"Er kommt! Er kommt!*" Một trong những cô gái hét lên.
Tiếng Đức, nghĩa là "Ông ấy đến rồi! Ông ấy đến rồi!"
"Cuối cùng ông ấy cũng tới rồi à?" Ursula nói, liếc nhìn Klara.
"Hình như thế. Ơn Chúa. Trước khi chúng ta chết vì đói và buồn chán." Cô ấy nói.
Họ vừa kinh ngạc vừa thích thú bởi trò tôn sùng của các cô gái trẻ. Họ đã đợi bên đường hầu như suốt cả buổi chiều nóng nực, chẳng có đồ ăn thức uống gì ngoài một xô sữa mà hai cô gái đã đi lấy từ một trang trại gần đó. Vài cô gái đã nghe tin đồn rằng ngày hôm nay Quốc trưởng sẽ đến căn nhà nghỉ dưỡng trên núi của ông ta và họ đã kiên nhẫn chờ đợi hàng tiếng đồng hồ. Có mấy cô còn ngủ trưa ngay trên vệ cỏ, nhưng chẳng ai trong số họ có ý định bỏ cuộc khi chưa nhìn thấy Quốc trưởng.
Tiếng reo hò vang lên từ phía cuối con đường dốc quanh co dẫn lên Berchtesgaden và tất cả bọn họ đều nhảy bật dậy. Một chiếc xe ô tô màu đen to lớn lướt qua họ và vài cô gái rú lên phấn khích nhưng "ông ta" không ở trong đó. Thế rồi chiếc xe thứ hai, một chiếc Mercedes mui trần màu đen bóng bẩy hiện ra trong tầm mắt, trên nắp ca pô phấp phới một lá cờ hiệu hình chữ thập ngoặc. Nó đi chậm hơn chiếc xe lúc nãy và thực sự chở vị quốc trưởng mới của Đức quốc xã.
Quốc trưởng thực hiện một phiên bản rút gọn của kiểu chào thường lệ, bàn tay khẽ vẫy ngược ra sau trông khá khôi hài, do đó trông ông ta như thể đang khum tay vào tai để nghe họ rõ hơn khi họ hò reo với ông ta. Khi nhìn thấy ông ta, Hilde đang đứng bên cạnh Ursula chỉ thốt lên một tiếng "Ôi" đơn giản nhưng chất chứa cả một sự sùng bái thiêng liêng. Rồi sau đó, cũng nhanh như vậy, mọi chuyện kết thúc. Hanne bắt tréo hai bàn tay trước ngực, trông như một vị thánh nghiêm cẩn. "Cuộc đời em vậy là mãn nguyện rồi." Cô ấy cười.
"Trong ảnh trông ông ấy đẹp hơn." Klara thì thầm.
Các cô gái đều cực kì phấn khích, họ đã như thế cả ngày nay rồi, và theo mệnh lệnh của Gruppenführerin* của họ (đó là Adelheid, một cô nàng mười tám tuổi có mái tóc màu vàng hoe, trông như nữ chiến binh Amazon, nhanh nhẹn và tháo vát đến đáng ngưỡng mộ), họ nhanh chóng tập hợp thành một đội ngũ và bắt đầu nối đuôi nhau trở về nhà trọ, vừa đi vừa hát hò vui vẻ. ("Họ hát suốt ngày." Ursula viết thư cho Millie. "Điều đó hơi náo nhiệt quá so với mình. Mình có cảm giác như đang ở trong một dàn hợp xướng của một vở nhạc kịch dân gian cực kì vui nhộn vậy.")
Tiếng Đức, nghĩa là trưởng nhóm.
Các bài hát của họ rất đa dạng - những khúc dân ca, những bản tình ca lay động lòng người, những bài hát yêu nước hào hùng, sôi nổi về những lá cờ nhuốm máu, và những bài hát tập thể bắt buộc quanh ngọn lửa trại. Họ đặc biệt thích Schunkeln - khoác tay nhau và đu đưa theo bài hát. Khi Ursula bị đẩy lên hát, cô sẽ hát bài Auld Lang Syne, hoàn toàn thích hợp với Schunkeln.
Hilde và Hanne là hai em gái của Klara, họ đều là những thành viên tích cực của tổ chức BDM, tức Bund Deutscher Mädel, Liên đoàn Thiếu nữ Đức - là tổ chức dành cho nữ tương đương với Hitler-Jugend, tức Đoàn thanh niên Hitler ("Bọn em gọi họ là Ha Jot*." Hilde nói, thế rồi cô ấy và Hanne cười ngặt nghẽo khi nghĩ đến những anh chàng điển trai mặc đồng phục.)
Cách phát âm chữ HJ (viết tắt của Hitler-Jugend) trong tiếng Đức.
Ursula chưa từng nghe nói về Hitler-Jugend lẫn BDM trước khi đến nhà Brenner, nhưng trong hai tuần sống ở đó, cô đã nghe Hilde và Hanne kể một chút về họ. "Đó là một hoạt động lành mạnh." Mẹ họ, bà Brenner nói. "Nó thúc đẩy sự hòa thuận và thấu hiểu giữa những người trẻ tuổi. Không còn những mâu thuẫn, xung đột. Và nó cũng giúp chúng tránh xa lũ con trai." Giống như Ursula, Klara cũng mới tốt nghiệp - cô từng là một sinh viên ngành Mỹ thuật ở Học viện Đức - cô hoàn toàn dửng dưng với sự hâm mộ đến ám ảnh của các em nhưng vẫn ngỏ ý đi theo chăm sóc họ trong Bergwanderung - chuyến cắm trại mùa hè của họ. Trong chuyến cắm trại đó, họ sẽ đi bộ từ Jugendherberge* này đến Jugendherberge khác trong dãy núi Bavaria. "Cậu cùng đi chứ?" Klara hỏi Ursula. "Mình chắc chắn sẽ thú vị lắm và cậu sẽ được tham quan một phần của vùng đồng quê. Nếu không, cậu sẽ bị mắc kẹt ở thành phố với Mutti* và Vati*."
