Chuỗi Đời Bất Tận

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 225 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Tháng 8 Năm 1926

❊ ❊ ❊

Ise tenait devant un miroir long, appliqué au mur entre les deux fenêtres, et contemplait son image de très beau et très jeune homme, ni grand ni petit, le cheveu bleuté comme un plumage de merle*.

Tiếng Pháp trong nguyên bản, trích trong tiểu thuyết Chéri của Colette, xuất bản ở Pháp năm 1920. Tạm dịch: Anh đang đứng trước một tấm gương dài gắn trên bức tường nằm giữa hai ô cửa sổ, ngắm nhìn hình ảnh của mình trong gương, một chàng trai còn rất trẻ và rất điển trai, không cao cũng không thấp, mái tóc xanh đen trông như lông chim hét.

Cô hầu như không giương nổi mắt để đọc. Thời tiết ấm áp và từng ngày nối tiếp nhau trôi qua mà chẳng có gì để làm ngoài việc đọc sách và đi dạo - chủ yếu là vì chút hy vọng hão huyền sẽ tình cờ gặp Benjamin Cole hay đúng hơn là bất cứ ai trong số các chàng trai nhà Cole, họ đều đã trở thành những chàng thanh niên đẹp trai ghê gớm. "Chúng có thể bị nhầm là người Ý." Sylvie nói. Nhưng tại sao họ lại muốn được coi là người khác mà không phải là chính họ chứ?

"Con biết đấy..." Sylvie nói khi phát hiện ra Ursula đang nằm dưới những cây táo, cuốn Chéri bị bỏ mặc trên thảm cỏ ấm áp. "... Những ngày dài nhàn nhã như thế này sẽ không bao giờ quay trở lại trong cuộc đời con nữa đâu. Con nghĩ rồi chúng sẽ quay lại, nhưng chuyện đó sẽ không xảy ra."

"Trừ khi con trở nên cực kì giàu có." Ursula nói. "Khi đó con có thể nhàn rỗi cả ngày."

"Có lẽ thế." Sylvie nói, miễn cưỡng gạt đi tâm trạng bi quan mới nảy sinh của mình. "Nhưng đến một ngày, mùa hè vẫn sẽ kết thúc." Bà ngồi xuống bãi cỏ bên cạnh Ursula. Làn da bà lốm đốm vệt cháy nắng vì thường xuyên làm việc ở ngoài vườn. Sylvie luôn thức dậy từ lúc mặt trời mọc. Ursula thì chỉ muốn ngủ cả ngày. Sylvie vơ vẩn giở qua cuốn sách của Colette và nói: "Con nên làm nhiều việc hơn với vốn tiếng Pháp của mình."

"Con có thể sống ở Paris."

"Có lẽ việc đó thì không." Sylvie nói.

"Mẹ nghĩ con có nên nộp đơn vào trường đại học sau khi tốt nghiệp không?"

"Ồ, thực sự thì, con yêu, điều đó có ý nghĩa gì chứ? Trường đại học đâu có dạy con cách làm vợ và làm mẹ."

"Nếu con không muốn làm vợ và làm mẹ thì sao?"

Sylvie cười. "Con lại đang nói vớ vẩn để chọc tức mẹ chứ gì." Bà vuốt má Ursula. "Con luôn là một đứa trẻ thú vị. Trên thảm cỏ trước hiên nhà có trà đấy." Bà nói, miễn cưỡng nhổm dậy. "Cả bánh ngọt nữa. Và, thật không may, có cả Izzie."

"Cháu yêu quý!" Izzie nói khi nhìn thấy Ursula đang đi về phía mình. "Cháu đã lớn hơn nhiều so với lần cuối cô gặp cháu. Đã ra dáng phụ nữ lắm rồi, lại còn rất xinh đẹp nữa!"

"Cũng không hẳn." Sylvie nói. "Bọn tôi đang bàn chuyện tương lai của con bé."

"Thế ạ?" Ursula nói. "Con lại tưởng mẹ con mình đang bàn về tiếng Pháp của con. Cháu cần học thêm." Cô nói với Izzie.

"Cháu nghiêm túc quá." Izzie nói. "Ở tuổi mười sáu, cháu nên si mê một chàng trai không xứng hợp với cháu." Cháu có mà, Ursula nghĩ, cháu đang yêu Benjamin Cole. Cô nghĩ rằng anh ta không xứng hợp với mình. ("Một người Do Thái ư?" Cô hình dung ra Sylvie sẽ nói như vậy. Hoặc một người Công giáo, hoặc một thợ mỏ (hoặc bất cứ ai là người nước ngoài), một người bán hàng, một viên thư ký, một người giữ ngựa, một người lái xe điện, một thầy giáo. Những người đàn ông không xứng hợp với cô nhiều không đếm xuể.)

