sĩ Fellowes." Rồi cô vội vã đứng dậy, dặn thêm một câu: "Con ở lại với Ursula nhé, Pammy, nhưng đừng để Teddy vào trong này, nhớ chưa?"
❄
Căn nhà yên ắng hơn thường lệ. Khi Sylvie không quay lại, Pamela nói: "Chị sẽ đi tìm mẹ. Chị sẽ không đi lâu đâu." Ursula nghe thấy những tiếng lầm rầm và tiếng khóc vọng đến từ đâu đó trong ngôi nhà nhưng chúng chẳng có ý nghĩa gì với cô bé cả.
Cô bé đang ngủ một giấc ngủ chập chờn kỳ lạ thì bác sĩ Fellowes đột nhiên xuất hiện bên giường. Sylvie ngồi ở phía bên kia chiếc giường, nắm tay Ursula và nói: "Da con bé có màu hoa cà. Giống như da của Bridget." Làn da màu hoa cà nghe mới hay ho làm sao, giống như cuốn Truyện cổ tích màu hoa cà* vậy. Giọng của Sylvie thật buồn cười, nó cứ nghèn nghẹn và hoang mang như lúc Sylvie nhìn thấy cậu bé giao điện tín đi tới trước cửa, nhưng hóa ra đó chỉ là bức điện của Izzie gửi đến để chúc mừng sinh nhật Teddy. ("Thật vô tâm!" Sylvie nói.)
The Lilac Fairy Book: cuốn truyện cổ tích do Andrew Lang sưu tầm và giới thiệu.
❄
Ursula không thở được nhưng cô bé có thể ngửi thấy mùi nước hoa của mẹ và nghe thấy giọng mẹ nhẹ nhàng thì thầm bên tai cô bé như tiếng ong vo ve vào một ngày hè. Cô bé mệt đến nỗi không thể mở mắt ra nổi. Cô bé nghe thấy tiếng váy sột soạt khi mẹ rời khỏi giường, tiếp đó là tiếng mở cửa sổ. "Mẹ đang cố mang lại cho con chút không khí trong lành." Sylvie nói, quay trở lại bên cạnh Ursula và ôm cô bé sát vào chiếc áo cánh vải sọc nhăn hơi cứng thoang thoảng mùi bột hồ và mùi hoa hồng của mình, đem lại cho cô bé cảm giác an toàn. Mùi khói gỗ theo cửa sổ lùa vào căn phòng áp mái nhỏ. Cô bé có thể nghe thấy tiếng móng guốc gõ lộp cộp, tiếp đó là tiếng lạch cạch khi người bán than đổ những bao than vào trong kho chứa. Cuộc sống đang tiếp diễn. Một vưu vật.
Một hơi thở, đó là tất cả những gì cô bé cần, nhưng nó sẽ không xuất hiện.
Bóng tối nhanh chóng phủ xuống, ban đầu nó còn là một kẻ thù, nhưng sau đó đã trở thành một người bạn.