Tiếng Đức, nghĩa là nhà trọ dành cho thanh niên.
Tiếng Đức, nghĩa là mẹ.
Tiếng Đức, nghĩa là bố.
"Em nghĩ nó giống như hội Hướng đạo Nữ." Ursula viết thư cho Pamela.
"Không hẳn đâu." Pamela hồi đáp.
❄
Ursula không định ở Munich lâu. Nước Đức chỉ là một con đường vòng trong cuộc đời cô, là một phần trong chuyến phiêu lưu châu Âu của cô. "Đó sẽ là chuyến đi lớn trong đời mình." Cô đã nói với Millie. "Mặc dù mình cho rằng nó cũng chỉ bình thường thôi, một "chuyến đi không hẳn lớn lắm" đối với nhiều người." Kế hoạch của cô là đến Bologna thay vì Rome hay Florence, Munich thay vì Berlin và Nancy* thay vì Paris (Nancy Shawcross rất thích thú với lựa chọn này) - tất cả những thành phố nào mà các trợ giáo của cô ở trường đại học giới thiệu là có những gia đình tốt để cô có thể ở trọ. Để tự nuôi bản thân, cô sẽ dạy học một chút, mặc dù Hugh đã sắp xếp gửi cho cô một khoản tiền nhỏ nhưng đều đặn. Hugh nhẹ nhõm vì cô sẽ sống "ở các tỉnh lẻ", nơi "con người nói chung cư xử tốt hơn". ("Ý ông là tẻ nhạt hơn." Ursula nói với Millie.) Hugh đã thẳng thừng bác bỏ Paris, ông có một mối ác cảm đặc biệt đối với thành phố ấy, và cũng chẳng thích thú Nancy hơn vì nó vẫn đặc sệt Pháp. ("Bởi vì nó nằm ở nước Pháp mà." Ursula chỉ ra.) Ông nói ông đã đến đủ mọi nơi ở châu Âu trong cuộc Đại chiến, vì thế ông không hiểu vì sao người ta cứ ca ngợi quá lên về đất nước đó.
Tỉnh lỵ của tỉnh Meurthe-et-Moselle, thuộc vùng Grand Est của nước Pháp.
Bất chấp sự e ngại của Sylvie, Ursula đã học lấy một tấm bằng về ngành Ngôn ngữ Hiện đại - tiếng Pháp, tiếng Đức và một chút tiếng Ý (rất ít). Vừa tốt nghiệp xong và không nghĩ ra được gì khác, cô đã nộp đơn và được nhận vào học một khóa đào tạo giáo viên. Cô đã bảo lưu một năm với lý do muốn có cơ hội được thăm thú một chút thế giới rộng lớn trước khi "ổn định" bên chiếc bảng đen cả đời. Tuy nhiên đó chỉ là cái cớ của cô, cái lý do mà cô đưa ra cho cha mẹ xem xét, còn niềm hy vọng sâu thẳm trong lòng cô là sẽ có thứ gì đó xảy ra trong thời gian cô ở nước ngoài để cô không phải gắn bó đời mình với công việc ấy. Cô không biết "thứ đó" có thể là gì ("Tình yêu chẳng hạn." Millie nói với vẻ ao ước). Bất cứ thứ gì có thể giúp cô không trở thành một bà cô già ngậm ngùi trong một ngôi trường dành cho nữ sinh, ngày qua ngày cuộn mình trong những bài giảng về cách chia các động từ tiếng nước ngoài, bụi phấn trắng xóa rơi xuống như gàu từ trên quần áo. (Cô dựa vào chính những giáo viên của mình để tưởng tượng ra bức chân dung này.) Đó cũng không phải là nghề mà những người thân cận gần gũi với cô mặn mà lắm.
"Con muốn làm giáo viên sao?" Sylvie đã hỏi.
"Thành thực mà nói, nếu lông mày của mẹ mình nhướng lên cao hơn nữa, chúng sẽ bay vọt lên trời mất." Ursula nói với Millie.
"Nhưng cậu thực sự muốn thế à? Cậu muốn dạy học ư?" Millie nói.
"Tại sao tất cả những người mình biết đều hỏi mình câu hỏi đó với giọng điệu như thế nhỉ?" Ursula bực bội nói. "Mình không hợp với nghề giáo đến vậy sao?"
"Ừ."
Millie đã học một khóa học diễn xuất tại một học viện kịch nghệ ở London và giờ đang diễn kịch ở Windsor trong những vở mêlô và những vở kịch hạng hai chạy theo thị hiếu của khán giả. "Chờ đợi được phát hiện." Cô ấy nói với một điệu bộ khoa trương. Dường như ai cũng đang chờ đợi một điều gì đó, Ursula nghĩ. "Tốt hơn hết là đừng chờ đợi." Izzie nói. "Tốt hơn hết là phải hành động." Nói thì luôn luôn dễ hơn làm.
Millie và Ursula đang ngồi trên những cái ghế liễu gai ở thảm cỏ của Góc Cáo, hy vọng rằng lũ cáo sẽ chạy đến chơi đùa trên bãi cỏ. Có một con cáo cái thường cùng đàn con đến thăm khu vườn. Sylvie hay vứt những mẩu thức ăn lên thảm cỏ cho chúng, vì thế bây giờ con cáo cái đã được thuần hóa phần nào. Nó sẽ bạo dạn ngồi giữa bãi cỏ, giống như một con chó đang đợi bữa tối, trong khi lũ con của nó - vào tháng Sáu chúng đã trở thành những sinh vật có tứ chi dài lêu nghêu - nô đùa chơi giỡn xung quanh mẹ chúng.