"Cô có thế không?" Ursula hỏi Izzie.

"Thế cái gì cơ?" Izzie hỏi.

"Yêu ai đó hồi cô mười sáu tuổi?"

"Ồ, yêu say đắm."

"Còn mẹ?" Ursula hỏi Sylvie.

"Chúa ơi, không." Sylvie nói.

"Nhưng hẳn là chị đã yêu ở tuổi mười bảy." Izzie nói với Sylvie.

"Vậy sao?"

"Khi chị gặp Hugh, đương nhiên rồi."

"Đương nhiên."

Izzie ghé sang Ursula và hạ giọng thì thầm như một kẻ đang có mưu đồ gì. "Hồi bằng tuổi cháu, cô đã bỏ nhà đi theo tiếng gọi của tình yêu."

"Vớ vẩn." Sylvie nói với Ursula. "Cô ấy không làm thế thật đâu. A, Bridget mang khay trà ra rồi." Sylvie quay sang Izzie, nói: "Cô đến chơi vì lý do đặc biệt nào không, hay chỉ đến để quấy rầy chúng tôi?"

"Em lái xe ngang qua đây nên nghĩ rằng sẽ ghé vào chơi. Em có chuyện muốn hỏi chị."

"Ôi trời!" Sylvie chán chường nói.

"Em đang băn khoăn suy nghĩ." Izzie nói.

"Ôi trời!"

"Chị đừng nói thế nữa được không, Sylvie!"

Ursula rót trà và cắt bánh. Cô cảm nhận được một cuộc chiến đang diễn ra. Izzie tạm thời không nói được gì vì còn mải nhai bánh. Đây không phải là loại bánh bông lan mà bà Glover thường làm.

"Như em đã nói..." Cô nuốt bánh với chút khó khăn. "... Em đang băn khoăn suy nghĩ - và đừng nói gì cả, Sylvie à. Cuốn Những cuộc phiêu lưu của Augustus vẫn đang thành công vang dội, cứ sáu tháng em lại viết một cuốn sách. Thật là khó tin. Em có nhà riêng ở Holland Park, và em có tiền, nhưng dĩ nhiên, em không có chồng. Cũng chẳng có con."

"Thật ư?" Sylvie nói. "Cô chắc chứ?"

Izzie lờ đi câu hỏi mỉa mai của bà. "Em chẳng có ai để chia sẻ vận may cùng mình. Vì vậy, em đang băn khoăn suy nghĩ, tại sao em không nhận nuôi Jimmy nhỉ?"

"Cái gì cơ?"

"Cô ấy quả là một người lạ lùng!" Sylvie rít lên với Hugh. Izzie vẫn đang ở ngoài thảm cỏ, đọc cho Jimmy nghe một bản thảo chưa hoàn thiện mà cô mang theo trong cái túi xách to quá khổ. Augustus đến bờ biển.

"Tại sao cô ấy không muốn nhận nuôi con?" Teddy hỏi. "Suy cho cùng, con mới được coi là Augustus mà."

"Con muốn cô Izzie nuôi con sao?" Hugh hỏi.

"Chúa ơi, không ạ." Teddy nói.

"Cô ấy sẽ không được nuôi đứa nào cả." Sylvie giận dữ nói. "Đi nói với cô ấy đi, Hugh."

Ursula đang đi tìm một quả táo ở trong bếp thì thấy bà Glover đang dần những miếng thịt bê bằng một cây búa dần thịt.

"Bà tưởng tượng chúng là đầu của đám lính Đức." Bà nói.

"Thật thế ạ?"

"Những kẻ đã phun khí độc lấp kín hai lá phổi tội nghiệp của George."

"Bữa tối có món gì vậy ạ? Cháu đói ngấu rồi." Ursula đã trở nên khá chai lì về chuyện hai lá phổi của George Glover. Cô đã nghe kể về chúng quá nhiều đến nỗi chúng như có một cuộc đời riêng, giống như hai lá phổi của mẹ Sylvie vậy, những cơ quan nội tạng ấy có vẻ còn có cá tính hơn cả chủ nhân của chúng.

"Thịt bê cốt lết kiểu Nga." Bà Glover vừa nói vừa lật miếng thịt lại và dần tiếp. "Người Nga cũng tệ như vậy, cháu hãy nhớ lấy."

Ursula tự hỏi bà Glover đã thực sự gặp người nước ngoài nào chưa.