"Vậy thì mình sẽ làm gì" Ursula nói với vẻ bất lực (tuyệt vọng). Bridget xuất hiện với một khay trà bánh và đặt nó lên cái bàn kê ở giữa họ. "Học tốc ký và đánh máy rồi làm việc trong ngành dân chính? Điều đó nghe cũng có vẻ khá ảm đạm. Ý mình là một người phụ nữ còn có thể làm việc gì khác nếu cô ấy không muốn lấy chồng ngay?"
"Một người phụ nữ có học thức." Millie sửa lời cô.
"Một người phụ nữ có học thức." Ursula đồng ý.
Bridget lẩm bẩm gì đó không thể hiểu nổi và Ursula nói: "Cảm ơn, chị Bridget."
("Mẹ đã được thăm thú châu Âu." Cô nói với Sylvie, hàm ý trách móc. "Hồi mẹ còn trẻ."
"Mẹ không đi một mình, mẹ đi cùng ông ngoại con." Sylvie nói. Nhưng ngạc nhiên thay, lý lẽ này đã có chút hiệu quả và cuối cùng Sylvie đã ủng hộ, bênh vực cho chuyến đi của Ursula trước những lời phản đối của Hugh.)
Trước khi Ursula lên đường sang Đức, Izzie đã đưa cô đi mua đồ lót và khăn quàng bằng lụa, những chiếc khăn tay viền ren xinh xắn, "một đôi giày thực sự tốt", hai cái mũ và một túi xách mới. "Đừng có kể với mẹ cháu đấy." Izzie nói.
❄
Đến Munich, cô ở trọ với gia đình Brenner trong một căn hộ trên phố Elisabethstrasse - gia đình họ gồm ông bố, bà mẹ, ba cô con gái (Klara, Hildegard và Hannelore) và một cậu con trai, Helmut, đang đi học xa nhà. Hugh đã thư từ qua lại nhiều lần với ông Brenner để đánh giá xem ông ấy có phải là một chủ nhà tốt bụng, hiếu khách không. "Chắc gia đình họ sẽ thất vọng khủng khiếp." Cô nói với Millie. "Hẳn là ông Brenner đang mong đợi Chúa Jesus tái lâm* khi thấy sự chuẩn bị cầu kì như thế." Ông Brenner là một giáo viên ở Học viện Đức và đã sắp xếp cho Ursula dạy vài lớp tiếng Anh sơ cấp, đồng thời cũng giới thiệu cô với vài người đang tìm gia sư riêng. Ông đã nói với cô điều này khi ông đón cô ở ga tàu. Cô cảm thấy khá chán nản. Cô còn chưa chuẩn bị tinh thần cho việc đi làm ngay và đang ê ẩm rã rời sau một hành trình dài đầy mệt mỏi. Chuyến tàu Schnellzug xuất phát từ ga Đông ở Paris chẳng schnell* chút nào, chưa kể cô đã phải ngồi cùng toa với một gã đàn ông hết hút xì gà lại nhâm nhi cả một cây xúc xích salami* và cả hai hành động ấy đều khiến cô cảm thấy khá khó chịu. ("Và tất cả những gì mình nhìn thấy ở Paris chỉ là một sân ga." Cô viết cho Millie.)
Tái lâm (còn gọi là giáng sinh lần thứ hai hay phục sinh lần thứ hai) là một niềm tin trong Kitô giáo, liên quan đến sự trở lại trong tương lai của Jesus sau khi ngài "đến lần đầu tiên" và ra đi cách đây hai ngàn năm. Ý của Ursula là cô nghĩ ông Brenner sẽ tưởng rằng mình sắp đón một vị khách quan trọng như Chúa Jesus tái lâm.
Tiếng Đức, nghĩa là "nhanh".
Một loại xúc xích dạng khối được làm từ thịt động vật lên men và sấy khô. Có thể làm từ một loại thịt hoặc nhiều loại trộn lẫn vào nhau (thường là thịt lợn, bò).
Gã đàn ông ăn xúc xích salami đã theo cô ra hành lang khi cô đi tìm nhà vệ sinh nữ. Cô cứ nghĩ hắn định tới toa ăn nhưng khi cô tới nhà vệ sinh, hắn đã cố gắng đẩy cô vào trong trước sự hốt hoảng của cô. Hắn nói gì đó với cô mà cô không hiểu, mặc dù đó hẳn là một điều gì đó tục tĩu (xì gà và xúc xích salami có vẻ là những dấu hiệu ám chỉ). "Lass mich in Ruhe^[Tiếng Đức, nghĩa là "Để tôi yên".]!" Cô cứng rắn nói nhưng hắn vẫn tiếp tục đẩy cô, còn cô cũng tiếp tục đẩy lại. Cô nghi ngờ rằng cuộc vật lộn của họ - ôn hòa chứ không bạo lực - có thể trông khá khôi hài trong mắt một người chứng kiến. Ursula ước gì có ai đó ở hành lang để cô có thể nhờ giúp đỡ. Cô không thể tưởng tượng nổi gã đàn ông này sẽ làm gì cô nếu hắn nhốt cô thành công trong nhà vệ sinh nhỏ xíu này. (Sau đó, cô tự hỏi tại sao cô không làm một việc đơn giản là hét lên. Cô đúng là ngốc nghếch.)
Cô được "cứu" bởi hai viên sĩ quan trông khá bảnh bao mặc quân phục màu đen và đeo phù hiệu bằng bạc. Họ thình lình xuất hiện và tóm chặt gã đàn ông. Họ quát tháo hắn một trận thậm tệ nhưng cô không thể nghe ra một nửa những gì họ nói, rồi sau đó họ lịch thiệp tìm cho cô một toa khác chỉ toàn phụ nữ mà trước đó cô không hề biết đến. Khi các sĩ quan đã đi khỏi, những hành khách nữ cùng toa tàu với cô không ngừng xuýt xoa ngợi khen vẻ điển trai của các chàng sĩ quan SS*. ("Schutzstaffel." Một trong những hành khách nữ lẩm bẩm vẻ ngưỡng mộ. "Không như những kẻ cục mịch mặc quân phục màu nâu kia*.")
Tên gọi tắt của Schutzstaffel, tổ chức vũ trang của Đảng Quốc xã, mặc đồng phục màu đen nên còn được gọi là "Quân áo đen", để phân biệt với lực lượng SA là "Quân áo nâu".
Chỉ Sturmabteilung, viết tắt là SA, hoạt động như một tổ chức bán quân sự của Đảng Quốc xã.
Tàu vào ga Munich muộn. Ông Brenner nói đã có một tai nạn, một người đàn ông bị ngã từ trên tàu xuống.
"Thật khủng khiếp!" Ursula nói.
❄
Mặc dù đang là mùa hè nhưng trời lạnh và mưa to. Bầu không khí u ám không hửng lên chút nào khi cô đến căn hộ rộng rãi của gia đình Brenner. Dù trời đã tối nhưng trong nhà không thắp một ngọn đèn nào và những hạt mưa thì đang gõ bồm bộp vào những ô cửa sổ treo rèm đăng ten như thể chúng đang quyết tâm phá cửa để xông vào bên trong.
Ursula và ông Brenner loay hoay kéo lê rương hành lý nặng trịch của cô lên cầu thang. Trông họ đến là khôi hài. Phải có ai đó giúp họ chứ? Ursula cáu kỉnh nghĩ. Nếu là Hugh thì ông sẽ thuê "một, hai người đàn ông" và sẽ không để cô phải tự xoay xở như vậy. Cô nghĩ tới các sĩ quan SS trên tàu hỏa, họ sẽ xử lý được cái rương hành lý này một cách dễ dàng và lịch thiệp biết bao.
Thì ra cánh phụ nữ nhà Brenner không có nhà. "Ồ, họ chưa về." Ông Brenner hờ hững nói. "Chắc là đi mua sắm." Căn hộ chứa đầy những món đồ nội thất nặng nề, những tấm thảm sờn mòn và chậu cây sum sê khiến người ta liên tưởng đến một khu rừng. Cô rùng mình, trời có vẻ quá lạnh so với bình thường ở thời điểm này trong năm.
Họ kéo cái rương vào trong căn phòng dành cho cô. "Đấy từng là phòng của mẹ bác." Ông Brenner nói. "Đấy là đồ đạc của bà ấy. Đáng buồn là bà đã mất vào năm ngoái." Cái cách ông nhìn chiếc giường - một cái giường lớn kiểu Gothic trông như được đặc biệt đóng riêng để tạo ra những cơn ác mộng cho người nằm trên nó - rõ ràng ám chỉ rằng cụ bà Brenner đã mất ngay trên tấm ga trải giường nhồi lông vũ của nó. Chiếc giường có vẻ choán hết diện tích của căn phòng và Ursula đột nhiên cảm thấy lo lắng. Trải nghiệm mà cô vừa gặp phải với gã đàn ông ăn xúc xích salami ở trên tàu vẫn còn sống động đến mức khiến cô bối rối, vậy mà bây giờ cô lại ở đây một mình với một người hoàn toàn xa lạ trên một đất nước cũng hoàn toàn xa lạ. Những câu chuyện khủng khiếp về nạn buôn bán nô lệ da trắng của Bridget chợt hiện ra trong đầu cô.
Trước sự nhẹ nhõm của cô, họ nghe thấy tiếng cửa trước mở ra và tiền sảnh trở nên om sòm. "A!" Ông Brenner nói, cười rạng rỡ. "Họ về rồi đấy!"
Các cô gái tay xách nách mang chạy ùa vào nhà, cười khúc khích, tất cả đều bị dính nước mưa. "Xem ai đến này." Ông Brenner nói, khiến hai cô con gái út vô cùng hào hứng. (Hilde và Hanne là những cô gái sôi nổi nhất mà Ursula từng gặp.)
"Cậu đây rồi!" Klara nói, siết chặt tay cô trong bàn tay lạnh giá, ướt át của cô ấy. "Herzlich willkommen in Deutschland*."
Tiếng Đức, nghĩa là "Chào mừng đến với nước Đức".
Trong khi hai cô em gái liến thoắng luôn miệng thì Klara nhanh chóng đi quanh căn hộ, bật các ngọn đèn lên, khiến nơi này đột ngột biến đổi - những tấm thảm tuy sờn mòn nhưng có hoa văn lộng lẫy, những món nội thất cũ ánh lên lớp nước bóng đẹp đẽ, rừng cây lạnh lẽo biến thành một lùm dương xỉ xinh đẹp. Ông Brenner thắp cái lò sưởi Kachelofen bằng sứ to tướng trong phòng khách ("Giống như có một con thú ấm áp to lớn trong phòng vậy." Ursula viết cho Pamela) và quả quyết với cô rằng ngày mai thời tiết sẽ trở lại bình thường, ấm áp và có nắng.