"Chà, ở Manchester có rất nhiều người Do Thái." Bà Glover nói.

"Bà có gặp người nào trong số họ không?"

"Gặp ư? Sao bà lại gặp họ được chứ?"

"Nhưng mà người Do Thái không phải là người nước ngoài đâu bà nhỉ? Nhà Cole bên cạnh cũng là người Do Thái đấy."

"Đừng ngớ ngẩn thế!" Bà Glover nói. "Họ cũng là người Anh như bà và cháu thôi." Bà Glover khá yêu mến các chàng trai nhà Cole vì họ có phép xử sự tuyệt vời. Ursula tự hỏi liệu chuyện này có đáng để tranh cãi không. Cô lấy một quả táo nữa và bà Glover quay lại với việc dần thịt.

Ursula ngồi ăn táo trên chiếc ghế băng ở một góc khuất trong vườn, đó là một trong những nơi ẩn mình ưa thích của Sylvie. Từ "thịt bê cốt lết kiểu Nga" im lìm dập dềnh trong đầu cô. Thế rồi cô đột nhiên đứng bật dậy, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực, nỗi sợ hãi quen thuộc mà cô đã quên lãng từ lâu bất chợt nổi lên - nhưng vì lẽ gì? Nó quá đối lập với khu vườn yên bình, hơi ấm của buổi chiều tà phả trên mặt cô, con mèo Hattie đang lười biếng liếm láp cơ thể trên con đường ngập nắng.

Chẳng có điềm gở khủng khiếp nào báo hiệu có chuyện gì đó không ổn, nhưng Ursula ném phắt cái lõi táo vào những bụi cây và chạy ra khỏi khu vườn. Cô lao nhanh qua cánh cổng và chạy vèo ra đường như bị ma đuổi. Con mèo Hattie đang liếm láp thân mình liền dừng mọi động tác và khinh khỉnh nhìn cánh cổng đang đu đa đu đưa.

Có lẽ đó là một thảm họa tàu hỏa, có lẽ cô sẽ phải xé chiếc váy lót dài của mình như những cô bé trong truyện Lũ trẻ đường ray để ra hiệu cho người lái tàu, nhưng không, khi cô tới nhà ga, chuyến tàu đi London vào lúc năm giờ ba mươi đang lặng lẽ đi dọc theo sân ga dưới sự điều khiển an toàn của Fred Smith và người lái tàu.

"Cô Todd?" Anh ta nói và nghiêng vành chiếc mũ của nhân viên đường sắt. "Cô ổn cả chứ? Trông cô có vẻ lo lắng."

"Tôi ổn, anh Fred, cảm ơn anh đã hỏi thăm." Cô chỉ đột nhiên có tâm trạng sợ hãi tột độ thôi, không có gì đáng lo lắng cả. Fred Smith có vẻ chưa từng phải trải qua giây phút sợ hãi tột độ nào.

Cô đi ngược trở lại con đường, vẫn bị bao trùm trong nỗi sợ hãi không tên. Đi được nửa đường, cô gặp Nancy Shawcross và nói: "Này, em đang làm gì vậy?" Nancy đáp: "Ồ, em chỉ đang đi kiếm mấy thứ cho cuốn sách về thế giới tự nhiên của em thôi. Em đã kiếm được mấy cái lá sồi và ít quả đấu non nhỏ xíu."

Nỗi sợ hãi bắt đầu vơi đi và Ursula nói: "Đi thôi nào, chị sẽ về nhà cùng em."

Khi họ tới cánh đồng bò sữa, một người đàn ông trèo qua cánh cổng có năm thanh chắn và nặng nề nhảy xuống giữa bụi cây nga sâm. Y nghiêng mũ với Ursula và lẩm bẩm "Chào buổi tối, quý cô!" trước khi tiếp tục đi về phía nhà ga. Y bị tật ở chân nên bước đi khá khôi hài, giống như Charlie Chaplin vậy. Có lẽ lại là một cựu chiến binh của chiến tranh, Ursula nghĩ.

"Ai thế chị?" Nancy hỏi.

"Chị không biết." Ursula nói. "Ồ, nhìn kìa, ở trên đường có một con bọ cánh cứng bị chết. Nó có ích gì cho em không?"

e nói. "Cô đâu biết chăm sóc người khác, hay nấu nướng, hay đánh máy, hay làm bất cứ việc gì hữu ích." Những lời lẽ ấy được thốt ra gay gắt hơn cô nghĩ, nhưng Izzie quả thực là một kẻ gàn dở. (Bà Glover nhận xét cô ấy là "người đồng bóng".)
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.