Họ nhanh chóng phủ một chiếc khăn thêu lên một cái bàn và bày bữa tối ra - một cái đĩa phẳng đựng pho mát, xúc xích salami, xúc xích thái lát, sa lát và một cái bánh mì đen có mùi giống như món bánh có hạt thơm của bà Glover, ngoài ra còn một loại xúp hoa quả thơm ngon chứng thực với Ursula rằng cô đang ở nước ngoài. ("Món xúp hoa quả nguội!" Cô viết cho Pamela. "Bà Glover sẽ nói gì về nó đây!")
Ngay cả căn phòng của cụ bà Brenner quá cố giờ cũng ấm cúng hơn. Chiếc giường mềm mại và đầy quyến rũ, những tấm chăn và ga được viền bằng len móc tay, còn chiếc đèn ở cạnh giường có chao bằng thủy tinh màu hồng xinh đẹp hắt ra một quầng sáng ấm áp. Ai đó - Ursula ngờ là Klara - đã đặt một lọ hoa cúc mắt bò nhỏ nhắn trên bàn trang điểm. Ursula đã mệt rũ người lúc cô leo lên giường (nó cao đến nỗi cần phải có một cái ghế kê chân nhỏ mới trèo lên nổi) và khoan khoái chìm vào giấc ngủ sâu, không mộng mị, chẳng hề bị quấy nhiễu bởi hồn ma chủ nhân trước đây của nó.
❄
"Nhưng dĩ nhiên con sẽ có một khoảng thời gian nghỉ ngơi." Bà Brenner nói trong bữa sáng ngày hôm sau (một bữa ăn giống bữa tối hôm qua đến kỳ lạ). Klara đang "có chút rảnh rỗi". Cô đã hoàn tất khóa học về mỹ thuật và không biết làm gì tiếp theo. Cô đang rất háo hức muốn rời khỏi nhà và "làm một họa sĩ", nhưng "người dân Đức không có nhiều tiền để chi cho hội họa", cô càu nhàu. Klara treo một ít tác phẩm của mình trong phòng ngủ, đó là những bức tranh sơn dầu trừu tượng to tướng chói mắt có vẻ trái ngược với bản tính tốt bụng và có chừng mực của cô. Ursula không nghĩ cô ấy sẽ kiếm sống được từ chúng. "Có lẽ mình sẽ phải dạy học mất" Cô ấy khốn khổ nói.
"Thế thì thà chết còn hơn." Ursula đồng ý.
Thi thoảng Klara làm khung ảnh cho một ảnh viện ở Schellingstrasse. Con gái một người quen của bà Brenner làm việc ở đó và đã giới thiệu cô. Klara và cô gái ấy - Eva - từng học chung trường mẫu giáo. "Nhưng làm khung ảnh đâu có liên quan gì đến mỹ thuật, đúng không?" Klara nói. Thợ chụp ảnh ở đó - Hoffmann - là "thợ chụp ảnh riêng" của Quốc trưởng mới, "vì vậy mình đã quá quen với những đường nét trên gương mặt của ông ấy", cô nói.
Gia đình Brenner cũng không có nhiều tiền (Ursula cho rằng đó là lý do họ cho cô thuê phòng) và tất cả những người Klara biết đều nghèo cả, cơ mà vào năm 1933 thì ai chả nghèo cơ chứ, dù ở bất cứ đâu.
Dẫu không có tiền nhưng Klara vẫn quyết tâm tận hưởng nốt khoảng thời gian còn lại của mùa hè. Họ tới tiệm Carlton Teehaus hoặc tiệm Café Heck gần Hofgarten, ăn Pfannkuchen* và uống Schokolade cho đến khi phát ngấy. Họ đi dạo hàng tiếng đồng hồ trong Vườn Anh, sau đó ăn kem hoặc uống bia, mặt ửng hồng vì ánh nắng. Họ cũng dành thời gian để chèo thuyền và đi bơi với bạn bè của Helmut, em trai của Klara - một sự quay vòng giữa các anh chàng Walter, Werner, Kurt, Heinze và Gerhard. Helmut đang ở Potsdam, cậu là một Jungmann - học viên của một loại trường quân sự mới mà Quốc trưởng thành lập. "Nó rất thích đảng." Klara nói bằng tiếng Anh. Tiếng Anh của cô khá tốt và cô thích thực hành với Ursula.
Một loại bánh kếp của Đức.
"Các đảng phái." Ursula sửa lại lời cô ấy. "Bọn mình sẽ nói "Nó rất thích các đảng phái"." Klara cười và lắc đầu: "Không, không, đảng thôi, Đảng Quốc xã. Cậu không biết rằng kể từ tháng trước nó đã trở thành đảng duy nhất được chấp nhận à?"
"Khi Hitler lên nắm quyền..." Pamela viết cho cô với giọng kẻ cả. "... Ông ta đã thông qua Đạo luật Trao quyền, ở Đức gọi là Gesetz zur Behebung der Notvon Volk und Reich mà được dịch ra nôm na là "Đạo luật khắc phục sự túng quẫn của nhân dân và quốc gia". Đó là một danh nghĩa bóng bẩy cho sự lật đổ nền dân chủ."
Ursula vô tư hồi đáp: "Nhưng nền dân chủ sẽ tự vực dậy được như mọi khi. Chuyện này rồi cũng sẽ qua thôi."
"Nếu không có sự giúp đỡ thì nó sẽ không làm được đâu." Pamela đáp.
Pamela suốt ngày ca cẩm về nước Đức và dễ dàng bị Ursula lờ đi khi cô lười biếng nằm tắm nắng trong những buổi chiều dài nóng nực với những anh chàng Walter, Werner, Kurt, Heinze và Gerhard bên bể bơi của thành phố hoặc bờ sông. Ursula ngạc nhiên khi thấy những anh chàng này gần như khỏa thân với những chiếc quần soóc ngắn cũn cỡn và những chiếc quần bơi nhỏ xíu khiến người ta nhìn mà ngượng đỏ mặt. Cô phát hiện ra người Đức nói chung không ngại việc cởi đồ trước mặt người khác.
Klara cũng biết một nhóm người khác trí thức hơn - những người bạn ở trường mỹ thuật của cô ấy. Họ có chiều hướng thích không gian u tối nồng nặc khói thuốc của các tiệm cà phê hoặc những căn hộ luộm thuộm của chính họ. Họ uống rượu như hũ chìm, hút thuốc như đốt lò và rất hay huyên thuyên về hội họa và chính trị. ("Vì vậy nhìn chung..." Cô viết cho Millie. "... Giữa hai nhóm người ấy, mình đang nhận được một sự giáo dục toàn diện!") Những người bạn ở trường mỹ thuật của Klara là một nhóm người bụi bặm, mang tư tưởng chống đối, tất cả bọn họ đều có vẻ không thích Munich, nơi dường như là trung tâm của "chủ nghĩa địa phương tiểu tư sản", và suốt ngày nói đến chuyện chuyển tới Berlin. Ursula nhận ra họ chỉ nói mồm chứ chẳng mấy khi làm gì.
Klara thì lại rơi vào sự kìm kẹp của một loại ì trệ khác. Cuộc đời cô đã "sa lầy". Cô đã lén lút yêu đương với một vị giáo sư ở trường mỹ thuật, một nhà điêu khắc, nhưng ông ta đang đi nghỉ cùng gia đình ở Black Forest. (Cô miễn cưỡng thừa nhận rằng "gia đình" của ông ta bao gồm vợ và hai đứa con.) Cô nói cô đang chờ đợi cuộc đời mình tự tìm ra lối thoát. Lại biện bạch quanh co rồi, Ursula nghĩ. Mặc dù cô chẳng có tư cách để nói vậy.
Dĩ nhiên, Ursula vẫn còn trinh trắng, hay "nguyên vẹn", như lời Sylvie nói. Không phải vì cô giữ gìn phẩm hạnh mà chỉ đơn giản là cô chưa gặp được người nào mà cô thích. "Cậu không cần phải thích họ." Klara cười.
"Ừ, nhưng mình muốn vậy." Trái lại, cô có vẻ giống như một thỏi nam châm chuyên thu hút những kẻ xấu - gã đàn ông trên tàu, gã đàn ông trên con đường mòn - và cô lo rằng họ có thể nhìn ra điểm gì đó ở cô mà bản thân cô không thể tự nhìn ra được. Cô cảm thấy mình khá cứng nhắc và đậm chất Anh quốc so với Klara và những người bạn họa sĩ của cô ấy hoặc những người bạn của anh chàng Helmut vắng mặt (thực ra họ cư xử cực kì lịch sự).
Hanne và Hilde đã thuyết phục Klara và Ursula đi cùng họ tới một sự kiện ở sân vận động địa phương. Ursula tưởng lầm rằng đó là một buổi hòa nhạc, nhưng hóa ra đó lại là một đại hội của Đoàn Thanh niên Hitler. Trái ngược với sự lạc quan của bà Brenner, Liên đoàn Thiếu nữ Đức BDM chẳng thể ngăn cản được mối quan tâm của Hilde và Hanne đối với các chàng trai.
Đối với Ursula, hàng hàng lớp lớp các chàng trai khỏe mạnh, năng nổ này trông đều giống nhau, nhưng Hilde và Hanne thì liên tục sôi nổi chỉ trỏ những người bạn của Helmut, những anh chàng Walter, Werner, Kurt, Heinze và Gerhard thường gần như không mặc gì nằm phơi nắng bên bể bơi. Bây giờ, khi nhét mình trong những bộ đồng phục sạch không tì vết (lại là những chiếc quần soóc ngắn), trông họ rất giống những anh chàng Hướng đạo sinh hăng hái và khỏe khoắn.
Họ diễu hành và ca hát trên nền nhạc của một ban nhạc kèn đồng, có vài diễn giả cố gắng bắt chước phong cách hùng hồn của Quốc trưởng (nhưng thất bại), rồi sau đó mọi người đều nhảy bật dậy và hát "Deutschland über alles*". Vì Ursula không thuộc lời nên cô khe khẽ hát bài Glorious Things Of Thee Are Spoken theo giai điệu tuyệt vời của Haydn, một bài thánh ca mà họ thường hát trong những dịp sinh hoạt ở trường. Sau khi hát xong, mọi người hô vang"Sieg Heil*!" rồi giơ tay chào. Ursula gần như kinh ngạc khi thấy mình cũng làm theo họ. Klara cười rung cả người khi thấy cảnh ấy, nhưng Ursula nhận ra cô ấy cũng đang giơ cao cánh tay. "Mình cũng nghĩ giống cậu đấy." Cô thản nhiên nói. "Mình không muốn bị tấn công trên đường về nhà."
Một câu trong bài quốc ca của Đức.
Tiếng Đức, nghĩa đen là "Chào chiến thắng".
❄
Không, cảm ơn, Ursula không muốn ở nhà với ông bà Brenner trong thành phố Munich nóng nực, bụi bặm. Vì thế, Klara đã lục lọi trong tủ quần áo của mình và tìm được một chiếc váy màu xanh hải quân và cái áo cánh màu trắng phù hợp với yêu cầu, còn người trưởng nhóm, Adelheid, cho cô mượn một chiếc áo jacket khaki dã chiến mà cô ấy không dùng đến. Thêm một chiếc khăn hình tam giác được đeo lên cổ và luồn qua một gút thắt bện bằng da là bộ trang phục đã hoàn thiện. Ursula nghĩ trông cô khá bảnh. Cô thấy tiếc vì mình chưa bao giờ tham gia hội Hướng đạo sinh Nữ, nhưng cô cho rằng lý do không phải chỉ vì bộ đồng phục.
Độ tuổi tối đa của các thiếu nữ trong Liên đoàn Thiếu nữ Đức BDM là mười tám tuổi, vì vậy cả Ursula và Klara đều không đủ điều kiện gia nhập. Theo lời Hanne, họ đã là alte Damen*, "những bà già". Ursula không nghĩ họ thực sự cần người đi kèm bởi vì Adelheid mẫn cán như một chú chó chăn cừu đối với những cô gái của cô ấy. Với thân hình đẹp như tượng và hai bím tóc vàng hoe giống như người Bắc Âu, cô có thể bị nhầm là nàng Freyja* trẻ trung từ cánh đồng Folkvangr* ghé thăm nơi đây. Cô là một hình mẫu hoàn hảo để phục vụ cho việc tuyên truyền. Giờ cô đã mười tám nên chẳng mấy chốc sẽ quá tuổi tham gia Liên đoàn Thiếu nữ Đức BDM. Khi đó cô sẽ làm gì?
Tiếng Đức, nghĩa là người phụ nữ lớn tuổi.
Một nữ thần trong thần thoại Bắc Âu và thần thoại Đức. Nàng là nữ thần của tình yêu, sắc đẹp, sự sinh sôi nảy nở, phép thuật và chiến trận. Nàng có mái tóc vàng, mắt xanh và được mô tả là nữ thần đẹp nhất trong số các nữ thần.
Trong thần thoại Bắc Âu, Folkvangr là một cánh đồng được cai trị bởi nữ thần Freyja.
"Ồ, dĩ nhiên là em sẽ gia nhập Liên đoàn Phụ nữ Quốc xã." Cô nói. Cô đã đeo hình chữ thập ngoặc nhỏ bằng bạc trên bộ ngực cân đối, đó là ký hiệu mang nghĩa "sự thuộc về" bằng chữ Rune*.
Chữ viết xưa của các dân tộc Bắc Âu vào khoảng thế kỷ II.
Họ bắt một chuyến tàu, xếp gọn ba lô lên những kệ hành lý, và đến tối họ đã tới một ngôi làng nhỏ thuộc vùng núi Alps, gần biên giới nước Áo. Từ nhà ga, họ diễu hành theo đội ngũ (đương nhiên là vừa đi vừa hát) tới Jugendherberge của họ. Dân chúng dừng lại để dõi theo họ, vài người còn vỗ tay tán thưởng.
Căn phòng trọ tập thể mà họ được phân cho kê kín những chiếc giường hai tầng, hầu hết trong số chúng đã bị những cô gái khác chiếm ngự, họ phải nằm chen chúc với nhau như những con cá mòi. Klara và Ursula quyết định nằm chung trên một tấm đệm trải trên sàn nhà.
Họ ăn tối trong phòng ăn, ngồi ở những cái bàn chân rời dài và được phân phát khẩu phần ăn tiêu chuẩn gồm xúp và bánh Knäckebrot* với pho mát. Vào buổi sáng, họ ăn sáng với bánh mì đen, pho mát, mứt và trà hoặc cà phê. Không khí miền núi trong lành khiến bụng họ đói cồn cào, nên họ ăn ngốn ăn ngấu tất cả những gì trong tầm mắt như những con sói háu đói.
Một dạng bánh quy vuông làm từ lúa mạch, bột, bắp và một số ngũ cốc khác.
Ngôi làng và khu vực xung quanh thật êm đềm, thậm chí ở đấy còn có một lâu đài nhỏ mà họ được phép vào thăm. Nó lạnh lẽo và ẩm thấp, treo đầy những bộ áo giáp, cờ hiệu và khiên có vẽ huy hiệu. Có vẻ nó không phải một nơi thoải mái để sinh sống.
Họ thả bộ dạo bước quanh hồ hoặc trong rừng rồi về lại nhà trọ bằng cách đi nhờ trên những chiếc xe tải của nông trại và xe chở cỏ khô. Có lần họ còn cuốc bộ dọc theo con sông tới tận một thác nước hùng vĩ. Klara đã mang theo tập giấy vẽ nháp. Những bức vẽ phác họa nhỏ nhắn sống động bằng chì than của cô còn hấp dẫn hơn cả những bức họa hoàn thiện của cô. "Ối chà!" Cô nói. "Chúng thật gemuütlich*. Những bản phác họa nhỏ nhắn, ấm áp. Lũ bạn mình sẽ cười mất." Ngôi làng nhỏ bé này là một chốn yên ả, trên những ô cửa sổ của những ngôi nhà nơi đây trồng kín cây phong lữ. Trên bờ sông có một quán rượu nơi họ uống bia, ăn thịt bê và mì ống cho đến khi bụng họ như sắp bệ. Ursula chưa bao giờ nhắc đến việc uống bia với Sylvie trong những lá thư, bà sẽ không hiểu được nó là thứ đồ uống phổ biến ở đây. Và cho dù có hiểu thì bà cũng sẽ không đồng tình.
Tiếng Đức, nghĩa là "ấm áp".
Ngày hôm sau, họ sẽ rời khỏi nhà trọ và sống "trong lều" một vài ngày, đó là một cuộc cắm trại lớn của các cô gái, và Ursula cảm thấy luyến tiếc khi phải lìa xa ngôi làng.
Có một hội chợ diễn ra vào đêm cuối cùng họ ở lại ngôi làng, nó là sự kết hợp giữa triển lãm nông nghiệp và lễ tạ mùa*. Ở đó có rất nhiều thứ lạ lẫm đối với Ursula. ("Cả đối với mình nữa." Klara nói. "Cậu nên nhớ mình là gái thành phố mà.") Tất cả phụ nữ đều mặc trang phục địa phương và có rất nhiều con gia súc đeo vòng hoa diễu hành quanh một cánh đồng rồi sau đó được trao các giải thưởng. Trên cánh đồng được trang trí những lá cờ hình chữ thập ngoặc (lại là hình chữ thập ngoặc). Trong hội chợ có rất nhiều bia và có một ban nhạc kèn đồng đang chơi nhạc. Một cái bục gỗ lớn được dựng lên giữa cánh đồng và có mấy cậu bé mặc quần Lederhosen* biểu diễn điệu nhảy schuhplattler*, chúng liên tục vỗ tay, giậm chân, vỗ đùi và nhịp gót chân theo tiếng đàn accordion.
Lễ tạ ơn Chúa sau vụ gặt của người Cơ Đốc.
Loại quần soóc da truyền thống có dây đeo ở vùng Bavaria của Đức.
Một điệu nhảy dân gian truyền thống phổ biến ở vùng Bavaria và Tyrol.
Klara cười chế giễu chúng nhưng Ursula lại thấy chúng rất tài tình. Ursula nghĩ cô sẽ rất thích cuộc sống trong một ngôi làng ở dãy núi Alps ("Giống như cô bé Heidi." Cô viết cho Pamela. Dạo này cô ít viết thư cho Pamela hơn vì chị gái cô rất ác cảm với nước Đức mới. Pamela, cho dù đang ở rất xa, chính là tiếng nói của lương tâm cô, nhưng chỉ khi ở xa như vậy, người ta mới có thể dễ dàng có được lương tâm.)
Người nhạc công accordion đứng vào vị trí của một ban nhạc và mọi người bắt đầu nhảy múa. Ursula được dẫn lên bục bởi một đoàn các cậu bé nông trại cực kì bẽn lẽn. Những cậu bé này có cách di chuyển quanh sàn nhảy cục mịch đến mức kỳ cục mà cô nhận ra là điệu nhảy Schuhplattler theo nhịp 3/4 khá vụng về. Dưới tác dụng của bia và việc nhảy múa, cô bắt đầu cảm thấy hoa mày chóng mặt, do đó cô bối rối khi Klara xuất hiện, kéo tay một người đàn ông rất điển trai rõ ràng không phải là người địa phương và nói: "Xem mình tìm được ai này!"
"Ai vậy?" Ursula hỏi.
"Chính là chú họ của người anh họ xa của anh họ mình." Klara hào hứng nói. "Hoặc đại loại thế. Xin phép được giới thiệu đây là Jürgen Fuchs."
"Chỉ là một người anh họ xa thôi." Anh ta nói, mỉm cười.
"Rất vui được gặp anh." Cô nói. Anh ta gõ gót chân và hôn bàn tay cô, khiến cô nghĩ đến chàng hoàng tử trong câu chuyện Cô bé Lọ Lem. "Tôi có dòng máu Phổ* trong mình." Anh ta vừa cười vừa nói, giống hệt những người khác trong gia đình Brenner. "Nhà mình hoàn toàn không có dòng máu Phổ." Klara nói.
Vương quốc Phổ là một vương quốc trong lịch sử Đức tồn tại từ năm 1701 đến năm 1918.
Anh ta có một nụ cười dễ mến, vừa vui vẻ vừa trầm tư, và đôi mắt xanh lạ thường. Anh ta rõ ràng rất điển trai, khá giống Benjamin Cole, có điều Benjamin hoàn toàn tương phản với anh ta về màu da và mái tóc, cứ như là cực âm với cực dương vậy.
Một Todd và một Fuchs* - một cặp cáo. Phải chăng định mệnh đã can thiệp vào cuộc đời cô? Bác sĩ Kellet hẳn sẽ hiểu được sự trùng hợp này.
Từ Fuchs trong tiếng Đức cũng có nghĩa là "cáo".
❄
"Anh ấy đẹp trai lắm!" Cô đã viết thư kể cho Millie về cuộc gặp gỡ đó. Tất cả những lời lẽ gớm ghiếc trong những cuốn tiểu thuyết lãng mạn rác rưởi nảy ra trong đầu cô - đẹp đến ngưng tim, đẹp đến nghẹt thở. Cô đã đọc những cuốn tiểu thuyết của Bridget vào những buổi chiều ướt át nhàn rỗi nên mới biết được những từ đó.
"Tình yêu sét đánh." Cô hân hoan viết cho Millie. Nhưng dĩ nhiên những cảm xúc như vậy không phải là tình yêu "đích thực" (đó là thứ cảm xúc cô sẽ dành cho một đứa con vào một ngày nào đó), nó chỉ là sự ảo tưởng. "Folie à deux*." Millie viết thư lại. "Thật thú vị!"
Tiếng Pháp, nghĩa là tình trạng hai người gần gũi nhau có những ảo tưởng giống nhau.
"Chúc mừng em!" Pamela viết.
"Hôn nhân phải dựa trên một thứ tình yêu lâu bền hơn." Sylvie cảnh báo.
"Bố đang nghĩ về con, gấu con ạ." Hugh viết. "Nơi đó quá xa nơi đây."
❄
Khi bóng tối buông xuống, có một đám người cầm đuốc diễu qua ngôi làng và pháo hoa được bắn lên từ các lỗ châu mai của tòa lâu đài nhỏ. Cảnh tượng khá ly kỳ.
"Wunderschön, nicht wahr*?" Adelheid nói, khuôn mặt ngời lên dưới ánh đuốc.
Tiếng Đức, nghĩa là "Thật là đẹp, phải không?"
Đúng vậy, Ursula đồng ý, thật là đẹp.